Chương 538:
Sau đó thân thể nó lệch đi, gãy thành hai nửa. Máu xanh phun trào, nội tạng đều rơi ra.
"Lợi hại quá..."
Đám người Tần Trân nhìn lại, thấy con nhện mạnh mẽ như vậy lại bị cô dùng một đao chém chết, tình cảnh thật sự quá chấn động.
Mà vui vẻ nhất phải là Loan Hồng Phi.
Nguy cơ đã được giải trừ lần nữa.
Bây giờ dưới chân núi đều là quái vật, hắn không có đường lui, thấy Trình Lạc Y mạnh mẽ như vậy liền dự định đi theo bên cạnh bọn họ.
"Thế này không có gì nguy hiểm chứ?"
Mà Lâm Đông tung người nhảy lên, nhảy tới cạnh thi thể con nhện lớn, động tác cực kỳ lưu loát, thu luôn thi thể nó vào trong không gian trữ vật.
"Con nhện lớn như vậy, cũng là món mới."
Trình Lạc Y đứng cạnh lườm hắn một lần, sau đó đi chém giết quái vật tiếp.
Bởi vì quái vật biến dị nơi này thật sự quá nhiều.
Xích Nham Sơn quả nhiên danh bất hư truyền.
Không chỉ có bốn phía, dưới chân, trên đỉnh đầu cũng đều có rắn độc, bọ cạp độc biến dị đang rơi xuống không ngừng.
Gần như công kích 360 độ, không có góc chết.
Thực lực của mấy con quái nhỏ này tuy rằng không mạnh, nhưng lại rất tốn thể lực.
Tất cả mọi người đều bị mệt mỏi không vừa.
Ánh mắt thông minh của Tôn Tiểu Cường quét ngang qua.
"Ta đói rồi."
"Tiểu Cường, ngươi dạo này hơi béo, vừa mới vận động một chút sao đã lại kêu đói rồi."
Trần Minh lên tiếng.
Lâm Đông ngẩng đầu nhìn lại, thấy đi lên phía trên, số lượng quái vật càng ngày càng ít. Căn cứ khí tức để phán đoán, bọn họ sẽ rời khỏi khu vực này rất nhanh thôi.
"Cố chịu một chút, lát nữa có thể nghỉ ngơi rồi."
"Ừ...."
Tôn Tiểu Cường đồng ý.
Ở khu vực toàn quái nhỏ này vẫn chưa xuất hiện tồn tại nào mạnh mẽ cả. Nhưng mọi người phải giết hết nửa giờ, quái vật phía trên mới bắt đầu giảm mạnh.
Trán bọn họ đều phủ kín mồ hôi, cảm thấy thắt lưng mỏi nhừ, mệt mỏi phi thường.
Bọn họ đến vị trí trên của Xích Nham Sơn rồi. Đám quái vật biến dị khổng lồ xung quanh cuối cùng cũng biến mất, chỉ còn lác đác bọ cạp và rắn độc, đã không còn uy hiếp nữa.
"Phù..."
Mọi người thở phào nhẹ nhõm.
Ngoại trừ Lâm Đông, trên người, trên binh khí của bọn họ đều nhuốm không ít máu quái vật biến dị, có màu lam, màu xanh lá, màu đỏ, còn chút màu loang lổ, có vẻ chật vật phi thường.
"Cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi rồi."
Trần Minh cảm thán.
Thể lực của Trình Lạc Y mạnh hơn nhiều so với những người còn lại, ngoài việc toàn thân nhuộm nước trái cây ra thì cũng không có gì thay đổi.
Đôi mắt sáng quắc của cô nhìn chằm chằm về phía Lâm Đông đang rất sạch sẽ, không nhịn nổi mở miệng khinh thường.
"Dọc đường đi nhiều quái vật như vậy, ngươi cũng không biết giúp đỡ à?"
"Giúp đỡ mệt lắm."
Lâm Đông đáp.
Trình Lạc Y: "..."
Tôn Tiểu Cường bên cạnh nói.
"Ta đói rồi. Chúng ta kiếm chút gì ăn đi."
"Ừ."
Lâm Đông gật gật đầu. Bọn họ cố gắng như vậy, vẫn phải lo cơm nước.
Vì thế hắn phất tay, lấy thịt chim lúc trước ra.
Mặc dù bọn họ đã ăn hết một nửa, nhưng phần thịt còn lại vẫn đủ.
"Thịt chim này ăn cũng ngon. Ta nướng cho mọi người ăn."
Trần Minh nói.
"Ặc..."
Tần Trân bên cạnh ngẩn ra. Nhớ rõ lúc mới gặp mặt, Trần Minh còn nói là mời mình ăn chim. Lúc đó còn tưởng là hắn nói năng nham nhở, hóa ra là có chim thật...
Xem ra lúc đó suy nghĩ của mình không trong sáng rồi.
Ngay sau đó, bọn họ tập trung trên một tảng đá lớn, nghỉ ngơi giữa hiệp, bổ sung thể lực.
Trần Minh làm thợ nướng thịt, nướng thịt chim vàng rụm, giòn tan, ngoài cháy trong mềm. Chỉ trong chốc lát, mùi thơm đã tỏa ra bốn phía.
Mấy người không nhịn được sự hấp dẫn, tiến tới đợi ăn.
Tần Trân và Đỗ Văn Đào đều đến từ ốc đảo, chưa từng được thấy loại thức ăn ngon như vậy, lập tức ăn như hổ đói, suýt nữa làn nuốt cả đầu lưỡi.
"Ôi! Thơm quá!"
Nhưng ở phía sau đám người còn có Loan Hồng Phi. Hắn vì tránh né làn sóng quái vật, cả đường vẫn theo tới nơi này.
Trải qua một thời gian chạy trốn liên tục, thể lực hắn đã tiêu hao rất nghiêm trọng.
Nhưng lại không có thức ăn bổ sung.
Thế là đôi mắt hắn trông mong nhìn về phía này, nước bọt chảy ra không ngừng, cuối cùng vẫn không nhịn được sự hấp dẫn, tiến thẳng về phía này.
Mà bởi trên người hắn bị nhuốm máu da đen, cho nên mùi hôi thối rất nồng.
Trần Minh đang ăn uống, lông mày hơi nhíu lại.
Mũi hắn ngửi ngửi, thấy có một mùi thối.
"Tiểu Cường, có phải ngươi lại ị đùn không thế?"
Ánh mắt Trần Minh nhìn lại, đồng thời thầm tò mò: "Sao cứ ăn thịt chim lại ị đùn? Lần trước ở địa cung cũng thế. Chẳng lẽ thịt chim mình nướng có thuốc sổ à?"
"Ta không ị nhé."
Tôn Tiểu Cường khẳng định.
Lúc này Trần Minh quay đầu nhìn sang, phát hiện ra Loan Hồng Phi xuất hiện ở gần đó, mặt đầy máu đen, giống như vẽ mặt quỷ vậy. Mà mùi hôi thối kia lại đang truyền từ người hắn tới.
Tôn Tiểu Cường bên cạnh thấy thế, tỏ vẻ ghét bỏ, bịt mũi lại nói.
"Thế này còn thối hơn cả ta ị đùn..."