Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 529

Chương 529:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 2 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 529:

Lý trí còn sót lại khiến hắn mở miệng kêu cứu.

Lâm Đông đứng cách đó không xa nhìn lại.

"Thôi xong, sùi bọt rồi."

Hơn nữa bên cạnh Loan Hồng Phi còn có quái vật biến dị khác xuất hiện, nhanh chóng vây lại, sắp chia thức ăn.

Ngay thời điểm khẩn cấp này, bỗng một luồng hàn khí tràn ra, những chỗ nó đi qua lập tức trắng xóa, đóng băng toàn bộ mặt đất và cả quái vật biến dị trên đó.

"Con trai, ta tới cứu ngươi!"

"Cha..."

Toàn thân Loan Hồng Phi run rẩy, không nói năng rõ nổi. Bởi nọc rắn bộc phát, giờ môi hắn đã sưng lên như xúc xích.

Loan Hữu nhìn mà đau lòng.

Cũng may bản thân Loan Hồng Phi là người thức tỉnh, năng lực kháng độc tương đối mạnh, một con rắn độc nhỏ cũng chưa phải là trí mạng.

Nhưng đúng lúc này, mặt đất lại chấn động mạnh.

Con quái xà từ phía xa xoay cơ thể, bò về phía này. Thân thể nó ma sát với mặt đất, phát ra tiếng soàn soạt, khiến người ta nghe thấy phải tê tái da đầu.

Hai mắt con xà quái nhìn chăm chú, miệng thè lưỡi rắn to đùng, trong vô cùng kinh khủng.

Loan Hữu bị nó nhìn chằm chằm, sợ hãi vạn phần.

"Đánh con trai ta rồi... Đừng đánh ta nữa chứ?"

Nhưng con xà quái vẫn không dừng lại, thân hình áp sát nhanh chóng. Cơ thể nó như một ngọn núi nhỏ, gây cảm giác áp bức vô cùng.

"Cha! Hiện giờ phải làm sao?"

Loan Hồng Phi ấp úng hỏi.

Loan Hữu tự biến không phải là đối thủ của con rắn lớn này. Quái vật này quá mạnh!

"Nếu không được thì chúng ta rút lui, từ bỏ ốc đảo này, chạy tới nơi khác đi..."

"Chuyện này..."

Loan Hồng Phi cảm thấy u ám từ tận đáy lòng.

Bởi vì xung quanh nơi này đều là sa mạc, càng cằn cỗi hơn, ngay cả nước và đồ ăn cũng không có. Kết cục khi rời khỏi ốc đảo chỉ có chết, kéo dài thêm một chút hơi tàn mà thôi.

Ánh mắt hai cha con buồn bã, đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.

"Cũng không cần phiền toái như vậy."

Đột nhiên, bên cạnh có giọng nữ truyền tới.

Hai người giật mình kinh ngạc, vội vàng quay đầu nhìn lại, phát hiện ra Trình Lạc Y khiêng đại đao, lộ góc nghiêng hoàn mỹ trên khuôn mặt. Mái tóc cô tung bay nhẹ trong gió đêm, đôi mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào xà quái.

"Ặc..."

Ánh mắt hai người Loan Hữu nhìn thẳng, trong lòng hiểu được ý cô.

Hiển nhiên cô muốn xử lý thứ này.

Nhưng... làm sao có thể làm được chứ?

Con rắn lớn trước mắt thật sự quá mạnh. Thân hình mảnh khảnh của Trình Lạc Y so với nó quả thực cách biệt một trời một vực, hình thành sự tương phản cực lớn.

Nhưng cô vẫn kéo theo trường đao, chậm rãi đi về phía con xà quái.

Chỉ để lại cho mọi người một bóng lưng.

Mũi đao cọ sát với mặt đất phát ra tiếng loẹt xoẹt.

Khi thấy con quái vật đang áp sát, bước chân cô bắt đầu gia tốc, càng lúc càng nhanh.

Cuối cùng cô cũng phi thân nhảy lên, chém tới con quái vật.

"Lại tới một người rồi." Con xà quái nhìn lại, miệng phun lưỡi rắn, không hoảng loạn chút nào, vung cái đuôi rắn to đùng lên, quật thẳng về phía cô.

Đuôi rắn khổng lồ đập tới giống như một ngọn núi rơi xuống, mang theo sức nặng vạn cân.

Trình Lạc Y xoay chuyển lưỡi đao, tia sét trên đó lóe lên điên cuồng, hơn nữa càng ngày càng mãnh liệt, nhanh chóng đạt tới đỉnh điểm.

Hai tay cô vung chém, đón đỡ đuôi rắn kia.

"Xoẹt --"

Lưỡi sét sắc bén nhẹ nhàng như cắt đậu phủ, dễ dàng xuyên qua lớp vảy cứng rắn, sau đó phát ra tiếng ma sát với xương cốt, sau đó là tiếng cắt đứt.

Đuôi rắn bị chém đứt, máu phun trào ra.

Con rắn lớn giương đuôi lên, trong đôi mắt màu vàng rõ ràng hơi nghi hoặc.

"Hả? Gãy rồi?"

Nhưng sau đó, cảm giác đau đơn kịch liệt khiến nghi hoặc trong lòng nó trở thành phản xạ, miệng phát ra từng trận gào thét, bắt đầu lăn lộn đau đớn.

Hai cha con Loan Hữu thấy cảnh này, nội tâm vô cùng thán phục.

"Mạnh như vậy sao?"

"Cảm giác như xem kịch vậy!"

"...."

Loan Hồng Phi nhìn trường đao của Trình Lạc Y, cảm thấy mạnh hơn thanh đao của mình rất nhiều. Toàn thân nó là chất liệu hợp kim, chuyên chế tạo để chém giết quái vật, bên trên còn khắc một viên tinh hạch lôi hệ, nhìn cực kỳ tuyệt vời.

Hiện giờ đuôi rắn lớn đã bị chặt đứt, sự hung hăng của nó bị kích thích ra hết, thân thể lăn lộn mạnh lên, muốn cắn về phía Trình Lạc Y.

Hai mắt Trình Lạc Y tập trung nhìn lại, một chân đạp đất, thân thể vọt tới nhanh như mũi tên rời cung, áp sát rất nhanh, đón đỡ chính diện với miệng rắn dữ tợn.

Lưỡi sét trong tay cô lóe lên, một đao sắp chặt đứt cổ con rắn.

Nhưng con rắn lớn này cũng tương đối thông minh, hiển nhiên có trí tuệ không thấp, có thể đã rút ra bài học bị chặt đuôi, không dám đối kháng trực diện với cô.

Cái miệng đang mở to của nó bỗng ép quai hàm lại. Một thứ chất lỏng màu đen phun ra từ răng nanh nó.

Chất lỏng màu đen phun ra như suối, sau đó tỏa ra với diện tích rất lớn, căn bản không thể né tránh được.

Trình Lạc Y bị phun tới, dáng người vốn mạnh mẽ lập tức trở nên cứng đờ, thân thể truyền tới từng đợt cảm giác tê dại...

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay