Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 528

Chương 528:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 528:

Thật ra Trần Minh chỉ có thực lực hơn cấp B một chút, đối phó với loại quái vật này cũng hơi quá sức.

Lại còn không nắm chắc cơ hội.

Tần Trân vẫn rất lo lắng.

"Quái vật này mạnh như vậy, phải làm sao bây giờ?"

Bởi vì con rết lớn không chịu buông tha, sau khi đánh bay Trần Minh liền càng hung ác hơn, há miệng rộng muốn cắn nhân loại.

Tôn Vũ Hàng ở cạnh thấy thế, lập tức thi triển Huyết Bạo Thuật.

Tay hắn vung về phía trước.

Con rết vốn hung hãn giờ cứng đờ cả trăm chân, thân thể dừng lại một lát.

Nhưng hình thể của nó quá lớn, với thực lực trước mắt của Tôn Vũ Hàng cũng không thể khống chế nó hoàn toàn được. Sau vài hơi thở, chân rết bắt đầu run rẩy, hiển nhiên sắp khôi phục năng lực hành động.

Nhưng khoảnh khắc ngắn ngủi này là đủ rồi.

Chỉ thấy từ xa có một bóng người đang nhanh chóng chạy tới, hơn nữa bước chân hắn càng lúc càng nhanh. Bởi vì nửa đường, cơ thể hắn rung động lùng bùng, tiến vào trạng thái [Không sợ cuồng hoá].

Ánh mắt Tôn Tiểu Cường càng trở nên cơ trí, vung tay đánh một quyền thẳng về phía con rết. Giờ phút này, lực lượng của hắn cực kỳ mạnh mẽ, đã có thể sánh với người thức tỉnh hệ lực lượng cấp S.

Cho nên một quyền này đánh mạnh xuống, khiến không khí chấn động rầm rầm, đập vào giữa trán con rết như một viên đạn pháo.

Ầm ầm!

Lực lượng mạnh mẽ bộc phát ra. Da rết run rẩy như sóng nước, ngay cả tiếng rít đau đớn cũng không phát ra nổi, cái đầu khổng lồ đã bị chấn động nát bấy, máu đen và thịt vụn bay tung tóe.

"Tại mày mà tao ăn cơm muộn!"

Tôn Tiểu Cường bĩu môi nói.

Hắn phối hợp với Tôn Vũ Hàng, dễ dàng đánh chết con rết.

Con rết trước mắt đã không còn đầu, chỉ còn thân thể như núi nhỏ. Nhưng chân nó vẫn đang run rẩy, có thể thấy sinh mệnh lực ngoan cường đến mức nào.

Tần Trân kinh ngạc nhìn cảnh này, rung động trong lòng mãi không khôi phục được.

"Hóa ra trong đội ngũ này hắn mới là người mạnh. Quả nhiên con người không thể chỉ nhìn bề ngoài..."

...............

Ở một phía khác, con rắn khổng lồ còn đang giết chóc nhân loại.

Lâm Đông dạo xung quanh, cũng không ra tay. Vốn Loan Hồng Phi còn muốn bắt hắn làm không công một chút, kết quả phát hiện người này căn bản không có đạo đức...

Hắn là thiếu chủ của ốc đảo, nhất định phải gánh vác trách nhiệm bảo hộ quê nhà.

Thế là hắn rút trường đao ra, chủ động tấn công con xà quái hung hãn kia.

Loan Hồng Phi là một người thức tỉnh tốc độ cấp A, tốc độ cũng cực nhanh, thân hình nhoáng lên liền hóa thành một bóng mờ.

"Chết đi!"

Tới cách con rắn lớn còn chừng hai mươi mét, hắn tung mình nhảy lên, giống như chim ưng nhảy xuống tấn công từ trên cao, vung trường đao trong tay chém xuống, thẳng vào đầu con rắn lớn.

Con quái xà phát hiện ra nguy hiểm, quay đầu nhìn lại, hai đồng tử hình tam giác co lại thành khe nhỏ như mũi kim, sau đó vung cái đuôi to lên, quét ngang về phía trước.

Cái đuôi khổng lồ xé rách không trung, khiến không khí nổ liên tiếp.

Loan Hồng Phi chỉ cảm thấy giống như mình vừa đâm đầu vào một bức tường, lưỡi đao trong tay vẫn chém về phía trước.

"Két --"

Hai bên va chạm, truyền tới tiếng cọ xát chói tai. Tia lửa bắn tung tóe.

Loan Hồng Phi cắn chặt hàm răng, chỉ cảm thấy bàn tay tê dại, lại nhìn trường đao của mình, phát hiện ra lưỡi đao đã bị uốn cong, xuất hiện từng mảnh vỡ.

Đây không phải là do vảy của con rắn kia cứng rắn, mà bởi tài nguyên của ốc đảo quá cằn cỗi, không cách nào rèn đúc được binh khí hợp kim. Thanh đao Loan Hồng Phi sử dụng kia chỉ là hàng mỹ nghệ mua trước tận thế.

"Nguy rồi!"

Hắn thầm kinh hãi, phát hiện ra vũ khí của mình cơ bản không thể phá nổi phòng ngự của đối phương.

Hai mắt con rắn lớn lộ vẻ khinh bỉ, cái đuôi lớn vẫn không dừng lại, tiếp tục quật về phía trước, quất mạnh vào người hắn.

Hô hấp của Loan Hồng Phi khựng lại, cổ họng ngòn ngọt, thân thể bay ngược về phía sau như diều đứt dây, nện xuống mặt đất giống như một cái bao tải rách.

"Phụt!"

Hắn phun một ngụm máu tươi ra, đau đớn toàn thân, cảm thấy như lục phủ ngũ tạng đều đã bị lệch vị trí, chấn động không nhỏ.

"Loan thiếu gia!"

"Con trai!"

Đám người Loan Hữu ở phía xa hô lên kinh hãi, vẻ mặt lo lắng.

Nhưng máu tươi Loan Hồng Phi rơi xuống bùn đất, mùi tanh tràn ra liền hấp dẫn rất nhiều quái vật biến dị tới.

Trong đó có một con rắn độc to bằng cánh tay, vừa vặn chui từ mặt đất lên, há to miệng cắn về phía hắn.

Loan Hồng Phi giật mình, nhưng bởi đang quỳ rạp trên mặt đất, căn bản không thể né tránh được, chỉ còn có thể liều mạng ngửa đầu về phía trước.

Thế mà hắn lại cảm thấy môi đau đớn.

Con rắn kia cắn lên môi hắn, cho hắn một nụ hôn của rắn.

"Hu hu hu ~~~"

Loan Hồng Phi đau đớn vô cùng, phát ra tiếng khóc. Hắn vội vàng túm lấy đầu con rắn, giật mạnh ra, sau đó quăng sang một bên.

Vốn hắn còn muốn bò dậy từ mặt đất, nhưng tay chân giờ cứng ngắc, đã không nghe theo sự điều khiển, hơn nữa miệng bắt đầu sùi bọt mép, co quắp toàn thân.

Đây là biểu hiện rõ ràng của trúng độc rắn.

"Cứu... Cứu ta!"

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay