Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 527

Chương 527:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 2 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 527:

Tần Trân thấy thế, lòng nóng như lửa đốt. Con quái vật lớn gần trong gang tấc, ở ngay trước mặt, đã không kịp né tránh.

Cô đành tiến lên một bước, bảo vệ con gái ở phía sau, khoanh hai tay trước ngực, dùng thân thể ngăn cản lại.

Rầm một tiếng, Tần Trân chỉ cảm thấy lực lượng thật lớn đánh vào mình.

Hai tay cô đau đớn, mất đi cảm giác, thân thể không ngừng lui lại phía sau, sau đó bay ngược lại mấy mét về phía sau giống như một con diều đứt dây.

Cuối cùng cô rơi mạnh xuống mặt đất, lăn lộn mấy vòng mới dừng lại được.

Mặt Tần Trân đầy bụi đất, cổ họng ngòn ngọt. Mùi tanh dâng lên, suýt nữa phun ra một ngụm máu tươi.

"Mẹ!"

Quả Đào khóc nức nở, nước mắt tuôn trào, vội vàng quay đầu nhìn lại, trên khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻ lo lắng tới cực điểm.

"Quả Đào!"

Tần Trân ngước mắt nhìn lại, lúc này thấy cảnh tượng kinh hãi. Có một cái đầu rết kinh khủng đã xuất hiện phía sau con gái cô.

Miệng nó nhúc nhích, có vẻ cực kỳ phấn khởi, thậm chí chảy nước bọt.

Máu thịt của trẻ con càng hấp dẫn với quái vật hơn người lớn.

"Chạy mau đi!"

Mí mắt Tần Trân muốn nứt ra, trái tim vô cùng lo lắng.

"Mẹ! Hu hu hu~"

Dù sao Quả Đào cũng là trẻ con, lúc này đang sợ hãi, lại lo lắng cho mẹ, đứng một chỗ không biết phải làm sao.

Con rết lớn phía sau lưng đã không thể chờ đợi thêm, thân thể khổng lồ lao về phía trước, mở cái miệng dữ tợn ra, muốn nuốt sống đứa bé gái nhân loại này.

"Đừng!"

Tần Trân quỳ rạp trên mặt đất, mặt xám mày tro. Cô liều mạng vươn tay chộp về phía trước, nhưng tất cả chỉ phí công.

Khi thấy con quái vật đang càng lúc càng gần, tuyệt vọng trong lòng cô đã lên tới đỉnh điểm.

Chẳng lẽ...

Con gái cô cũng bị quái vật ăn mất?

Cô vừa trải qua nỗi đau mất chồng, hiện giờ con gái cũng sắp chết trước mặt, hơn nữa cùng kiểu chết với chồng, thật sự là tạo hóa trêu người.

Loại thảm kịch này lại chuẩn bị xảy ra lần nữa.

Tần Trân không cách nào tiếp nhận được, cảm thấy nếu như không còn con gái nữa, vậy thì mình cũng không còn bất cứ ý nghĩa gì sống tiếp, không bằng đi "đoàn tụ" cùng bọn họ.

Quả Đào phía trước sắp chôn thân nơi miệng quái vật.

Nhưng biến đổi bất ngờ xảy ra. Đột nhiên một thanh trường đao xuyên qua không gian, bên ngoài còn có một ngọn lửa mãnh liệt bổ thẳng xuống đỉnh đầu con rết.

Một đao này có tốc độ cực nhanh, trong nháy mắt đã xé tan bóng tối, tạo thành một đuôi lửa đẹp mê người trong đêm tối.

"Xoẹt...."

Trường đao chém lên đầu con rết, phát ra từng tiếng cọ xát chói tai nhưng dưới sự tăng cường của lực nguyên tố vẫn chém sâu được vào trong.

Con rết bị đau, máu màu lam tuôn ra, giống như một suối phun nhỏ, thân thể khổng lồ vội vàng lùi về phía sau.

Bóng dáng Trần Minh cầm đao đứng đó, xuất hiện giữa Quả Đào và con rết, ngăn cản con quái vật lại.

"Ta đã nói sẽ bảo vệ ngươi, phải bảo vệ ngươi!"

"Ặc..."

Ánh mắt Tần Trân ngẩn ra, thấy con gái cô được cứu mạng, trong lòng vô cùng cảm động.

Có vẻ... Hắn cũng không phải người chỉ biết khoác loác.

Hai mắt Quả Đào đẫm lệ, cũng vô cùng cảm kích.

"Cám ơn chú."

"Không cần khách sáo!"

Trần Minh xua tay, trong lòng âm thầm suy nghĩ, đây là cơ hội anh hùng cứu mỹ nhân, bản thân phải biểu hiện thật tốt.

"Yên tâm đi, ta sẽ không để quái vật này làm ngươi bị thương chút nào."

Nói xong, ông thay đổi một tư thế, giơ trường đao ngang ra trước người, ánh mắt chân thành, trong mắt lóe lên vẻ kiên định.

Trong nháy mắt này, có vẻ không có chuyện gì đáng sợ nữa.

Con rết trước mắt bị chém trộm một đao, lúc này vô cùng nổi giận, hung tính bùng lên, hoàn toàn không để ý tới vết thương, sắp sửa tấn công lần nữa.

"Đừng sợ! Có ta ở đây, ngươi lui lại phía sau một chút, tránh ngộ thương tới ngươi." Trần Minh dặn dò.

"Vâng..."

Quả Đào ngoan ngoãn gật đầu, ngược lại rất nghe lời.

Lúc này con rết phía trước ngẩng đầu lên, hơn trăm cái chân đồng thời vung vẩy, tốc độ đạt tới cực hạn, lao thẳng về phía nhân loại.

Ánh mắt Trần Minh nhìn chăm chú, hơi thở nóng rực tràn ra, càng ngày càng mạnh, rất nhanh tăng lên tới cực điểm.

Đồng thời lòng bàn tay ông bùng lên ngọn lửa, lan tràn ra theo cánh tay, bao phủ toàn thân, đã trở thành một người lửa.

Trường đao trong tay ông kêu vang, ngọn lửa đốt cháy càng mãnh liệt.

Con rết trước mắt lao tới gần rất nhanh, ập tới trong gang tấc. Trần Minh lập tức đổi thành hai tay giơ đao, chém thẳng vào con rết.

Nhưng con rết này cũng không ngu, thấy ngọn lửa rồi cũng biết né tránh, thế là cái đầu to lắc một cái, không ngờ né tránh rất chính xác.

"Hả?"

Trần Minh âm thầm kinh hãi. Sức lực tụ lại một hồi lâu, không ngờ lại chém trượt.

Khi ông ngước mắt nhìn lại lần nữa, phát hiện ra thân thể con rết bên cạnh đã đánh thẳng về phía mình.

Gió rít gào thét bên tai, giống như một bức tường đồng đổ sập tới, căn bản không thể né tránh được.

Ầm!

Thân thể Trần Minh bay ngược về phía sau, vẽ thành một đường cong trên không trung, sau đó nện mạnh vào bên cạnh Tần Trân.

"Ôi chao~~~ đau quá!"

"......" Tần Trân đến cạn lời. Vừa rồi còn nói là bảo vệ, cho rằng hắn lợi hại thế nào, kết quả là cũng bị đánh bay.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay