Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 525

Chương 525:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 525:

Điểm khác biệt lớn nhất giữa hôm nay và ngày trước là do bọn họ tới đây.

Cơn sóng quái vật phía trước rất hung mãnh, từng con lao tới.

Hoàn cảnh ốc đảo gian khổ, nhưng người thức tỉnh được bồi dưỡng ra cũng rất dũng mãnh thiện chiến, trong thời gian ngắn vẫn ngăn cản được.

"Giết!"

Binh khí của bọn họ vung chém, hoặc sử dụng năng lực, đánh chết quái vật biến dị. Các loại máu tung tóe, thậm chí còn có tính ăn mòn, rơi trên mặt đất, phát ra tiếng xèo xèo.

Nhưng đúng lúc này, ở xa xa trong bóng tối đột nhiên có một luồng khí thế hung ác tràn tới, bao phủ tất cả người thức tỉnh.

Loại cảm giác này khiến người ta lạnh ngắt từ tận trong lòng, không nén nổi giật mình. Đó là sự sợ hãi từ trong gien.

"Thứ gì vậy?"

"Chắc là có quái vật mạnh mẽ xuất hiện rồi!"

"Nó ở đâu?"

"Không biết. Mọi người cẩn thận một chút."

"..."

Mọi người như ngồi trên đống lửa, lo lắng tới cực độ.

Trong đó có một thanh niên đảo mắt nhìn quanh, tìm kiếm nguy hiểm có thể ập tới bất cứ lúc nào. Nhưng đột nhiên hắn thấy bản thân dần dần cao lên, tầm nhìn rộng hẳn.

"Chuyện gì xảy ra vậy?"

Hắn rất kinh ngạc nhưng phản ứng lại rất nhanh, vội vàng cúi đầu nhìn xuống dưới chân, phát hiện ra chẳng biết từ lúc nào... Vị trí của mình đã phồng lên một "cồn cát" thật lớn.

Nó càng lúc càng cao, cát vàng chảy xuống bốn phía.

Sau đó dần dần lộ ra vảy đen kịt phía dưới, nhìn nặng như sắt thép, cực kỳ cứng rắn.

"Này! Quái vật ở dưới chân ngươi kìa. Nghĩ gì nữa, chạy mau đi!" Có người ở cách đó không xa lo lắng nhắc nhở.

"Ừ ừ, đúng!"

Thanh niên kia giờ mới có phản ứng, vội vàng tung người nhảy lên.

Không đợi hắn rơi xuống đất,

Một đầu rắn khổng lồ từ phía dưới cát đã chui ra, thuận thế ngoạm luôn thân thể đang rơi xuống từ không trung, sau đó nuốt luôn.

Mọi người thấy cảnh tượng trước mắt đều âm thầm kinh hãi.

Con rắn này to bằng chiếc xe con, thân hình to lớn, phải hai người ôm mới hết.

"Con rắn biến dị lớn thật...."

"Sao hắn lại tự động chui vào miệng rắn?"

......

"Ngươi còn không biết xấu hổ nói sao. Nếu không phải ngươi nhắc nhở thì sao hắn nhảy vào miệng rắn được?"

Người bên cạnh nói.

Con rắn lớn trước mặt này quả thực hung hãn, đuôi lớn phía sau quét ngang, tường băng tường đất đều nổ nát, quất vào người là người bay ngược trở lại.

Lúc này người ngã ngựa đổ, tiếng kêu thảm thiết vang lên liên tục.

"Xà quái này quá mạnh rồi!"

"Chắc là quái vật từ trong hang rắn đi ra rồi!"

"..."

Loan Hữu quan sát chiến trường, sắc mặt càng lộ vẻ lo lắng.

Chẳng lẽ thật sự phải bỏ lại ốc đảo sao?

Trừ xà quái còn có rất nhiều rết và bọ cạp biến dị bò từ trong đất ra, bất ngờ há miệng cắn.

Trong cơ thể chúng có chứa kịch độc, một khi bị chúng cắn sẽ tê liệt ngã xuống đất, toàn thân co quắp.

Sau đó quái vật vọt tới chia ăn, ngay cả xương cốt vụn cũng không còn.

Trong lúc này, cảnh tượng vô cùng hỗn loạn, nhân loại liên tục bại lui.

Loan Hồng Phi đang nhìn trái nhìn phải, đột nhiên nghĩ ra một chuyện.

"Hả? Mấy người từ bên ngoài đến đâu rồi?"

"Không biết nữa. Chưa thấy đâu."

Một người hầu trả lời.

Đương nhiên Loan Hồng Phi đang nghĩ, đám quái vật trước mặt mạnh như vậy, nếu xử lý đám người Lâm Đông, chính mình sẽ nhặt được bảo bối rồi.

Phải để ý tới bọn họ cẩn thận....

Lúc này, đột nhiên người hầu nói.

"Thiếu gia, hình như bọn họ tới rồi."

"Hả?"

Loan Hồng Phi nhìn về phía đó, phát hiện ra sâu trong doanh trại có mấy bóng người đi ra, cầm đầu chính là Lâm Đông, phía sau còn có Đỗ Văn Đào, Tần Trân và con gái Quả Đào của cô.

"Các người tới vừa vặn lắm. Mau tới hỗ trợ đi!"

"Tới rồi, Loan thiếu gia đừng nóng vội!"

Đỗ Văn Đào trả lời một câu, sau đó phi thân vọt tới, quanh thân có năng lực màu vàng đất hội tụ, dậm xuống đất một cái. Mấy bức tường đất dâng lên, ngăn cản quái vật xông lại.

Hiển nhiên hắn là một người thức tỉnh hệ thổ cấp A.

Ánh mắt tinh quái của Tôn Tiểu Cường đảo qua.

"Đám quái vật này nhìn hơi quen nhỉ. Không phải theo dõi chúng ta từ địa cung ra đấy chứ?"

"Rất có khả năng. Chúng không định bỏ qua cho chúng ta."

Trần Minh trả lời, vung trường đao trong tay, chém một con quái vật vừa chui từ mặt đất lên.

Sắc mặt Tôn Tiểu Cường không vui.

"Thật đáng ghét. Không thể chờ người ta cơm nước xong hãy đến à?"

Mấy người lập tức gia nhập cuộc chiến. Thực lực của bọn họ không yếu, thế cục chiến trường có thay đổi rõ ràng.

Nhất là Trình Lạc Y, lôi đao trong tay lóe lên điên cuồng, xung quanh lúc sáng lúc tối, đi đến đâu là máu bắn tung tóe, chém giết những quái vật kia giống như chặt dưa thái rau vậy.

Trong đó, lực sát thương của Tôn Vũ Hàng cũng không nhỏ. Huyết Bạo Thuật được phát động, thân thể bọ cạp cứng ngắc, sau đó liên tục nổ tung.

Phạm vi công kích của Huyết Bạo Thuật rất rộng, thích hợp đối phó với quái vật cấp thấp.

"Mạnh thật đấy! Quả nhiên có chút thực lực."

Loan Hồng Phi âm thầm quan sát.

Nhưng rất nhanh, hắn phát hiện ra có điểm bất thường.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay