Chương 524:
Trong phòng khách, đồ ăn trên bàn đã bị Quả Đào quét sạch không còn thứ gì. Cái bụng nhỏ của cô tròn lên, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻ vô cùng thỏa mãn.
"Tá ăn no rồi, cám ơn ngươi đã cho tôi đồ ăn."
"À, không cần khách sáo."
Đám người Trần Minh mỉm cười, lắc đầu.
Quả Đào thấy thế càng cảm động hơn, cảm thấy bọn họ đúng là người tốt, dưới tình hình vật tư khan hiếm như thế lại vẫn tình nguyện tặng đồ ăn cho mình.
Nghĩ tới đây, mắt cô bé không kìm được, bắt đầu đỏ lên.
Nhưng lúc này, Tôn Tiểu Cường lại cười hì hì, ánh mắt đảo quanh, nói.
"Lâm Đông, cô bé đã ăn no rồi. Mau lấy đồ ăn ngon của chúng ta ra đi."
"Hả? ??"
Vẻ mặt cảm động của Quả Đào cứng đờ ra, sắc mặt hơi ngẩn ngơ.
Hắn ta có ý gì thế?
Nhưng ánh mắt Lâm Đông lại đang nhìn về phía bên ngoài phòng. Khứa giác nhạy bén của hắn đã ngửi thấy mùi máu tươi, thậm chí mơ hồ nghe thấy tiếng người gào giết cuồng loạn.
"Tạm thời không thể ăn. Phải đi vận động đã."
"Vận động cái gì?"
Tôn Tiểu Cường không hiểu rõ nguyên nhân.
Nhưng hắn vừa dứt lời, bên ngoài liền truyền tới tiếng bước chân dồn dập, sau đó cửa phòng bị mở ra.
Đỗ Văn Đào và Tiểu Trân chạy vào, vô cùng vô cùng lo lắng và vội vã.
"Các vị, có quái vật tấn công tới rồi. Nơi này có thể có nguy hiểm."
"Lại có quái vật... Thật là phiền."
Tôn Tiểu Cường bĩu môi.
"Mẹ ơi!"
Quả Đào hét lên một tiếng, lao về phía Tiểu Trân.
Tiểu Trân xoa đầu cô bé, lập tức an ủi, nói.
"Có mẹ ở đây rồi, đừng sợ. Mẹ nhất định sẽ bảo vệ cho con."
Lúc này mọi người mới phát hiện ra, hóa ra Quả Đào này chính là con gái của Tiểu Trân, nhìn kỹ lại một lần, thấy đúng là hai người cũng có điểm giống nhau thật.
Tôn Vũ Hàng hạ giọng nói.
"Chú Trần, con người ta đã lớn thế rồi này."
"Ồ, thế thì càng tốt, càng bớt chuyện."
Trần Minh nói.
Mà Trình Lạc Y cũng đứng dậy, cầm trường đao trong tay.
"Đi thôi. Chúng ta ra ngoài xem một chút."
"Tốt!"
Mọi người đồng thanh nói, đi theo cô ra khỏi phòng.
Đi ra bên ngoài, gió đêm trong trẻo lạnh lùng thôi qua, khiến người ta cảm nhận được một cảm giác mát mẻ. Lúc này những người gần đó hoảng loạn, nhao nao đi ra khỏi cửa phòng, tụ tập lại với nhau.
Nếu cần thiết, bọn họ sẽ bỏ ngay ốc đảo, trốn chạy tới nơi khác.
"Quả Đào, con có sợ không?"
Tiểu Trân hỏi.
"Con không sợ."
Cô bé mím môi, lắc đầu hỏi: "Mẹ, cha con đâu? Hôm nay cha ra ngoài chấp hành nhiệm vụ còn chưa về sao?"
"Ông ấy... ừ, đúng rồi, phải rất lâu nữa mới về."
Tiểu Trân cố nén đau lòng, nói.
Chồng của cô hôm nay đã chết trong địa cung, chôn thây trong miệng quái vật, nhưng sợ con gái không tiếp nhận được, cho nên phải gạt cô.
Quả Đào suy nghĩ một chút rồi nói.
"Nếu cha ở đây, cha sẽ bảo vệ con."
"Ừ... đúng, lúc nào cũng vậy."
Mũi Tiểu Trân cay cay, cố nén nước mắt rơi xuống. Nỗi bi thương vì người chồng đã chết lại lan tràn ra trong lòng.
Tại sao... Lại bỏ mặc chúng ta chứ?
Đối mặt với ngày tận thế tàn khốc, vợ dại con thơ làm sao sống sót nổi...
Lúc này, Trần Minh đi lên phía trước, cười cười, vỗ vỗ đầu nhỏ của Quả Đào.
"Ta sẽ bảo vệ ngươi."
"Ồ, cám ơn."
Quả Đào lễ phép nói cám ơn.
Tiểu Trân nhìn Trần Minh, lông mày nhíu lại. Tuy nhiên ông ta an ủi Quả Đào, cho nên cũng không nói gì nữa.
Tôn Vũ Hàng ở bên kéo Trần Minh qua.
"Ôi, chú Trần, đã là lúc nào rồi, ngươi còn quan tâm tới mẹ của đứa bé, không thích hợp lắm chứ?"
"Nhưng ta thật sự muốn bảo vệ cô bé mà."
Trần Minh bỗng nghiên quay đầu, ánh mắt cà lơ phất phơ trước kia lại lộ vẻ chân thành, tha thiết hiếm thấy.
"Ặc..."
Tôn Vũ Hàng thấy thế kinh ngạc.
Có cần nghiêm túc như vậy không?
Phát hiện ra Trần Minh đứng đắn rất không quen. Chẳng lẽ... Đây là do gặp được tình yêu đích thực?
...
Mọi người cùng đi tới.
Chiến đấu phía trước càng kịch liệt hơn. Có rất nhiều bọ cạp, rắn rết độc biến dị xuất hiện, một khi có người bị chúng đốt, không tới năm giây, toàn thân sẽ co quắp, miệng sùi bọt mép.
Hơn nữa ngoài bọ cạp ra còn xuất hiện rất nhiều quái vật khác.
Ví dụ như các loại côn trùng độc, rết khổng lồ, rắn biến dị, số lượng cũng rất nhiều.
Ốc đảo bị tập kích, đám cao tầng Loan Hữu cũng bị kinh động, vội vàng đi tới chiến trường, chỉ huy chiến đấu.
"Không ổn! Tại sao quái vật lần này lại nhiều như vậy?"
"Ai mà biết được. Cảm giác lần này không giống ngẫu nhiên."
Nhân viên cao tầng phía sau nhíu mày, nói.
Bị quái vật tập kích cũng không phải chuyện gì mới mẻ. Nhưng trước kia đều chỉ khoảng mười mấy con, hoặc một nhóm nhỏ. Lần đầu tiên bọn họ bị tập kích với quy mô lớn như đêm nay.
"Hôm nay quái vật có gì đó rất không bình thường..."
Loan Hữu tự hỏi nguyên nhân.
Con trai Loan Hồng Phi của hắn cũng ở bên cạnh.
"Cha! Có thể bởi phiến đá kia không? Bên trên có năng lượng kỳ dị, có thể khiến sinh vật tiến hóa. Mà thú biến dị có lực cảm nhận mạnh hơn xa hân loại, có khi phát hiện ra nó từ trước rồi."
"Ừ, rất có khả năng này."
Laon Hữu hơi suy nghĩ, cảm thấy cũng không phải là không có lý. Có thể trong tích tắc khi Lâm Đông lấy phiến đá ra đã hấp dẫn sự chú ý của thú biến dị.