Chương 517:
Trước đó hắn đã nghe đàn em Kiền Ba nói, trong sa mạc có thể có ốc đảo, còn tồn tại nhân loại. Giờ xem ra tin tức này là thật rồi.
"Vậy còn các người thì sao?" Người đàn ông trung niên càng tò mò đối với lai lịch của bọn họ hơn.
Trần Minh đáp.
"Chúng ta đến từ xa lắm, từ thành phố Giang Bắc đến."
"Xa như vậy sao?"
Mặt người đàn ông trung niên lộ vẻ thán phục, nói: "Hiện tại... Trong những thành thị ngoài kia còn người sống không?"
"Đương nhiên là có. Mặc dù số lượng không nhiều lắm nhưng mỗi thành phố đều thành lập khu tránh nạn, trước mắt có thể bảo vệ những người sống sót."
Trần Minh giải thích.
Người đàn ông trung niên thầm kinh ngạc, rất lâu không bình tĩnh lại được. Vốn hắn cho rằng, thành phố bên ngoài đã không còn nhân loại, toàn bộ bị zombie và quái vật chiếm cứ rồi.
Bởi vì bên trong ốc đảo không có thiết bị thông tin, cũng không thu được bất cứ tín hiệu nào, hầu như sống cuộc sống cách biệt.
"Còn có người... Vậy thì quá tốt rồi!"
Vẻ mặt người đàn ông trung niên than thở, thậm chí còn hơi có nước mắt.
Vốn tưởng nhân loại toàn thế giới sắp tuyệt chủng, cho nên nghe được lời Trần Minh nói, cảm thấy vô cùng vui mừng.
"Vậy các người tới đây làm gì?"
"Tìm đồ. Nhưng trước đó cũng phải tìm một đồng đội. Cô ấy cũng bị quái vật tha đi rồi."
Trần Minh đáp.
"....." Người đàn ông trung niên xấu hổ, bỗng cảm thấy..... Có cùng nỗi đau với bọn họ. Trong tận thế này, chuyện nhân loại bị quái vật tha đi đếm không xuể, quá bình thường rồi.
"Vậy các người cũng nén bi thương nhé."
Hắn mở miệng trấn an.
Bởi vì bị quái vật tha đi, đương nhiên là lành ít dữ nhiều, xác suất có thể trở về cực nhỏ, hơn nữa coi như tìm được... Cũng giống như vừa rồi, chỉ còn lại thi thể tàn tạ.
Tôn Vũ Hàng lắc lắc đầu.
"Không, chúng ta không có gì đau thương cả. Tin rằng nhất định chị Trình sẽ có thể giết xuyên qua đám quái vật."
"Ặc..."
Người đàn ông trung niên hơi sửng sốt, phát hiện ra đối phương còn rất tự tin.
Tuy nhiên nghĩ lại, lúc đến đây Tiểu Trân cũng như vậy, luôn nói thầm... Nhất định chồng mình sẽ sống sót trở về.
Két quả là, hiện tại chỉ còn lại một thi thể.
"Tin tưởng đồng đội của mình là tốt, nhưng mà... Cố gắng đừng để bị đả kích quá lớn."
Người đàn ông trung niên nhắc nhở một câu.
Tiểu Trân bên cạnh nghẹn ngào, bả vai run rẩy, vẻ mặt vẫn đau thương như trước nhưng tâm trạng về cơ bản đã ổn định lại.
Trần Minh lập tức tiến tới, nói với giọng trầm thấp.
"Cô gái, đừng khóc nữa. Chuyện qua rồi cứ để nói qua đi. Dù sao con người cũng phải tiến về phía trước, không phải sao?"
"Hu hu..."
Tiểu Trân liếc hắn một lần, sau đó rúc vào ngực cô gái bên cạnh.
"......" Trần Minh thấy tình hình như vậy chẳng còn biết nói sao, nghĩ thầm đây là sao? Thấy mình mà còn thẹn thùng à?
Trải qua cuộc trò chuyện ngắn ngủi, coi như mấy người đã quen biết.
Lâm Đông định đi ốc đảo xem xét, tìm hiểu phiến đá với nhân loại bên này. Nếu như ốc đảo cũng không có..... Vậy chắc phiến đá Tinh Đồ căn bản không rơi xuống nơi này.
Đây hoàn toàn là trách nhiệm của Trình Lạc Y....
"Đi thôi. Đi tìm tên thần kinh kia đã."
Lâm Đông nói.
"Ừ, được."
Mọi người vội vàng đồng ý.
Ba người Tiểu Trân coi như quen thuộc nơi này, chỉ cần đi theo đường cũ của bọn họ trở về liền có thể tìm được lối ra khỏi địa cung.
Theo lời bọn họ giới thiệu, nơi này đúng là một di chỉ cổ, cũng không biết ai xây dựng nên, dùng để tế lễ.
Tuy nhiên hiện giờ nó đã bị các loại rắn, rết độc chiếm cứ, trở thành ổ quái vật.
Những con quái vật này không thích ánh nắng mặt trời, chỉ thích ở trong hoàn cảnh tối tăm.
Nhân loại trong ốc đảo gọi nơi này là "hang rắn".
"Mọi người cẩn thận một chút. Nghe nói sâu bên trong hang rắn có tồn tại quái vật cấp S." Người đàn ông trung niên nhắc nhở.
Hắn tên là Đỗ Văn Đào, là một người thức tỉnh hệ thổ cấp A, cũng coi là người mạnh có danh tiếng bên trong ốc đảo.
"Quái vật cấp S..."
Lâm Đông âm thầm cân nhắc. Nếu như sa mạc không có phiến đá Tinh Đồ, vậy thì giết con quái vật cấp S đó đi, cũng coi như không đi một chuyến phí công…
Mọi người đi trên hành lang tối đen, dọc đường đi rải rác toàn là xác chết quái vật, chúng hiển nhiên là do Đỗ Văn Đào giết chết trên đường tới đây.
Hơn nữa trên hai bên tường đá bắt đầu xuất hiện bích họa cổ, bên trên vẽ nhân loại hoặc vài loài thú, chúng khá cũ, đường nét đã mờ nhạt.
Đám người Lâm Đông vừa đi vừa quan sát, cũng coi như là một chuyến tham quan. Lúc này, Tôn Tiểu Cường phát hiện có một điểm vô cùng kì lạ trên bích họa.
"Cái này thật sự là do người cổ đại vẽ sao? Sao trong này lại có phi hành gia?"
"Ở đâu có phi hành gia?"
Trong lòng mọi người đều tò mò, thuận thế nhìn lại, thấy trong bích họa kia dường như đúng thật có một hình người đang mặc trang phục phi hành gia.
“Đây là thật sao?”
Ánh mắt Diêm Tư Viễn lộ vẻ kinh ngạc, xem ra lần này Tiểu Cường không nói bậy.
Tôn Vũ Hàng xem xét một lượt, "Có lẽ là trùng hợp thôi, chỗ này có nhiều tranh như thế, dù sao cũng phải có một hai bức giống nhau."