Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 516

Chương 516:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 2 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 516:

"Đúng là có khí tức của nhân loại..."

Ánh mắt Lâm Đông ngóng nhìn vào sâu bên trong hành lang.

Vừa rồi đám bọ cạp và rết lớn kia không chủ động xuất hiện, mà bị một thứ gì đó xua đuổi tới.

"À... Thảo nào. Ta còn nói tại sao lại trùng hợp như vậy. Chúng ta luôn gặp phải quái vật."

Trần Minh bừng tỉnh hiểu ra.

"Bọn họ tới rồi."

Đột nhiên Lâm Đông nói.

Đám người Trần Minh vội dỏng lỗ tai lên, lắng nghe âm thanh từ xa xa, mơ hồ nghe được có tiếng bước chân rất nhỏ của nhân loại đang tới gần.

Tốc độ của bọn họ không nhanh, rõ ràng cẩn thận tới cực điểm.

Lâm Đông đứng một chỗ không cử động, im lặng chờ đợi bọn họ.

Quả nhiên không bao lâu sau, trong bóng tối phía trước xuất hiện ba bóng người, phân biệt là một nam hai nữ, đi về hướng này.

Bọn họ cầm binh khí trong tay, dựa lưng vào nhau, ánh mắt vô cùng lo lắng, không ngừng quan sát xung quanh.

Thậm chí mỗi một lần di chuyển về phía trước một bước, bọn họ lại đánh giá hoàn cảnh lần nữa.

Sau khi xác nhận an toàn mới lại tiếp tục tiến tới.

Không bao lâu sau, bọn họ liền nhìn thấy bóng dáng của đám người Lâm Đông.

"Cẩn thận!"

Người đàn ông trung niên dẫn đầu lập tức nhắc nhở đồng bọn.

Thân thể một nam một nữ ở phía sau giật nảy lên, binh khí cầm trong tay, nhìn về phía này.

Ba người thấy rõ hình ảnh trước mắt, đều lộ vẻ kinh ngạc.

Chỉ thấy Lâm Đông mặc một bộ quần áo trắng, cực kỳ sạch sẽ, bề ngoài anh tuấn đẹp trai, đứng ở đầu tiên. Mà phía sau còn có bốn người đàn ông cà lơ phất phơ nữa.

Trong đó Tôn Tiểu Cường đang cầm mẩu xương, còn đang xỉa răng, đặc biệt nhàn nhã, một đôi mắt quét nhìn, cũng chú ý tới bọn họ...

.........

"Là các người đuổi quái vật chạy tới đây à?" Tôn Tiểu Cường hỏi.

"Ặc..."

Ánh mắt ba người ngẩn ra, hiển nhiên không ngờ được có thể gặp được nhân loại ở nơi này. Đương nhiên... Hiện tại cũng chưa xác định được bọn họ có phải là nhân loại hay không.

"Đồng đội của chúng ta bị quái vật tha đi, cho nên mới đến đây cứu cậu ấy."

Người đàn ông trung niên dẫn đầu nói.

Tôn Tiểu Cường chỉ sang bên cạnh.

"Vậy thì ở đây có một người, tuy nhiên đã chết rồi."

Ba người nhìn theo, phát hiện ra ở góc tường đen kịt đúng là có một bộ thi thể, chẳng qua đã bị ăn mòn nghiêm trọng, da thịt tróc ra, lộ xương trắng dày đặc, tướng chết vô cùng thê thảm.

Người phụ nữ thấy tình trạng đó, vô cùng đau thương, lập tức chạy tới.

"Ông xã ~~~ hu hu hu, ngươi chết thì ta phải làm sao? Đừng bỏ ta lại... Hu hu"

Tiếng khóc của người phụ nữ vang vọng trong hành lang tối om, lộ vẻ thê lương cực kỳ.

"Chết thế này rồi mà còn có thể nhận ra, cũng không sợ khóc nhầm mộ à?" Tôn Tiểu Cường nói.

"Ngươi nói ít hai câu đi!"

Trần Minh vội vàng ngăn lại, cảm thấy như thế không lễ phép lắm.

Người phụ nữ trước mặt này đại khái hơn ba mươi tuổi, dáng người yểu điệu, khuôn mặt xinh đẹp, tràn ngập ý vị của thiếu phụ.

Hiện giờ chồng đã chết...

"Vũ Hàng, ngươi xem cô ấy có phải là ký sinh quái không?" Trần Minh nghiêng đầu hỏi.

"Không phải."

"Thật không?" Trần Minh lại muốn xác nhận thêm một lần.

"Thật sự không phải!"

Tôn Vũ Hàng trả lời, hơn nữa đã đoán ra ý nghĩ của Trần Minh. Là đồng đội cùng vào sinh ra tử, hắn rất hiểu đồng đội của mình...

"Ừ... Không tồi!"

Trần Minh hài lòng gật gật đầu, vẫn tương đối tin tưởng hắn.

Tôn Vũ Hàng thức tỉnh được Huyết Bạo Thuật, có thể căn cứ tốc độ máu chạy để nhận ra là nhân loại hay quái vật. Đương nhiên... Nếu ngụy trang quá giống thì hắn cũng không nhận ra được.

Trong ba người, còn có một cô gái, vội vàng đi tới an ủi thiếu phụ.

"Chị Trân, chị đừng thương tâm quá. Người chết không thể phục sinh, bớt đau buồn đi."

"Ừ, hu hu hu."

Mặc dù người phụ nữ đã đồng ý nhưng vẫn không nén nổi rơi lệ, xem ra quả thực khổ sở vô cùng.

Mà người đàn ông trung niên kia vẫn luôn vô cùng cảnh giác, ánh mắt đánh giá bốn phía, phát hiện ra không ít vết máu màu lam, cùng với mảnh vụn thi thể quái vật.

Chẳng lẽ quái vật bị đám người này giết sạch sao?

Xem ra còn vài phần thực lực...

"Chúng tôi còn có một đồng đội, các người có gặp không?"

"Còn có..."

Diêm Tư Viễn bên cạnh suy nghĩ một chút, lấy vòng vàng lúc trước nhặt được ra.

"Đây là của đồng đội của ông hả?"

"Cái này... Đúng vậy! Là cô ấy."

Người đàn ông trung niên cắn răng, nói: "Chẳng lẽ cô ấy cũng..."

"Ừ, cô ấy chết càng thảm hơn, bị tiêu hóa chỉ còn nửa đoạn cánh tay thôi."

Diêm Tư Viễn nói.

"..." Người đàn ông trung niên không biết nói sao, trong nháy mắt lóe lên vẻ đau buồn, tuy nhiên nhanh chóng bị hắn ép lại.

Trong thời tận thế kinh khủng này, mạng người như cỏ rác, chết một người cũng là chuyện rất bình thường.

Lâm Đông nhìn về phía ba người.

"Các người từ đâu tới?"

"Ốc đảo, trong sa mạc có một ốc đảo. Nơi đó là môi trường sống cuối cùng của nhân loại." Người đàn ông trung nên không giấu diếm.

"Ồ..."

Lâm Đông gật gật đầu.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay