Chương 512:
Sau khi thu hồi ngọn lửa, lần lượt có máy móc sắt thép rơi xuống đất, vỏ ngoài hình giọt nước, tỏa ra ánh sáng kim loại sáng bóng màu bạc, có cảm giác tràn đầy khoa học kỹ thuật cao, trông vô cùng cool ngầu.
"Hả?"
Đóa Nhi và Chó Bay cũng tỉnh táo lại, không tiếp tục tranh đoạt, ngược lại vẻ mặt hơi kinh ngạc, nhìn chằm chằm vào những thiết bị bay kia.
"Lão Chó, ngươi xem đó là vật gì?"
"Còn cần phải hỏi sao. Khẳng định là sản phẩm khoa học của nhân loại."
"Nếu như thế... Bọn chúng có tiếp viện tới rồi à?"
"..."
Đúng lúc hai Thi Vương đang bàn tán, cùng một lúc khoảng mười chiếc thiết bị bay mở ra xoạt một tiếng, vô cùng ăn ý.
Người thức tỉnh nhân loại đi từ trong đó ra.
Một thanh niên đầu trọc đẹp trai cầm đầu, đi về phía bên này. Khí thế của bọn họ rất mạnh mẽ, có cảm giác áp bách, nhìn qua đã thấy là thực lực không tồi rồi.
"Đây là kiểu tóc của người mạnh à?"
Ánh mắt hung hăng của Chó Bay nhìn chăm chú.
Mà Hàn Tĩnh Xuyên cũng nhìn xuyên qua đám người vừa tới, vẻ mặt dò xét, đều nhận ra sự kinh ngạc của nhau.
"Vì sao tổng giám đốc Diệp lại gọi tăng viện thế?"
"Không biết. Cũng chưa thấy thông báo gì."
"Cho dù là gọi thì cũng không thể tới nhanh như vậy chứ?"
"Hay là... Đây là quyền hạn của người phụ trách cấp tỉnh?"
"À à, xem ra đây là bố cục được chuẩn bị từ trước của tổng giám đốc Diệp rồi."
"..."
Mà trong phòng làm việc lúc này, nhìn màn hình, tổng giám đốc Diệp cũng dừng bước chân lo lắng, khuôn mặt ngẩn ra.
"Đám người này từ đâu tới thế?"
"Chắc chắn là người của tổng giám đốc Vương phái tới rồi. Còn có người mạnh của các chi nhánh công ty gần đây nữa."
Liễu Bạch Nguyệt nói.
"À..."
Diệp Giản gật gật đầu. Chẳng qua nội tâm hắn vẫn thấy quái lạ. Bởi vì đội ngũ này tới quá đột ngột, làm sao tổng giám đốc Vương lại không báo sớm cho mình một chút chứ?
Nhưng thế cũng tốt, xem như bất ngờ đáng mừng đi.
Cũng không biết thực lực của bọn họ thế nào? Có thể là đối thủ của hai đại Thi Vương không?
Diệp Giản hồi hộp tập trung nhìn màn hình lớn.
Lúc này, tất cả mọi người tại đây đều đang tập trung chú ý, để tâm quan sát nhóm tăng viện vừa tới.
09 lùi về phía sau vài bước, cái đầu bóng loáng phát sáng dưới ánh mặt trời lại càng gây chú ý. Ánh mắt hắn đảo qua một vòng.
"Hai con Thi Vương cấp S, đúng là không gặp nhiều."
"Hả?"
Ánh mắt Đóa Nhi và Chó Bay ngạc nhiên, không ngờ vừa gặp đã bị đối phương nhìn rõ.
Hai người bọn họ nhìn về phía 09 lại không phát hiện ra chút khí tức nào.
Mũi Chó Bay hít hít, ánh mắt lộ vẻ kỳ quái.
"Trên người tên này lộ ra một mùi vị như kim loại, khiến ta không thèm ăn chút nào."
"Mặc kệ hắn là gì. Giết trước rồi nói!"
Đóa Nhi vẫn hung hãn như trước, tiếp tục sử dụng kỹ năng. Cô vung tay lên, vô số phấn hoa tung bay, tiến thẳng tới bao phủ đám người vừa tới.
Nhưng 09 đứng giữa phấn hoa đầy trời lại chẳng có hành động gì, giống như chẳng sao cả, coi thường luôn.
Hai mắt hung hãn của Đóa Nhi lóe lên vẻ khó có thể tưởng tượng nổi.
"Thế này... Là sao?"
"Ta kiến nghị tăng liều."
Chó Bay phân tích, nói.
Nhưng đúng lúc này, ngón tay của 09 đưa ra. Một luồng khí nóng bỏng bùng lên. Phấn hoa đầy trời bỗng bùng cháy, trong nháy mắt liền biến mất toàn bộ.
"Đã không còn là vấn đề liều lượng nữa rồi..."
Đóa Nhi nhíu mày, phát hiện ra đây tuyệt đối là một người mạnh.
Mà khiến cô sợ hãi nhất chính là bên cạnh 09 còn có không ít đồng đội. Mà ngọn lửa hắn vừa dùng có thể thiêu hủy chi li từng hạt phấn hoa, lại không tổn thương tới đồng đội chút nào.
Năng lực khống chế chính xác đã đạt tới mức độ cực kỳ biến thái.
"Hừ! Không được sao? Hoa của cô không chống cháy mà. Đối với người thức tỉnh thế này thì phải để ta tới." Chó Bay nói.
"Ừ, ngươi đi đi."
Đóa Nhi gật đầu đồng ý. Bởi vì trời sinh cô sợ lửa, xem như gặp phải khắc tinh rồi.
Mà Chó Bay vẫn điên cuồng như cũ, cánh xương sau lưng giãn ra, lướt nhanh về phía 09. Thể chất của người thức tỉnh hệ nguyên tố tương đối yếu. Hắn am hiểu nhất là đối phó với những người này.
Giống như thích khách gặp pháp sư vậy.
Tốc độ Chó Bay cực nhanh, trong nháy mắt đã ập tới, khuôn mặt hung ác áp sát.
Nhưng 09 vẫn không hoảng hốt, căn bản không thèm né tránh. Sau đó, hắn mới nhấc một cánh tay lên, vung tay đánh tới.
"Không ngờ còn muốn đấu thẳng căng với ta?"
Ánh mắt Chó Bay ngạc nhiên. Trong ấn tượng của hắn, nhân loại đều rất yếu ớt, chạm cái là tan nát.
Thế là hắn cũng đấm ra y hệt.
Hai người như hai mũi nhọn đâm thẳng vào nhau, nắm tay va chạm phát ra âm thanh như hai ngọn núi nhỏ va chạm.
Lực lượng mạnh mẽ bùng lên, sóng xung kích quét ngang xung quanh.
Mặt đất khu vực quanh đó liền nứt gãy ra từng chút một. Nhưng khiến người ta ngạc nhiên nhất chính là Chó Bay gặp phải phản lực rất mạnh, bay về phía sau rất xa, giống như bị ô tô đụng ngã vậy.