Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 511

Chương 511:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 2 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 511:

Bên ngoài công ty Tek, vụ giết chóc vẫn đang tiếp tục diễn ra, thi thể đã rải rác khắp nơi, máu tươi chảy lênh láng.

Vô số zombie đang quỳ rạp trên đất chia nhau ăn thi thể nhân loại, máu bắn tung tóe, tiếng gặm ăn không ngừng vang lên, tạo thành một cảnh tượng rất kỳ dị.

Đóa Nhi và Phi Khuyển vẫn đang đuổi giết con mồi đang chạy trốn phía trước.

Kết cục duy nhất dành cho nhân loại khi quay lưng lại với zombie, chính là cái chết.

Hàn Tĩnh Xuyên lại càng lo lắng hơn, bởi vì mục tiêu của hai Thi Vương kia đều là bản thân, nếu bọn họ cứ tiếp tục nhượng bộ và bỏ chạy mù quáng thì cuối cùng sẽ không còn đường lui.

“Còn có thể chạy đi đâu được đây?”

Nhưng trong lúc hắn do dự, phía chân trời xa xa xuất hiện mấy điểm sáng nhỏ, rõ ràng là máy bay đang lao về phía hắn.

Trên máy bay là nhân lực do Vương Vinh cử đến, các công ty Tek xung quanh cũng đến hỗ trợ.

“Vương tổng từng nói, lúc chúng ta tới phải đột kích kiểm tra xem Diệp Giản bình thường có lười biếng hay không.” Một chàng trai cầm đầu nói.

Hắn có ngũ quan lập thể, tướng mạo anh tuấn, gần như là hoàn mỹ, nhưng kỳ quái nhất chính là, vậy mà hắn lại cạo trọc cái đầu.

Hơn nữa ở sau đầu còn xẵm hai con số - 09.

Đây là bí danh của hắn, cũng là tên của hắn...

Bên cạnh có một nữ thức tỉnh giả, tóc ngắn ngang tai, mặc trang phục tác chiến bó sát người, đường nét rất tinh xảo và hấp dẫn.

“Tôi thấy trạng thái bình thường của tên kia không phải là người thành thật, lúc nói chuyện ánh mắt luôn lảng tránh, khả năng cao là cũng không làm chuyện tốt gì.”

“Tiểu Nhã, xem ra em cũng có lúc tính sai, Diệp tổng người ta đang dụng công kìa.”

Cách đó không xa, có một người đàn ông cường tráng đứng trước cửa sổ và quan sát.

“Hả?”

Cô gái tóc ngắn lộ vẻ kinh ngạc, "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Để tôi xem.”

Ngay lập tức, bọn họ cùng nhau đến chỗ cửa sổ máy bay nhìn ra đằng xa, chỉ thấy công ty Tek đang sừng sững trước mặt họ.

Nhưng khu vực bên ngoài lại hoàn toàn hỗn loạn, tràn ngập dấu vết giết chóc.

Thi thể ngổn ngang, hầu hết đều là nhân loại, zombie vây quanh gặm cùng một chỗ, vô cùng máu me man rợ.

Xa xa có người đang tuyệt vọng chống cự.

"Thật sự vất vả vậy sao?"

Cô gái tóc ngắn nhíu mày, "Nhưng xem ra tin tức này là thật, thành phố Giang Bắc quả thật rất nguy hiểm.”

“Đúng vậy, bằng không đã không cử chúng ta tới, lần này có việc làm rồi.” Người đàn ông cường tráng mỉm cười, còn duỗi cánh tay ra.

Họ dẫn đầu những chiếc máy bay khác rẽ ngoặt lại và lao thẳng về phía công ty Tek.

Bên dưới, đám zombie đã nổi điên, giết tới đỏ mắt.

"Còn muốn chạy."

Lúc này Chó Bay đã tiếp cận mục tiêu, móng vuốt sắc bén vung lên, bắn thẳng đến sau lưng Hàn Tĩnh Xuyên.

Tiếng xé gió vang lên, cắt ngang không khí.

Hàn Tĩnh Xuyên nhận ra nguy hiểm, cũng không quay đầu lại, thuận thế lăn sang một bên, tránh thoát một đòn này một cách cực kỳ mạo hiểm.

Đồng thời tinh thần lực của hắn tỏa ra, hóa thành dùi nhọn, đâm vào đầu Chó Bay.

"Grào..."

Trong nháy mắt ngắn ngủi này, Chó Bay hơi ngẩn ra, cảm thấy đầu óc đau đớn kịch liệt, giống như bị xối dầu sôi vào vậy.

Khi ý thức của hắn khôi phục lại rồi, phát hiện ra Hàn Tĩnh Xuyên đã kéo dãn khoảng cách.

Chó Bay vô cùng nổi giận.

Hắn phát hiện ra kẻ này giống như con cá chạch, quả thực khó bắt được.

Người thức tỉnh hệ tinh thần cấp S đúng là có chút bản lĩnh.

"Hừ! Ngươi đi qua một bên. Nhân loại này thuộc về ta."

Giọng nói của Đóa Nhi truyền từ phía sau tới.

Hàn Tĩnh Xuyên nhíu mày, chỉ cảm thấy cổ chân căng ra, cúi đầu nhìn lại mới phát hiện ra dưới chân đã có phấn hoa nở rộ từ lúc nào.

"Nguy rồi!"

Trong lòng hắn hiện lên cảm giác không ổn.

Bởi vì lúc này, tiếng xé gió lại vang lên bên tai lần nữa.

Chỉ thấy năm ngón tay Đóa Nhi giống như móc sắt đang bổ thẳng vào đầu hắn.

Hàn Tĩnh Xuyên đã không còn chỗ trốn.

Trong lúc vội vàng, hắn liền giơ tay lên đón đỡ theo bản năng.

"Phập!"

Móng vuốt sắc bén của Đóa Nhi đâm thủng trang phục chiến đấu, cắm vào cánh tay. Máu tươi chảy ra đầm đìa.

"Chết đi!"

Đóa Nhi rống lên một tiếng hung ác, móng tay kia quét ngang, năm móng tay như dao găm, chỉ một giây nữa sẽ cắt đứt yết hầu đối phương.

Nhưng đúng lúc này, đột nhiên cô gặp phải lực lượng rất mạnh, thân thể bị đẩy ra. Thân hình Chó Bay đã thay thế cô.

"Ngươi tránh ra đi! Ta đã nói trước rồi, nhân loại này là của ta!"

"Grào --"

Vẻ mặt Đóa Nhi tức tối, gào rống một tiếng, móng vuốt túm lên bờ vai hắn, cũng không muốn để hắn thành công.

Cứ như vậy, hai đại thi vương xô đẩy lẫn nhanh, tranh đoạt cơ hội.

Đầu To đang bị thiêu ở phía sau, thấy thế sốt ruột vội vàng chạy tới.

"Này! Các người đừng đánh nữa."

Nhưng đột nhiên, trên bầu trời truyền tới hàng loạt tiếng nổ vang. Mấy luồng sáng cắt ngang bầu trời, nhanh chóng hạ xuống bên này.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay