Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 510

Chương 510:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 510:

[Đang quét…Thi Vương cấp S, năng lực... siêu khứu giác... dị hóa xương cốt. Chú thích: Mục tiêu cực kỳ nguy hiểm…]

Đúng như Hàn Cảnh Xuyên nghĩ, thi vương trước mặt quả nhiên là một trong tứ đại chiến tướng của tỉnh lỵ, tên là 'Phi Khuyển'.

Hắn dung hợp với một con chó biến dị, chính xác là một Thi Vương dung hợp, hắn có năng lực di hóa được xương cốt, cho nên thể lực của hắn rất là mạnh, còn có cả siêu khứu giác giúp hắn có thể dễ dàng khóa chặt mục tiêu, cho nên hắn tuyệt đối là kẻ săn mồi cao cấp nhất.

Con mồi mà hắn nhắm đến gần như không thể trốn thoát.

"Mùi vị tinh hạch cấp S quả là tuyệt vời…"

Phi Khuyển nhắm mắt lại, cánh mũi hắn giật giật, vẻ mặt hưởng thụ.

Hàn Tĩnh Xuyên nhíu mày, cảm giác như mình đang bị dã thú nhắm tới, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an mãnh liệt.

Lại là một con Thi Vương cấp S.

Hơn nữa có thể được xưng là tứ chiến tướng của tỉnh lỵ đều là những tên nổi trội nhất cấp S.

Tình thế bây giờ đang rất nguy hiểm, phe mình hiển nhiên không địch lại được, dựa theo suy nghĩ của Hàn Tĩnh Xuyên.... bây giờ nên tìm cơ hội rút lui.

Những người khác cũng có vẻ kinh hãi, áp lực từ hai Thi Vương cấp S này quá mạnh.

Ánh mắt Đóa Nhi liếc về phía Phi Khuyển, mặt lộ vẻ ghét bỏ.

“Sao ngươi lại tới đây? Đây là con mồi ta tìm thấy trước.”

“Ngươi đừng nói chuyện với ta, mùi hương trên người ngươi khó ngửi quá đấy.”

Phi Khuyển dứt khoát quay đầu đi, cũng tỏ vẻ chán ghét.

Cảm giác này giống như ngửi mùi nước hoa kém chất lượng, cảm thấy rất gay mũi.

Cách đó không xa, sau khi Đầu To nhìn thấy Phi Khuyển liền vội vàng chạy tới ăn vạ, quan hệ hai người từ trước đến nay tương đối tốt.

Tên Nhị Cẩu Tử mà lúc trước Đầu To dẫn dắt chính là Zombie Thú dưới trướng Phi Khuyển.

“Anh Phi Khuyển, ngươi tới rồi! Đám nhân loại này khi dễ ta, ngươi phải báo thù cho ta!”

“Ngươi là ai?” Phi Khuyển nghiêng đầu đánh giá.

Đầu To ngẩn ra, “Anh Phi Khuyển, là ta đây, Đầu To, ngươi không nhận ra ta sao?”

“Ồ…”

Phi Khuyển cẩn thận quan sát một phen, nếu không nhờ có cái đầu to không hoà hợp kia, thật đúng là hắn đã không nhận ra.

Bởi vì Đầu To bị lửa thiêu rụi quá thảm, làn da cháy đen như cục than, vài chỗ vẫn còn bốc lên khói xanh.

“Cái mùi này của ngươi cũng không dễ ngửi, tránh xa ta một chút!”

Đầu To: "...”

Hai tròng mắt Phi Khuyển rất nhanh đã nhìn chằm chằm sang Hàn Tĩnh Xuyên, trong đó lóe lên một tia hung tợn, giống như một con sói đói, sau đó đôi cánh xương trên người hắn xòe ra rồi lao thẳng về phía hắn.

Tốc độ của Thi Vương cấp S cực kỳ nhanh, tàn ảnh đã xuất hiện.

“Tới rồi!”

Sắc mặt mọi người ngưng trệ, đồng thời nhanh chóng thi triển năng lực, các loại tia sáng bắt đầu tràn ra từ trong cơ thể, dần dần kéo lên đến đỉnh điểm.

Nhất thời, mặt đất ầm ầm rung chuyển, từng tảng băng ngưng tụ trong không khí, vô số bức tường đất từ ​​mặt đất mọc lên, trong đó có hàng chục bức tường băng nằm sát nhau, toàn bộ đều chắn trước người Phi Khuyển.

Nhưng Phi Khuyển vẫn không hề do dự, dựa vào sức mạnh dị hóa xương cốt, dứt khoát xông qua hàng phòng ngự của con người, quét qua mọi chướng ngại như một cái máy ủi.

'Bang bang bang bang bang bang! '

Những bức tường băng và đất mà Phi Khuyển va phải lần lượt vỡ tan, mảnh vụn vỡ tung tóe khắp nơi.

Hàn Tĩnh Xuyên lộ vẻ thán phục, "Đây là một con chó điên..."

Chỗ hắn đi qua đều chỉ còn lại đống đổ nát, xương khuỷu tay và đầu gối của Phi Khuyển đã dị hóa thành gai xương sắc bén, giống như dùi thép.

Mỗi khoảnh khắc hắn lướt qua người thức tỉnh liền xuyên thủng đầu bọn họ.

Máu tươi đỏ sẫm bắn tung tóe, từng thi thể lần lượt ngã xuống.

“Khặc khặc khặc khặc.”

Phi Khuyển cười toe toét, sắc mặt càng thêm phấn khởi, chỉ là đôi mắt dữ tợn vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Hàn Tĩnh Xuyên ngay cả khi đang giết những người khác.

“Hừ....”

Hàn Tĩnh Xuyên hít sâu một hơi, tuy hắn đã gặp qua cũng không ít Thi Vương, nhưng tên trước mắt tuyệt đối là con điên cuồng nhất.

“Nhanh lên! Rút lui!”

Dưới sự tàn sát của Phi Khuyển, nhân loại hoảng sợ đến cực điểm, tất cả đều mất hết ý chí chiến đấu, lũ lượt bỏ lại mũ và áo giáp, liên tục rút lui.

Trong văn phòng công ty, Diệp Giản nhìn màn hình lớn, đã không ngồi yên được nữa, gấp gáp đi lòng vòng tại chỗ.

"Đám zombie này không phải quá mạnh rồi sao? Giết người mà như giết gà ấy!"

“Zombie... vốn không phải là vậy sao?

Liễu Bạch Nguyệt tiếp tục nói: "Diệp tổng, thuộc hạ của anh cũng là người trần mắt thịt, một thời gian dài đã không chiến đấu, nhìn thấy Thi Vương cấp S liền bị dọa cho vỡ mật, trên ý chí cũng đã thua rồi."

“Vậy phải làm sao bây giờ?”

Bây giờ Diệp Giản mới ngộ ra, quả thật bản thân không theo kịp thời đại.

Liễu Bạch Nguyệt suy nghĩ một chút rồi nói: “Không sao, chờ Thi Vương kia giết đủ rồi sẽ tự động trở về thôi.”

“Cái gì?”

Diệp Giản cau mày, đây là lời con người nói được sao?

Liễu Bạch Nguyệt giải thích: “Thuộc hạ của anh không phải còn có hai mươi ngàn người sao? Tuy bị giết hết nhưng cũng có thể tiêu hao thể lực của Thi Vương kia, đến lúc đó bọn hắn nên trở về thôi.”

Diệp Giản không nói nên lời, cảm thấy nếu thật sự cứ tiếp diễn như vậy, đoán chừng toàn bộ công ty đều tiêu tùng rồi, gần như cũng không khác gì bị tàn phá.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay