Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 507

Chương 507:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 507:

“Mấy tháng nay anh vẫn không tiến bộ, trong tay cũng không có mấy thức tỉnh giả cấp A nên hiện tại rất khó đối phó với zombie, khả năng trận chiến này sẽ rất nguy hiểm đấy.”

“Cũng đúng....”

Ánh mắt Diệp Giản đảo qua, zombie hiện tại cũng không còn giống với lúc mới vào những ngày đầu tận thế, chúng đã tiến hóa cực kỳ cao, chỉ dựa vào sức mạnh của quân mình quả thật rất khó đối phó.

"Đúng rồi, dưới trướng cô không phải còn có một con hổ sao, kêu cả cái tên Hàn Tĩnh Xuyên ra chiến đấu đi."

“Cái gì? Anh còn muốn thuộc hạ của tôi thay anh bán mạng sao?” Đôi mắt Liễu Bạch Nguyệt trừng lên.

"Cái gì mà thuộc hạ của cô, hiện tại tôi đã là người phụ trách cấp tỉnh rồi, ngay cả cô cũng là cấp dưới của tôi thôi!"

“..." Liễu Bạch Nguyệt hoàn toàn câm nín, nhưng lại không thể làm gì được.

Hiện tại bọn họ đang ở thế ngàn cân treo sợi tóc, nơi này bị công phá cũng không có lợi gì cho cô.

Lúc này, hàng trăm máy bay không người lái đang vo ve bên ngoài công ty, bay lên trời như bầy ong dày đặc, sau đó vượt qua bức tường cao rồi xông thẳng đến đám zombie bên ngoài.

Ở cổng dưới cũng có xe bọc thép cải tiến đang không ngừng lao ra, nhóm thức tỉnh giả của nhân loại lợi dụng chỗ núp từ chúng để bám theo sau tấn công.

“Chị Đóa Nhi, nhân loại đông quá!” Đầu To lộ vẻ hung ác nói.

Thi Vương Đóa Nhi cũng rất phấn khởi: “Vậy chúng ta đi săn một trận thật vui nào!”

Cô ta phất tay một cái, từng bông hoa nhỏ màu hồng nở rộ trên mặt đất, lan thẳng về phía doanh trại của con người. Chỉ trong mấy giây, một biển hoa đã hiện ra trước mặt.

Những chiếc xe bọc thép phía trên bị rễ cây làm vướng vào bánh xích, khiến chúng lần lượt khựng lại.

Ngay sau đó, bụi trên cánh hoa bắt đầu phiêu tán, lọt vào trong xe bọc thép và xâm nhập vào hơi thở của nhân loại.

Một lát sau, những người thức tỉnh kia đều rơi vào ảo giác, bọn họ tự động mở cửa xe đi ra ngoài.

Đám zombie bên ngoài thấy thế, chúng cảm giác như đây quả thực là đại tiệc dâng đến tận miệng.

“Gào!”

Bọn chúng gầm lên, mặt mày ngập ngụa phấn khởi, dồn dập đánh ngã nhân loại rồi cắn xé.

Tiếng kêu thảm thiết của nhân loại nổ vang, liên tiếp không ngừng, máu tươi bắn tung tóe ở trên cánh hoa màu hồng nhạt, hình thành một cảnh sắc kiều diễm.

Đối mặt với quỷ thi cấp S, đám thuộc hạ của Diệp Giản quả thật có chút giật gấu vá vai, như thể tự hiến mình làm đồ ăn cho bọn chúng.

Lúc này Đầu To cũng đã mất kiên nhẫn, cái này chẳng phải tiệc buffet đây sao?

“Các anh em! Theo ta xông lên!”

Hắn dẫn theo vài tên đàn em khác chuẩn bị xông lên phía trước tàn sát nhân loại, cũng coi như để an ủi tâm hồn bị đau xót gần đây.

Nhưng đúng vào lúc này, trên bầu trời có mấy chiếc máy bay không người lái bay qua, chúng phun xuống một lượng lớn chất lỏng, trông giống như trời đang mưa.

"Cái gì thế này?" Đầu To nhíu mày.

Có lẽ là do đầu hắn quá lớn cho nên bị xối nhiều nhất, người ta có câu, đầu to không sợ mưa rơi, người ta có ô, còn hắn thì có cái đầu rất to...

Hơn nữa sau khi đống chất lỏng đó rơi xuống, ngay lập tức có một mùi hăng nồng tràn ngập không khí, cực kỳ gay mũi.

Một gã đàn em tinh nhuệ nói: “Anh Đầu, đây là xăng.”

"À... hóa ra là xăng."

Đầu To lẩm bẩm trong miệng, nhưng khi ngẫm nghĩ lại, hắn liền cảm thấy có gì đó không đúng cho lắm.

Xăng?

Khi hắn ngẩng đầu lên lần nữa, chỉ thấy một đám lửa của máy bay không người lái đã phun xuống.

“Bà nội nó!”

Vẻ mặt Đầu To ngẩn ra, sau đó xăng gặp lửa, bốc cháy dữ dội, nhiệt độ cực nóng thiêu cháy da thịt của hắn thành từng mảnh.

“Gừ!”

Đầu To vô cùng đau đớn, hắn hét lên một tiếng thảm thiết, chưa gì đã biến thành 'người bốc lửa'.

Thế là hắn nằm lăn ra đất, không ngừng lăn lộn.

May mắn là, hắn thân là Thi Vương, cũng sở hữu một thể lực cường tráng, năng lực khôi phục cũng mạnh, nhất thời cũng không dễ dàng bị thiêu chết.

Đàn em bên cạnh thấy thế thì lo lắng: “Anh Đầu, ngài không sao chứ?”

“Mau tới giúp ta!” Đầu To điên cuồng kêu lên.

“Vâng vâng.”

Vài tên đàn em không bị đốt luống cuống tay chân lao tới, tên thì dùng móng vuốt vỗ, tên thì trực tiếp dùng chân đạp.

Chỉ nghe thấy vài tiếng răng rắc phát ra. Sau đó Đầu To càng kêu thảm thiết hơn...

Cuối cùng, vẫn là mấy tên đàn em tinh nhuệ dùng bùn đất vùi lấp mới dập tắt được ngọn lửa.

Đầu To bị chôn thành một cục đất, toàn thân hắn bị thiêu cháy đen như than, khói không ngừng bốc ra, như thể vừa mất đi nửa cái mạng, hắn cứ thế nằm ở đó không nhúc nhích.

Đàn em vội vàng hỏi thăm: “Anh Đầu, ngài còn sống không?”

"Sống… còn sống." Đầu To yếu ớt nói.

“Vậy ta kéo ngài ra trước nhé." Một gã đàn em tiến đến kéo lấy cánh tay hắn.

“Đừng động vào đừng động vào!” Đầu To vội vàng ngăn lại, "... Gãy rồi.”

Các đàn em thấy thế liền câm nín, không biết vừa rồi là tên nào đánh hắn ác như vậy.

Nhưng một con tinh nhuệ nói: “Anh Đầu, ngài có một tin tốt.”

“Tin tốt gì?” Đầu To yếu ớt hỏi.

Tên đàn em tinh nhuệ kia lại nói: "Vết đá trên mặt ngài mất rồi.”

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay