Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 503

Chương 503:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 503:

"Con mãng xà này mạnh quá!"

Mà đôi mắt vàng rực của con mãng xà hiển nhiên đang theo dõi Tôn Tiểu Cường. Dường như một quyền vừa rồi của hắn đã khiến nó vô cùng giận dữ.

Nó mở rộng miệng ra, ngoạm tới.

Tôn Tiểu Cường chỉ cảm thấy phía trước như có một chiếc xe lửa đâm thẳng về phía mình với tốc độ cực nhanh, thậm chí có thể thấy rõ mắt, miệng của đầu người trong cổ họng con mãng xà.

Bởi không gian hành lang quá nhỏ, Tôn Tiểu Cường không có chỗ né tránh, không thể làm gì hơn là vươn hai tay ra phía trước ngay vào lúc con mãng xà lao tới.

"Rầm!"

Theo cú đớp của con mãng xà, hai tay hắn chống hàm trên hàm dưới của nó.

Tôn Tiểu Cường không hổ là người ngu sức lớn, cho dù con mãng xà có vùng vẫy thế nào cũng không thể cắn chặt lại được. Con mãng xà khó chịu vô cùng, vặn vẹo cơ thể, khiến vách đá chấn động ầm ầm.

"Thối quá..."

Tôn Tiểu Cường chống miệng rộng của nó, chỉ cảm thấy gió tanh bốn phía.

Còn thối hơn cả phân của ta...

Con mãng xà sọc vàng càng nổi giận hơn, đầu người trong miệng nó từ từ há miệng, nhắm chuẩn Tôn Tiểu Cường. Một luồng dung dịch màu vàng nồng nặc bị phun ra.

Đây là nọc độc trong cơ thể nó tiết ra, có thể nói là kịch độc, trước khi xảy ra biến dị đã có thể độc chết một người trưởng thành.

Chất lỏng màu vàng rơi vào trên quần áo Tôn Tiểu Cường, phát ra tiếng xèo xèo. Khói xanh bốc lên, ăn mòn quần áo thành mấy lỗ thủng lớn.

"Thứ gì vậy? Nước tiểu à?"

Tôn Tiểu Cường thầm nói.

Bởi vì hắn da dày thịt béo, thể lực mạnh mẽ, chỉ dựa vào nọc độc ăn mòn còn không đủ trí mạng.

Nhưng từng đợt cảm giác tê dại cực mạnh bắt đầu lan tràn không ngừng khắp toàn thân.

Tôn Tiểu Cường chỉ cảm thấy hai tay mềm nhũn ra, căn bản không thể chống nổi miệng rắn nữa, vì thế trượt xuống. Miệng rắn khổng lồ khép lại cạch một tiếng.

Cùng lúc đó, nó cũng cắn luôn Tôn Tiểu Cường vào miệng.

"Nguy rồi!"

Sắc mặt mấy người còn lại nghiêm trọng hẳn.

Trần Minh lo lắng nói:

"Lần này không phải cả Tiểu Cường cũng bị quái vật tha đi chứ?"

"Nhưng hắn cũng không phải là chị Trình, không cách nào thoát vòng vây được, bị tha đi là dễ toi mạng thôi."

Diêm Tư Viễn phân tích.

"Chúng ta cứu hắn đi!"

Tôn Vũ Hàng cắn chặt răng, rút dao găm ra, quyết tâm một lần, cắt một dao lên vết thương vừa mới kết vảy.

Máu đỏ tươi lại chảy ra.

Hắn không khống chế được máu quái vật kia, chỉ có thể dùng máu bản thân.

Giống như lúc trước giết da đen, hắn vung tay lên, máu bắn đi như mũi tên, đánh vào đầu con mãng xà.

Đùng đùng đùng.

Những giọt máu nổ tung liên tục.

Con mãng xà bị đau, miệng gầm khẽ, cũng rụt người về phía sau. Chỉ tiếc là nó vẫn khá cố chấp, không chịu nhả người ra.

"Lượng máu quá ít, căn bản không thể nổ tung nó được!"

Tôn Vũ Hàng thở phì phò, sắc mặt trắng bệch, môi khô khốc, mồ hôi chảy xuống trán to như hạt đậu.

Trần Minh thấy tình trạng như vậy thì nói.

"Xem ra khuyết điểm năng lực này của ngươi rất rõ ràng. Người khác phóng kỹ năng đều tốn mana, còn ngươi vừa tốn máu vừa tốn mana..."

"Bớt nói mát đi!"

Bỗng nhiên Tôn Vũ Hàng thông minh đột xuất, nảy ra một ý nghĩ, nói: "Ngươi muốn cứu Tiểu Cường không?"

"Đương nhiên là có."

Trần Minh nói rất quả quyết.

Tôn Vũ Hàng gật gật đầu, sau đó đột nhiên hành động, rút con dao găm bên hông ra, chém lên cánh tay ông.

"Vậy thì ngươi hiến chút máu đi, coi như làm chuyện tốt."

"Hả? ??"

Mặt Trần Minh ngẩn ra, sau đó phản ứng rất nhanh. Hiện tại ông muốn né tránh cũng đã quá muộn rồi.

Con dao găm sắt bén đã cắt đứt cánh tay ông.

Dòng máu đỏ tươi tuôn ra.

Tôn Vũ Hàng lập tức nắm lấy cơ hội, giơ tay khống chế dòng máu, bắn thẳng tới con quái vật, tung tóe lên mặt nó.

Sau đó là tiếng nổ mạnh ầm ầm vang lên, xen lẫn trong đó là tiếng quái vật rống lên đau đớn.

Lần này, cuối cùng con mãng xà sọc vàng khổng lồ cũng há miệng, bóng dáng Tôn Tiểu Cường rơi ra từ trong đó.

"Rít... Rít."

Độc rắn trên người hắn vẫn chưa tản đi, thân thể cứng đờ, giống như một con rối gỗ.

Chẳng qua con quái vật đã lui về phía sau thật xa, một nửa đầu rắn đã bị nổ bay hết vảy.

"Rống --"

Đầu người trong miệng con mãng xà phát ra tiếng gầm phẫn nộ.

Trần Minh ôm vết thương trên cánh tay, sắc mặt cũng tái nhợt.

"Không ngờ ngươi lại lấy máu của ta?"

"Không phải là vì cứu Tiểu Cường sao?"

Tôn Vũ Hàng đáp.

Tuy nhiên dù đã tạm thời cứu được Tôn Tiểu Cường, nhưng vẫn chưa thoát khỏi nguy hiểm. Bởi vì con mãng xà vẫn còn có thể ngóc đầu trở lại. Đám người bọn họ vẫn không phải đối thủ của nó.

Giờ biết phải làm sao đây?

Tôn Vũ Hàng thầm lo lắng, ánh mắt không nén nổi nhìn về phía Diêm Tư Viễn.

"Hả? Ngươi nhìn ta làm gì?"

Vẻ mặt Diêm Tư Viễn đề phòng, theo bản năng trốn ra thật xa.

Hắn cảm thấy nếu để năng lực của đối phương tiếp tục phát triển như vậy, sau này sẽ rất nguy hiểm....

Con quái vật ở xa xa nhìn con mồi của mình, ánh mắt vàng rực lộ vẻ hưng phấn, biết bọn họ là nỏ mạnh hết đà, không trốn khỏi lòng bàn tay mình được.

Xúc động khát máu, nó sắp tấn công Tôn Tiểu Cường lần nữa.

Ba người phía sau đều lo lắng tới cực điểm.

Nhưng đúng lúc này, bọn họ phát hiện ra giữa hai bên đột nhiên xuất hiện một bóng người...

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay