Chương 502:
"Xem ra chúng ta không đi tìm thức ăn cũng rất nguy hiểm."
Bốn người đứng thẳng tắp, nhìn chằm chằm vào hướng âm thanh truyền tới, hơn nữa cảm nhận rõ ràng được âm thanh kia càng lúc càng gần.
Nhưng phía trước quá tối, dù là ánh mắt của người thức tỉnh cũng rất khó có thể nhìn rõ ràng.
Tuy nhiên chỉ trong chốc lát, âm thanh bò loạt xoạt kia đột nhiên biến mất.
"Nó dừng lại rồi."
Trần Minh thầm nghi hoặc, nói: "Chẳng lẽ nó bị khí tức người mạnh của ta dọa sợ rồi? Vũ Hàng... Ngươi nói xem đó là thứ gì?"
"Không thấy rõ."
Tôn Vũ Hàng lắc lắc đầu.
Trần Minh cảm thấy không yên.
"Tiểu Cường, ngươi... Thôi bỏ đi."
Nhìn đôi mắt tinh quái của Tôn Tiểu Cường, ông liền không hỏi thêm gì nữa.
Hiển nhiên thứ trong bóng tối có trí tuệ nhất định, không mạo hiểm mà đứng quan sát bốn người một hồi, dường như đang chờ đợi thời cơ.
"Không phải muốn đợi ta chết đói rồi nhặt xác ăn luôn chứ?"
Trần Minh nói nhỏ.
Có quái vật không biết như hổ rình mồi, trong lòng luôn cảm thấy bất an.
Tôn Vũ Hàng cau mày, ánh mắt nhìn lại. Hắn loáng thoáng có thể thấy được một bóng dáng đang treo ngược bên trên đỉnh hang.
"Chú Trần, hay là chú chiếu sáng một lúc xem?"
"Ặc... Được rồi!"
Trần Minh đồng ý, chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc, vô thức nuốt nước bọt, có thể thấy được trong lòng ông đang hồi hộp tức cực điểm.
Sau đó ý nghĩ hiện lên, ngọn lửa nóng rực bùng lên trong lòng bàn tay, phóng ra ánh sáng, xua tan bóng tối xung quanh.
Trần Minh vẫy tay một cái, ném một quả cầu lửa sáng ngời vào sâu trong hành lang dài, tốc độ cực nhanh, xẹt qua giống như một ngôi sao băng.
"Grào --"
Thứ trong bóng tối bị quấy nhiễu ngay, phát ra tiếng gào thét, dường như cực kỳ sợ hãi ngọn lửa, thân thể lùi về phía sau cực nhanh.
Cho đến khi ngọn lửa tắt, quái vật lại quay về ẩn nấp trong bóng tối.
Mà đôi mắt Tôn Vũ Hàng trợn trừng lên, lộ vẻ vô cùng kinh hãi.
"Ta.... Vừa rồi hình như ta nhìn thấy gương mặt người."
"Cái gì? Không phải chứ?"
Mặt Trần Minh lộ vẻ nghi hoặc. Ông còn chưa nhìn thấy rõ, chỉ thấy một bóng dáng nhoáng lên rồi không thấy đâu nữa.
Diêm Tư Viễn bên cạnh nói.
"Ta cũng thấy. Đúng là một đầu người."
Trần Minh nghe xong càng sợ hãi. Bởi vì thứ kia treo ngược trên trần, nếu là một đầu người thì quá khủng khiếp rồi.
Một cảm giác lạnh ngắt đột nhiên vọt thẳng lên đầu, tóc gáy dựng đứng lên.
Trong địa cung tối đen này quả thật không an toàn.
Ánh mắt nhìn về phía Tôn Tiểu Cường, phát hiện ra hắn vẫn bình thản chẳng sợ gì.
"Tiểu Cường, ngươi có ý kiến gì không?" Trần Minh cảm thấy hắn lâu không nói gì, thuận miệng hỏi một câu.
"Có chứ."
Tôn Tiểu Cường gật gật đầu, đáp: "Ta đã nói là ta muốn đi nặng rồi."
.........
"..." Trần Minh bực tức. Giờ là lúc nào rồi? Còn muốn đi ngoài? Đúng ra mình không nên hỏi hắn.
"Cẩn thận! Nó lại tới rồi!"
Đột nhiên Tôn Vũ Hàng nhắc nhở.
Bởi vì tiếng sột soạt trên vách tường kia lại vang lên lần nữa, hơn nữa phát ra càng rõ ràng hơn. Hiển nhiên con quái vật kia đang bò tới rất nhanh.
Mọi người chỉ cảm thấy một luồng khí thế hung ác ập tới, một bóng đen rất lớn đã vọt tới trước mặt.
Trần Minh thầm sợ hãi.
Ngọn lửa bùng lên quanh người lần nữa, sau đó phất tay lên. Ngọn lửa cực nóng phun trào, lao tới như một con rồng lửa.
Ánh lửa mãnh liệt xua tan tất cả bóng tối, cuối cùng chiếu sáng bóng đen kia.
Trên người nó đầy vảy đen kịt, lóe lên sáng bóng, hơn nữa còn có từng vòng hoa văn màu vàng, có vẻ rất đẹp.
Đó là một con rắn sọc vàng, nhìn cực kỳ kinh khủng. Nhưng khiến người ta kinh hãi nhất là nó mở miệng ra, bên trong lại có một cái đầu người thay thế cho đầu lưỡi.
Đầu người dính đầy chất nhầy, tóc và da đều bị ăn mòn, rơi rụng từng mảng một, khiến cho người ta cảm thấy vô cùng ghê tởm.
"Đây rốt cuộc là thứ gì?" Diêm Tư Viễn hỏi.
"Xem ra là quái dung hợp rồi."
Tôn Vũ Hàng giải thích.
Hiển nhiên con rắn sọc vàng này đã cắn nuốt rất nhiều zombie, xảy ra biến dị dung hợp lần hai.
Nhưng nó khác với Thi Vương dung hợp là lấy quái thú biến dị làm chủ, không phải zombie là chủ đạo.
Con rắn lớn hung hãn tới cực độ, ánh mắt phản chiếu ngọn lửa sáng ngời, đối mặt với ánh lửa của Trần Minh càng nóng nảy hơn.
Miệng nó phát ra một tiếng rống tàn bạo, đâm đầu xông thẳng tới.
Những nơi nó đi qua, ngọn lửa vốn mãnh liệt đều bị nghiền nát.
Con mãnh xà to lớn như thế này có thực lực cấp A+.
"Làm sao bây giờ?"
Lúc này Trần Minh đã hơi luống cuống.
"Để ta tới!"
Tôn Tiểu Cường đứng cạnh nhìn lại, phi thân bước lên trước, đồng thời mở trạng thái cuồng hóa không sợ hãi, cong tay lên, đánh thẳng vào cái đầu rắn to như cối xay gió kia.
"Ầm ầm!"
Trong nháy mắt khi hai người đụng nhau, cả tòa địa cung đều rung lên. Dư âm kinh khủng quét qua khiến bụi bặm trên khe hở từ vách tường tuôn xuống.
Tuy con mãng xà có sức lực rất mạnh nhưng thân thể vẫn phải dừng lại một chút dưới nắm đấm như sắt của Tôn Tiểu Cường.
Mấy người còn lại chớp lấy thời cơ, lập tức tiến tới hỗ trợ.
Nhưng Huyết Bạo Thuật của Tôn Vũ Hàng vẫn không thể khống chế được nó.
Ngọn lửa của Trần Minh lại càng không cần nhắc tới, căn bản không phá nổi phòng ngự của nó. Hai bên vốn không cùng cấp bậc.