Chương 501:
Trong góc, một con zombie ngẩng đầu lên, nói: "Hiện giờ sắp chết đói tới nơi, cho dù tụ tập lại cũng không thể là đối thủ của da đen. Làm như vậy chỉ có thể diệt vong đầu tiên. Các người muốn tìm được chết thì đi tìm zombie khác đi."
"À... Không gia nhập chúng ta đúng không? Dù sao lão đại đã nói rồi, chỉ cần gia nhập có thể có thịt gà ăn. Hiện tại xem ra tiết kiệm rồi."
Kiền Ba nói giọng nửa nạc nửa mỡ.
"Chờ đã..."
Lỗ tai đám zombie xung quanh dựng thẳng lên, ánh mắt lóe lên vẻ hung hãn.
Chỉ cần nghe nói tới thịt gà là khó kìm nổi vẻ khát máu.
"Thật sự có thịt gà à?"
"Mấy tháng trước, trong trấn nhỏ này đã không còn gia súc sống. Bên ngoài toàn là sa mạc, ngươi từng gặp gà trong sa mạc bao giờ chưa?"
Zombie trong góc nói.
Lâm Đông đưa mắt nhìn hắn.
"Cũng khá thông minh..."
.........
Lâm Đông vung tay lên, ném ra mấy con gà đông lạnh.
Zombie lúc trước liền thay đổi hẳn sắc mặt, lộ vẻ khó tin.
"Có gà thật à?"
Hiện tại bọn chúng đã vô cùng đói khát, không nén nổi xúc động khát máu. Mấy con zombie xông lên ngay về phía trước, chia nhau ăn sạch mấy con gà.
Tuy nhiên chút máu thịt này đương nhiên không thể thỏa mãn bọn chúng.
Vẻ mặt tên zombie kia nịnh nọt, nhìn Lâm Đông.
"Lão đại, sau này chúng ta chỉ nghe lời ngươi."
"Ngươi tên là gì?"
Lâm Đông hỏi.
Zombie ngẩn ra, gãi gãi đầu.
"Ta... Ta không có tên."
"Ồ."
Lâm Đông nhìn thoáng qua khuôn mặt hắn, thuận miệng nói: "Vậy sao này ngươi tên là Ma Lại đi."
"Tốt tốt tốt! Ma Lại hay lắm! Lão đại, thật sự ngươi đúng là bác học đa tài, tài hoa hơn người nhé, vừa mở miệng đã có tiêu chuẩn cao như vậy, đặt tên quá dễ nghe..."
Miệng nhỏ của Ma Lại như súng liên thanh, vỗ mông ngựa không ngừng.
Kiền Ba bĩu môi.
"Này! Ta thích vẻ kiêu ngạo không nghe ai của ngươi trước đó đấy."
Cứ như vậy, Lâm Đông phát động zombie không ngừng, tìm kiếm phiến đá giúp mình. Một truyền mười, mười truyền trăm, không bao lâu sau đã truyền khắp toàn bộ trấn Lưu Sa.
Chẳng bao lâu sau, bọn họ đã phát triển thành đám zombie hơn trăm mạng.
Bọn chúng túm năm tụm ba, du đãng xung quanh, tìm kiếm tung tích phiến đá.
Chỉ tiếc là mãi vẫn không có thu hoạch gì. Xem ra phiến đá không ở trong trấn Lưu Sa.
Đúng lúc này, toàn bộ thịt trấn lại rung chuyển.
Từng bóng dáng màu đen xuất hiện bên ngoài, trở về trong trấn nhỏ. Dáng người bọn chúng mạnh mẽ, động tác nhanh nhẹn, vẻ mặt đen kịt dữ tợn điên cuồng, chính là đám zombie da đen hung mãnh.
"Lão đại! Là da đen... Bọn chúng đã trở về rồi!" Mặt Kiền Ba lộ vẻ hoảng sợ.
"Ừ."
Lâm Đông gật gật đầu.
Xem tình hình này, chắc là nhóm Trình Lạc Y đã cắt đuôi được zombie da đen, khiến chúng mất mục tiêu, cho nên trở lại trấn Lưu Sa rồi.
Hiện tại trong trấn chắc cũng không có phiến đá, cho nên Lâm Đông dự định hội hợp lại với Trình Lạc Y.
"Đi thôi, chúng ta ra ngoài sa mạc xem tình hình."
"À... Tốt."
Kiền Ba vội vàng gật đầu.
Tuy rằng sa mạc có quái vật biến dị, nhưng nếu Lâm Đông đã lên tiếng thì bọn họ cũng không chần chừ gì cả.
Tuy nhiên trong lòng hắn vẫn nghĩ, da đen gớm thật.
Ngay cả lão đại cũng không dễ dàng trêu chọc...
Một đám zombie di chuyển khỏi trấn, đi vào trong sa mạc bao la, ánh mắt nhìn khắp bốn phía, không thấy bờ bến.
Xa xa, cuồng phong thổi qua, bụi băm tung bay.
Lâm Đông đứng yên cảm nhận, phát hiện phía dưới sa mạc đúng là có không ít vật sống, ví dụ như côn trùng, bò cạp, rắn biến dị. Chúng đều ẩn nấp trong chỗ tối, đang chờ đợi thời cơ hành động. Nơi này đầy rẫy nguy cơ hiển nhiên cũng không phải mảnh đất tốt lành gì.
"Để ta xem thử một chút... Xem có món ăn gì mới không."
...
Phía bên kia, trong địa cung tối đen, bốn người vẫn cuộn tròn ở chân tường.
Bụng Trần Minh kêu ùng ục không ngừng, sắc mặt đã đói tới xanh mét, dáng vẻ rất khó chịu.
Tôn Tiểu Cường ngồi cạnh, nhìn ông chăm chú.
"Chú Trần, ta đang buồn đi nặng đây."
"Ngươi muốn đi cứ đi! Nói với ta làm cái gì?"
Trần Minh muốn điên tiết, nói vẻ rất tức giận.
"À..."
Tôn Tiểu Cường suy nghĩ một chút rồi đáp: "Vậy thì ta nhịn thêm chút nữa đi."
"..." Trần Minh cạn lời, nghi ngờ hắn cố ý.
Tôn Vũ Hàng nhìn về phía bóng tối xa xa, suy nghĩ rồi nói.
"Chú Trần, ngươi cảm thấy trong địa cung này có thể có đồ gì ăn được không?"
"Chuyện này... Sao ta biết được?"
"Hay đi tìm thử xem sao?"
Đột nhiên, Tôn Vũ Hàng đề nghị.
Trần Minh lắc đầu liên tục.
"Theo ta thì bỏ đi. Hiện tại ta đã đói tới mức ngực dán vào lưng rồi. Chẳng may gặp phải nguy hiểm thì sao đây?"
"Chờ tới khi năng lượng của ngươi tiêu hao hết sạch, như thế còn càng nguy hiểm hơn. Không bằng dùng thể lực còn sót lại tìm kiếm chút đồ ăn, nắm giữ vận mệnh trong tay mình." Tôn Vũ Hàng chậm rãi bàn bạc.
"Không, không. Ta không tin tưởng bản thân. Tôi chỉ tin vào đồng đội. Muốn đi tìm thì ngươi đi đi."
Trần Minh quả quyết.
"Được rồi..."
Tôn Vũ Hàng bĩu môi.
Nhưng trong lúc hai người đang nói chuyện, sâu trong hành lang đen tối bỗng truyền ra hàng loạt tiếng xoạt xoạt, giống như có thứ gì đang leo lên vách tường.
"Có tiếng động? Mọi người có nghe thấy không?"
Lập tức, Trần Minh trở nên cảnh giác.
"Ừ, nghe thấy rồi!"
Tôn Vũ Hàng ngóng nhìn về phía khu vực tối đen như mực kia, nói: "Hình như có thứ gì... Đang tới gần!"
"Hít..."
Trần Minh hít sâu một hơi khí lạnh, cảm thấy chắc là có quái vật gì đó ngửi thấy khí tức của mình rồi.