Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 498

Chương 498:

schedule ~10 phút phút đọc visibility 2 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 498:

"Sao vậy?"

Mấy người còn lại đều có chút khó hiểu, nhưng khi nhìn theo hướng ánh mắt của cô, rất nhanh sự ngạc nhiên đã hiện rõ trên khuôn mặt họ.

Sa mạc nhấp nhô phía trước trông giống như một đại dương màu vàng, nhưng lúc này lại có một cồn cát khổng lồ nhô lên.

Kỳ lạ nhất chính là, cồn cát kia lại có thể nhúc nhích, tốc độ của nó không chậm, cũng truyền đến một âm thanh sột soạt.

Đôi mắt cơ trí của Tôn Tiểu Cường đánh giá nó: “Mọi người nhìn xem, đống cát đó có thể động đậy, đúng là nó thành tinh rồi!”

“Không phải cát chuyển động.”

Trình Lạc Y cũng không quay đầu lại, tự mình lẩm bẩm.

"Mà là bởi vì có thứ đang ở dưới lòng đất..."

......

"Rốt cuộc là cái quái gì vậy?"

Mọi người đều cảm nhận được khí tức nguy hiểm phát tán đâu đây.

Có thể ngửi thấy được rõ ràng mùi máu thịt của nhân loại từ thứ ở dưới đống cát kia, giống như một con cá mập dưới biển đang phóng rất nhanh về phía này.

“Nó đến rồi!” Ánh mắt Trần Minh kiên định nói.

Nhìn đống cát trước mặt cảm giác như một ngọn núi đang ập về phía mình!

Khi khoảng cách còn có hơn mười mét, dưới cát truyền đến một tiếng kêu quái dị chói tai, sau đó có một con sâu khổng lồ chui lên từ dưới đất.

Nó kéo theo cả đám cát bụi bốc lên trong không khí.

Bọn họ nhận thấy, con sâu này đặc biệt khủng bố và dữ tợn, toàn thân nó màu trắng xám và chi chít những lỗ tròn trông như thùng nước.

Nó không có mắt, mũi, chỉ có một cái miệng to tròn chiếm trọn toàn bộ phần đầu, bên trong là từng hàng hàm răng sắc bén như dao găm mọc lẫn lộn nhau.

Da đầu mọi người đều tê dại, cảm giác như chứng sợ lỗ lại sắp tái phát.

Khoảnh khắc con sâu chui ra, nó lập tức che khuất cả mặt trời, há chiếc miệng khổng lồ chuẩn bị nuốt chửng mấy người bọn họ.

“Cẩn thận!”

Tôn Vũ Hàng giơ tay lên thi triển Huyết Bạo Thuật.

Nhưng cơ thể khổng lồ của con sâu chỉ khựng lại giữa không trung trong giây lát, nó tiếp tục lao về phía mấy người mà không vướng nhiều trở ngại.

“Tôi không khống chế được nó!” Tôn Vũ Hàng kinh hãi.

Tuy rằng năng lực của hắn rất đặc biệt nhưng dù sao trình độ cũng có hạn, hiện tại không cách nào khống chế được con quái vật với kích thước như thế.

Mà lúc này lôi kiếm trong tay Trình Lạc Y đã lóe lên, cô tung người nhảy lên chặn lấy cái đầu dữ tợn kia.

Trường đao của cô xé rách không khí, tạo ra âm thanh vun vút liên tiếp nhau, sau đó dùng tốc độ cực nhanh chém qua cổ con sâu.

“Kít.”

Con sâu phát ra tiếng thét chói tai hệt như con chuột, máu tươi màu xanh sẫm tràn ra, nhưng bởi vì cơ thể nó quá to cho nên một đòn này cũng không đủ để lấy mạng nó.

Con sâu nhận một cú đau, thế là nổi trận lôi đình, nó giơ cái đuôi khổng lồ sau lưng lên rồi đánh thẳng vào Trình Lạc Y.

Cảnh tượng trước mắt giống như cây cột chống trời đang giáng xuống. Kể cả vậy Trình Lạc Y vẫn không hề hoảng hốt, cô nghiêng người dễ dàng lách qua tránh thoát.

“Rầm!”

Đuôi con sâu quất vào bãi cát, giống như một tảng đá khổng lồ rơi thẳng xuống nước, lực đập quá mạnh khiến cát văng đi tung tóe, bụi mù đầy trời.

“Vẫn là chị Trình mạnh nhất." Tôn Vũ Hàng thán phục, trải qua cuộc đối đầu ngắn ngủi vừa rồi, hắn phát hiện rõ ràng con sâu này không phải là đối thủ của cô ấy.

“Đúng thế.”

Trần Minh gật đầu, "Cô ấy chính là người thức tỉnh số 001 ở nơi trú ẩn của chúng ta, được mệnh danh là ánh sáng của nhân loại đấy.”

Nhưng ngay khi Trình Lạc Y đang giằng co một chọi một với con sâu kia, mọi người đều nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng, bởi vì lại có một đống cát ở phía sau cô nhô lên, hơn nữa còn lặng lẽ không một tiếng động...

Sự chú ý của Trình Lạc Y đều đổ dồn vào con quái vật trước mắt, cho nên cô không kịp chú ý đến thứ ở đằng sau.

Mấy người Trần Minh lập tức ý thức được chuyện gì đang xảy ra, rõ ràng không chỉ có một con sâu khổng lồ, thế là vội vàng nhắc nhở trong kinh hãi.

“Lạc Y, cẩn thận phía sau.”

“Hả?”

Trình Lạc Y quay đầu nhìn lại, lúc này cô mới phát hiện đống cát đang chuyển động, nhưng hiện giờ con quái vật đang ở quá gần, cách cô không tới một mét, căn bản là không có thời gian để né tránh.

“Kít…”

Lại một con sâu khổng lồ kêu lên rồi chui ra từ dưới đất, thuận thế ngậm miệng lại rồi bay lên giữa không trung.

Trông giống như một con cá nhảy lên khỏi mặt nước, sau đó lại lặn xuống bãi cát vàng, toàn bộ cơ thể nó chìm xuống mặt đất, trực tiếp biến mất không thấy tăm hơi.

Quá trình này cực kỳ ngắn ngủi, cũng chỉ mất có hai ba giây.

Nhưng biến mất cùng với con quái vật đó còn có Trình Lạc Y vừa bị ngậm vào trong miệng.

“Nguy rồi!”

Mọi người nhìn thấy cảnh này đều kinh hãi.

Tôn Hàng Vũ cau mày: “Chú Trần, miệng chú đúng thối luôn, vừa nói ánh sáng nhân loại cái đã bị quái vật ngậm đi.”

"Chú... làm sao chú biết được, nhưng với thực lực của cô ấy chắc là sẽ không có gì nguy hiểm đâu nhỉ?" Trần Minh tiếp tục nói.

“..." Tôn Vũ Hàng không nói nên lời, "Thôi được rồi, chú đừng nói nữa.”

Lúc này, trên bãi cát vẫn còn một con quái vật vừa rồi bị Trình Lạc Y chém cổ, máu xanh vẫn không ngừng chảy ra. Nó lập tức quay đầu nhìn chằm chằm vào mấy người.

“Ôi trời!”

Hiện giờ chỉ còn lại mấy người Tôn Tiểu Cường, Trần Minh, Tôn Vũ Hàng và Diêm Tư Viễn, họ đều cảm thấy bản thân không chắc có thể là đối thủ của con sâu kia.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay