Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 497

Chương 497:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 2 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 497:

Hai tên kia nhất thời ngây ngẩn cả người, mùi thịt gà không ngừng kích thích thần kinh của bọn họ, khiến họ khó nhịn được mà muốn ăn.

Đối với loại zombie mỗi tháng chỉ ăn một con thằn lằn nhỏ như bọn họ, thịt gà đáng giá đến cỡ nào đương nhiên có thể tưởng tượng được.

“Gà... Lại có cả thịt gà, đây là cho chúng ta ăn sao?" Tên zombie đàn em hỏi.

“Ừ, ăn trước đi.” Lâm Đông gật đầu nói.

“Cảm ơn đại ca!”

Tên zombie đàn em mở miệng kêu lên, sau đó lập tức vồ lấy con gà ăn như hổ đói.

“Ặc…”

Càn Ba bên cạnh ngẩn ra, hắn đổi giọng nhanh như vậy sao? Thật không có chút tiền đồ nào cả...

“Đại ca, ta cũng ăn đây. Từ nay về sau ta sẽ nghe lời ngươi, ngươi bảo ta làm gì ta cũng làm.” Càn Ba lập tức nói.

Sau đó hắn nhanh chóng nâng con gà lên, cắn xuống một miếng, cảm thấy đầu con gà mềm mại lại có chút vị ngọt, toàn bộ linh hồn của hắn đều trào lên cảm giác phiêu đãng ngất ngây.

“Thơm quá!”

Chỉ mất vài giây, cả hai tên đã nhét gọn gàng con gà vào bụng, cơn đói đã giảm đi không ít, nhưng rõ ràng bọn họ vẫn còn nhiều điều muốn nói.

Chút máu thịt này còn không cách nào thỏa mãn sự thèm ăn của họ, thế là bọn họ bắt đầu dùng ánh mắt trông mong nhìn Lâm Đông.

Lâm Đông đương nhiên hiểu được ý của họ, “Chờ đến khi các ngươi tìm được phiến đá, máu thịt sẽ có đủ.”

“Dạ, được, xin đại ca yên tâm.”

Cặp mắt của hai tên đều sáng lên, mặt mày lộ vẻ nóng lòng muốn thử.

Lâm Đông chỉ là không thể để bọn họ ăn quá no, như vậy mới có động lực đi tìm phiến đá, nhưng chỉ có hai con zombie, số lượng vẫn quá ít, rõ ràng chỉ như hạt muối bỏ biển.

"Ở thị trấn này còn có zombie tiến hóa nào khác không?"

“Có, có!” Càn Ba gật đầu lia lịa.

Bởi vì đám zombie đói khát quá mức nên cũng không dám tụ tập lại, vì chúng sợ một ngày nào đó bản thân đột nhiên mất trí rồi tấn công đồng loại, kết quả là biến thành da đen.

Hơn nữa, số lượng da đen trong thị trấn thực sự quá nhiều, nếu zombie bình thường tụ tập lại sẽ rất dễ bị lộ, chắc chắn sẽ bị tấn công.

Cho nên bọn họ đành phải tìm một nơi bí mật để ẩn náu.

Lâm Đông cảm thấy bản thân có thể tìm đám zombie này rồi huy động bọn chúng cùng giúp mình tìm phiến đá, tận dụng tối đa tài nguyên có thể sử dụng.

“Dẫn ta đi tìm bọn họ đi.”

“Vâng, thưa đại ca!” Càn Ba vội vàng đáp ứng.

"Nhân tiện, trong thị trấn ngoại trừ zombie da đen ra, còn có quái vật nào khác không?" Lâm Đông đột nhiên nhớ tới rồi hỏi.

Càn Ba lắc đầu nói: “Không có, cho dù trước đó có thì cũng đều bị da đen ăn sạch rồi.”

“Ồ.”

Lâm Đông đã hiểu ra, có vẻ lũ zombie da đen kia là kẻ thống trị thị trấn này.

Đương nhiên là, chuyện này không nằm ở vấn đề bọn chúng mạnh đến cỡ nào. Cũng có thể bởi vì bọn chúng hoàn toàn vô dụng, cho dù giết chết cũng không có lợi lộc gì. Cũng có thể là vì đám da đen giống như chó điên, nhắm định một mục tiêu là đuổi mãi không tha.

Bất kể sinh vật có trí tuệ nào cũng đều không muốn xảy ra xung đột với đám này.

Càn Ba tiếp tục nói: "Nhưng ở sa mạc bên ngoài thị trấn có rất nhiều quái vật ngủ đông, chúng thường ẩn nấp dưới lớp cát, và thường sẽ đánh lén bất ngờ."

"Ta còn nghe nói có một ốc đảo ở sâu bên trong sa mạc, khả năng cao là có nhân loại sinh tồn ở đó, cũng đã lâu rồi ta không nhìn thấy nhân loại… đúng thật là sinh vật quý hiếm.”

Họ nói chuyện với nhau suốt chặng đường đi tìm đám zombie rải rác khác.

Dù sao lũ da đen gần đó đều đã bị dụ đi, cho nên trước mắt khu vực này vô cùng an toàn.

.......

Lúc này, đám người Trình Lạc Y vẫn còn đang chạy trốn, trong lòng vô cùng phiền muộn.

Bởi vì lũ zombie da đen kia như thể keo siêu dính, vẫn một mực dí theo bọn họ, cho dù họ có rời khỏi thị trấn chúng vẫn không định buông tha.

“Mẹ nó! Thân là zombie thì có chút ý thức lãnh địa đi chứ?” Trần Minh mắng thầm trong miệng.

Bây giờ họ đã chạy ra ngoài sa mạc, đưa mắt nhìn quanh chỉ thấy một bãi cát vàng trải dài vô tận.

Cũng may là không có gió, bầu trời còn rất trong xanh.

Nếu là bình thường thì đây sẽ là một cảnh đẹp hiếm có. Chỉ là vào giờ phút này, không ai có đủ rảnh rỗi để dừng chân thưởng thức quang cảnh này, bởi vì ở phía xa vẫn còn những bóng đen đang quyết liệt đuổi theo bọn họ.

“Đám này dựa vào mùi hương để đuổi theo, chỉ cần thoát khỏi phạm vi khứu giác của bọn chúng là được rồi.” Trình Lạc Y phát hiện đặc điểm này của đám da đen.

“Trời ạ! Vậy phạm vi khứu giác của bọn chúng rộng bao nhiêu?”

Môi Tôn Vũ Hàng tái nhợt, bởi vì vừa rồi hắn đã đổ máu quá nhiều khi thoát ra khỏi vòng vây.

Trình Lạc Y lắc đầu: “Không biết, chúng ta thử xem.”

“..." Đám người Trần Minh không nói gì, nghĩ thầm còn phải thử ra bao xa nữa mới đủ?

Cũng may bọn họ đều là người thức tỉnh tinh hạch, cho nên tốc độ của họ không hề chậm, chỉ cần tiếp tục chạy thì sẽ không gặp nguy hiểm gì.

"Chạy đi, người anh em!" Tôn Vũ Hàng cổ vũ nói.

Tính bướng bỉnh của Trần Minh cũng nổi lên: “Được! Để tôi xem lũ đó có thể ngửi được bao xa.”

“Chờ đã…”

Trình Lạc Y đột nhiên nhíu mày, dừng bước chân, đôi mắt sáng ngời nhìn chằm chằm về phía trước.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay