Chương 493:
Mấy người thầm thán phục, cảm thấy không thể tưởng tượng nổi. Bởi bản thân Lâm Đông là bá chủ zombie, có thể nói là chúa tể thời tận thế, có cảnh gì mà chưa thấy qua?
Những thứ hắn chưa từng gặp, khẳng định là vô cùng hiếm lạ.
"Đi thôi, qua xem một chút."
Trình Lạc Y tài cao gan lớn, ngược lại hoàn toàn không sợ.
Lập tức, bọn họ đi theo Lâm Đông, tìm đến hướng có mùi máu tươi kia.
Không bao lâu sau, phía trước xuất hiện một con hẻm nhỏ âm u, bởi kiến trúc xung quanh che chắn nên tiếng gió nhỏ hơn một chút, trở nên yên tĩnh lại.
Nhưng trong hẻm nhỏ trước mắt mơ hồ truyền tới tiếng gầm khẽ, cùng với tiếng gặm ăn. Từng đợt mùi thối rữa bay tới, khiến người ta buồn nôn.
Thi vực của Lâm Đông hơi phát tán ra, ngăn cản khí tức kia.
Đám người Trình Lạc Y nhíu mày, thậm chí bịt mũi, vẻ mặt chán ghét.
"Rốt cục là thứ gì? Thối quá đi mất."
"Không biết nữa..."
"Có phải là cá trích đóng hộp không?"
"Làm Tiểu Cường tôi chẳng muốn ăn gì nữa."
"..."
Bọn họ thì thầm.
Trong hẻm nhỏ lạnh lẽo, mục nát, trên tường đầy vết nứt, có hàng loạt vết cào và vết máu khô.
"Tiến lên xem một chút đi."
Bóng dáng thon thả, lưng đeo đao của Trình Lạc Y dẫn đầu tiến vào trong hẻm nhỏ.
Những người còn lại đi theo phía sau cô.
Càng đi về phía trước, hàng loạt tiếng gầm khẽ kia càng trở nên rõ ràng, chính xác là tiếng do zombie phát ra.
Trình Lạc Y đưa mắt nhìn Lâm Đông: "Anh có thể nghe hiểu âmm thanh kia có ý nghĩa gì không?"
"Là tín hiệu cầu cứu."
Sắc mặt Lâm Đông bình tĩnh.
"Hả?"
Những người còn lại đều lộ vẻ kinh ngạc. Ngay cả zombie... Đều phải cầu cứu sao? Chẳng lẽ trấn nhỏ này đã sinh ra quái vật còn đáng sợ hơn cả zombie?
Chỉ chốc lát sau, bọn họ đã đi tới cuối hẻm nhỏ.
Chỉ thấy ở góc tường có một nửa con zombie đang nằm trên mặt đất, nội tạng mục nát và máu đen chảy đầy, tỏa ra mùi hôi thối.
Có một bóng dáng đang quỳ bên cạnh, hai tay cầm chặt xương đùi, gặm ăn răng rắc.
Hiển nhiên nửa người dưới của con zombie đã bị nó ăn hết.
"Lại ăn cả zombie!"
Đám người Trần Minh cau mày.
Nếu là thú biến dị ăn zombie cũng hợp tình hợp lý. Nhưng quái vật kia là hình người, chẳng qua toàn thân đen kịt, tứ chi dài nhỏ, gầy tới mức da bọc xương, giống như một tầng da đen bọc trên một bộ xương khô, nhìn cực kỳ kinh khủng.
Tôn Vũ Hàng nghi hoặc và kinh hãi.
"Đây là quái vật mới sinh ra sao?"
"Là zombie da đen."
Lâm Tây nói.
Tuy đây là lần đầu tiên gặp loại quái vật này, nhưng trước đây hắn đã biết thông tin có liên quan.
Lúc trước khi ở đảo quốc, hắn từng công phá một nơi tránh nạn, phòng nghiên cứu khoa học bên trong căn cứ có tài liệu cho thấy, dưới tình huống thiếu thốn máu thịt cực độ, một số zombie sẽ gặm ăn đồng loại, khiến thân thể xảy ra biến dị lần thứ hai, trở thành zombie da đen.
Chúng hoàn toàn không có lý trí, chỉ có bản năng giết chóc, nhưng thực lực ít nhất đều ở mức tinh nhuệ, có thể gọi là zombie trong giới zombie.
"Đúng vậy. Ở địa phương quá cằn cỗi sẽ dễ sinh ra loại zombie này. Lúc trước nó từng xuất hiện ở đảo quốc rồi!"
Phi công Diêm Tư Viễn nói.
Bởi vì tài liệu tại phòng nghiên cứu của đảo quốc là do hắn phiên dịch cho Lâm Đông.
"Ghê gớm thật..."
Đám người Trần Minh sợ hãi than thở. Hôm nay xem như được mở rộng tầm mắt rồi.
Lúc này, thứ da ngăm đen phía trước đã dừng động tác gặm ăn, rõ ràng bị quấy rầy, nhận thấy được khí tức của người từ bên ngoài đến.
Nó quay đầu lại giống như sói đói, trong hốc mắt không có hai mắt, hoàn toàn là hai lỗ hổng đen nhánh, trên cằm có từng sợi tơ máu sền sệt, có vẻ hung hăng và điên cuồng vô cùng...
.........
"Grào--"
Zombie da đen rống lên tàn bạo, ném xương bắp đùi đi, đứng dậy nhào về phía mọi người. Bởi vì máu thịt tươi mới càng hấp dẫn nó hơn.
"Hung dữ thật!"
Trần Minh nhíu mày nhìn lại, đồng thời rút trường đao ra.
"Để tôi tới giải quyết nó..."
Dáng người da đen trước mặt rất mạnh mẽ, động tác mau lẹ, hóa thành một vệt bóng đen, thực lực rõ ràng còn mạnh hơn tinh nhuệ bình thường một chút, miễn cưỡng có thể đạt tới cấp B.
Ngay khi tới gần, Trần Minh đã tỏa ra khí tức nóng rực. Từng luồng lửa bốc lên, tỏa ra từ thân thể, bao phủ cả lưỡi đao.
Ông vung đao chém tới, lưỡi lửa liếm qua không khí.
Trường đao đã nhóm lửa chém chính xác vào cổ con zombie da đen, nhẹ nhàng chui vào trong, truyền ra tiếng kim loại và xương cốt ma sát.
Phập!
Sau đó, một cái đầu đen kịt bay lên không trung.
Bởi vì quán tính, thi thể không đầu của zombie da đen chạy về phía trước vài bước, ngã xuống đất, trượt đi vài mét...
Ở chỗ cổ gãy lìa có máu đen chảy ra, sền sệt dính dấp, giống như nhựa đường, tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc...
"Ọe~~~"
Mọi người đều lộ vẻ ghét bỏ.
Mà Trần Minh bịt mũi, cố nén mùi hôi thối bước về phía trước, vung đao chém xuống, chặt đầu con zombie da đen thành hai đoạn.
Trong đó có một viên não đan bay ra.
Nhưng đáng tiếc là viên não đan này cũng hiện lên màu đen, hơn nữa đầy vết lõm, hình thái khô quắt, đồng thời tỏa ra mùi hôi thối.