Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 487

Chương 487:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 2 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 487:

"Thiên thạch hiện tại không giống với trước tận thế. Có một số viên sẽ tỏa ra rất nhiều phóng xạ, dẫn tới sinh vật biến dị, biến thành quái vật kinh khủng."

"Hơn nữa xung quanh trấn Lưu Sa đều là sa mạc, vốn thuộc về khu vực không người, hiện giờ đã bị các loại quái vật biến dị chiếm cứ. Nếu như đi đến đó thì khó có thể tưởng tượng sẽ gặp phải nguy hiểm gì, xác suất cao là sẽ không về được."

"Không sao cả. Người bạn này của tôi chỉ đơn thuần thích thiên thạch, không quan tâm tới nguy hiểm. Nhất định hắn sẽ đi."

Trình Lạc Y đáp.

Mặt giáo sư Mạnh lộ vẻ kinh hãi. Không ngờ vì thiên thạch mà cả mạng cũng không cần. Cố chấp như vậy rất đáng quý.

Nếu dấn thân vào lĩnh vực nghiên cứu khoa học, khẳng định người này sẽ thu được thành tựu rất lớn.

"Cô bạn nhỏ, tôi có thể gặp người bạn của cô không?"

"Chuyện này... Sợ rằng không được. Hắn đang ở thành phố Giang Bắc, cách đây hơi xa."

Trình Lạc Y nói.

"À à, vậy thì thôi."

Trong mắt giáo sư Mạnh có chút tiếc nuối.

Ông cảm thấy nếu có dịp đi thành phố Giang Bắc, ngược lại có thể thăm hỏi một chút.

Sau khi nhận được tin tức, Trình Lạc Y đã định tạm biệt.

"Vậy không làm phiền nữa, giáo sư Mạnh, tôi đi trước đây."

"À à, không phiền gì cả, không phiền gì cả."

Giáo sư Mạnh lắc lắc đầu, nhìn bóng lưng Trình Lạc Y rời đi, đột nhiên gọi cô lại, nói: "Cô bạn nhỏ, cô chờ một chút..."

"Còn chuyện gì sao?"

Trình Lạc Y quay đầu nhìn lại.

Giáo sư Mạnh chần chờ, mấp máy môi.

"Cô... Thật sự có người bạn như vậy sao?"

"..." Đầu Trình Lạc Y nổi gân đen, cảm nhận được rõ ràng ông ta đang hoài nghi là mình tự bịa ra "bạn."

...

Lúc này Lâm Đông còn đang đợi ở trong nhà.

Bởi vì đám đàn em đều đã ra ngoài hành động, cho nên xung quanh tòa nhà vô cùng yên tĩnh.

Ánh nắng mặt trời tươi đẹp chiếu qua cửa sổ, tạo thành một vùng ấm áp. Hắn đang hưởng thụ buổi chiều an nhà.

Nhưng trong lòng Lâm Đông biết, đây có thể là sự yên tĩnh trước cơn giông bão...

Ở chân trời ngoài cửa sổ, một luồng sáng xẹt qua, là thiết bị bay sáng bạc đang nhanh chóng đáp xuống nội thành Giang Bắc.

"À! Đã về rồi. Quả nhiên thúc giục một chút vẫn có tác dụng..."

Bóng dáng Lâm Đông biến mất khỏi sô pha, trong nháy mắt đã đi xuống dưới lầu.

Thiết bị bay trước mắt đã hạ xuống mặt đất bằng phẳng.

Sau đó cửa khoang mở ra xoẹt một tiếng.

Trình Lạc Y và Tôn Tiểu Cường xuất hiện trong đó.

"Lâm Đông, chúng tôi từ Đông Sơn Nhạc về đây, còn mang quả mọng đỏ về cho cậu. À đúng... Hình như cậu không ăn trái cây, cho nên tôi không thể làm gì khác hơn là tự ăn."

Tôn Tiểu Cường đang cầm một nắm trái cây ăn, vui quên trời đất.

Lâm Đông liếc liếc một lần. Thằng nhãi này rõ ràng không thành tâm, nhưng cũng không cần so đo với kẻ ngốc làm gì.

Trình Lạc Y lên tiếng.

"Trả lại thiết bị bay cho anh."

"Ồ, đã hỏi được chuyện phiến đá chưa?"

Lâm Đông hỏi.

"Đương nhiên rồi. Hai ta là bạn bè thân thích, anh em tay chân. Chuyện của anh cũng là chuyện của tôi, đương nhiên phải làm cho anh rồi." Trình Lạc Y nói.

Lâm Đông nghe thế, cảm thấy cô cũng rất chú ý...

"Kết quả thế nào?"

"Giáo sư Mạnh nghiên cứu thiên thể ở nơi trú ẩn nói, xung quanh thị trấn Lưu Sa ở thành phố Phong Châu có một khu vực thiên thành rơi xuống, ước chừng khoảng hai nghìn viên. Anh đến đó tìm đi."

"Chờ đã..."

Lâm Đông nghe nói có nhiều thiên thạch như vậy, hơn nữa phạm vi phân bố cực rộng, cảm giác giống hệt mò kim đáy bể, không biết mình phải tìm tới lúc nào.

"Sao tôi cảm thấy cô đang làm việc qua loa vậy?"

"Sao có thể thế chứ? Qua loa với anh làm gì? Chỉ có phương pháp này để tìm thiên thạch. Tôi đã cố hết sức rồi."

"Không, cô chưa cố gắng hết sức..."

Lâm Đông lắc đầu: "Nếu cố hết sức thì phải giúp tôi đi tìm."

Trình Lạc Y bĩu môi. Người này quả nhiên không dễ lừa gạt, cuối cùng vẫn muốn kéo mình vào.

Lâm Đông nói tiếp.

"Mấu chốt là chạy xa như vậy, bản thân tôi gặp nguy hiểm thì sao? Cô không đi bảo vệ tôi à?"

"..." Trình Lạc Y tức không có chỗ xả, trong lòng dùng bốn chữ để hình dung hắn -- "Quỷ kế đa đoan!"

Tuy nhiên nghĩ lại, ngược lại cũng có thể.

Chuyện này cũng không phải không có lợi cho mình.

Bởi vì thông qua trao đổi với giáo sư Mạnh, cô đã biết trong những thiên thạch này có thể tồn tại những nguyên tố cực hiếm, có giá trị nghiên cứu khoa học cực cao.

Đến lúc đó mang về vài khối, xem có thể chế tạo ra vũ khí gì đó hay không...

"Hừ, đi thì đi, có gì ghê gớm đâu."

...

Hai người hẹn kỹ rồi, dự định ngày mai cùng nhau xuất phát. Bởi vì trước đó còn phải chuẩn bị.

Hôm nay đám đàn em của Lâm Đông đều đang lang thang ở các tỉnh thành xung quanh, xung đột với quy mô nhỏ không ngừng. Nếu như hắn phải rời đi thì có khả năng sẽ tồn tại nguy hiểm nhất định.

Nhưng nếu Dạ Sát đã hẹn quyết chiến vào khoảng hai tháng sau, nói rõ tạm thời hắn cũng không muốn xảy ra xung đột quy mô lớn ngay, cho nên không có vấn đề lớn.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay