Chương 484:
Trong microphone truyền đến vài tiếng bíp, rất nhanh sau đó điện thoại đã được kết nối.
“Này! Có chuyện gì sao? Có phải Thi Vương thành phố Giang Bắc lại xuất hiện rồi không?" Vương Vinh mở miệng hỏi.
“Ặc…” Diệp Giản ngẩn ra, xem ra Vương tổng cũng bị bóng ma tâm lý.
"Không phải, là Thi Vương thành Giang Bắc muốn quyết chiến một trận với Thi Vương tỉnh lỵ!"
"Cái gì?"
Vương Vinh nghe vậy thì cực kỳ kinh ngạc, tuy rằng đã sớm biết sẽ như thế, đây là giai đoạn bắt buộc phải trải qua dưới sự phát triển của tận thế, nhưng sau khi nhận được tin tức này, hắn vẫn cảm thấy có chút chấn động.
Dù sao hai đại Thi Vương kia cũng đều được ghi chép trong hồ sơ quỷ thi, khó có thể tưởng tượng được, hai người đó quyết đấu sẽ thảm hoạ đến cỡ nào!
Tình huống này cũng chưa bao giờ xảy ra trên toàn bộ Long quốc, hiện tại chính là lần đầu tiên.
“Việc này không phải chuyện nhỏ đâu....” Vương Vinh lẩm bẩm.
Đợi đến khi hai đại sào huyệt cạnh tranh tìm ra được bá chủ thực sự, ở Long Quốc, hắn sẽ đứng đầu toàn bộ khu vực này, chắc chắn sẽ sinh ra uy hiếp cực lớn đối với phe mình.
"Trước đó Thi Vương thành Giang Bắc còn không đi giết bá chủ tỉnh lỵ, mà lại đi tấn công nơi của mình, lỡ như hắn thắng thật, chuyện này còn chịu nổi sao?" Vương Vinh tính toán trong lòng.
Diệp Giản tiếp tục hỏi: "Vương tổng, anh cũng biết rõ thực lực của hai đại sào huyệt kia rồi đấy, đây chính là hai đại Thi Vương được hồ sơ quỷ thi ghi lại! Dù tôi có mạnh đến đâu cũng không thể chống lại được bọn họ!”
“Ừm, tôi biết…”
Vương Vinh gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, để Diệp Giản một mình đối mặt với trận chiến như thế, quả thật có chút làm khó cho hắn.
“Chuyện này tôi sẽ báo cáo với tổng bộ, ngoài ra cũng sẽ yêu cầu các chi nhánh khác của công ty toàn lực hỗ trợ cậu.”
“À à, được được.” Diệp Giản liên tục gật đầu.
Hiện giờ ở trong tỉnh, ngoại trừ Diệp Giản ra còn có hai công ty chi nhánh khác, chẳng qua trước đây cũng chưa từng hợp tác.
"Dù sao cậu cũng là người phụ trách cấp tỉnh, có quyền điều động những người khác, trừ cái đó ra, tôi còn có thể thông báo cho chi nhánh ở các thành phố khác đi trợ giúp cậu. Tóm lại, hai sào huyệt kia bất kể ai thua ai thắng, cậu nhất định phải trụ vững cho tôi, hiểu chưa?"
“Hiểu! Hiểu rồi!”
Diệp Giản lập tức đáp ứng, chỉ có điều trong lòng hắn rất rõ ràng nếu bản thân không trụ nổi, vậy tổng phụ trách Vương Vinh chắc chắn cũng sẽ gặp rắc rối.
“À, đúng rồi, còn một việc nữa, tôi nghe Bạch Nguyệt nói…”
Vương Vinh dường như nhớ tới gì đó, ngữ khí bắt đầu chần chờ.
“Gì vậy?” Diệp Giản không hiểu chuyện gì.
Nhưng Vương Vinh suy nghĩ một lát, lại không nói tiếp nữa.
"Quên đi, không có gì đâu, dù sao cậu cũng cố gắng đi, có việc gì thì liên lạc."
“Được rồi.” Diệp Giản đáp.
Lập tức, hai người liền cúp điện thoại.
Thật ra chuyện cuối cùng Vương Vinh muốn nói chính là, hắn nghe Liễu Bạch Nguyệt nói Diệp Giản luôn lười biếng, mỗi ngày đều đánh bài tú lơ khơ ở văn phòng, căn bản không để ý đến việc đối phó với Thi Vương.
Nhưng sau đó hắn cảm thấy vẫn là quên đi, quyết định tạm thời sẽ không hỏi đến vấn đề này.
Vương Vinh ngồi trong phòng làm việc, một tay xoay bút, ánh mắt nhìn xa xăm, lộ ra vẻ trầm tư suy nghĩ.
"Có lẽ... khi cử người đi trợ giúp hắn có thể đột kích kiểm tra một chút..."
......
Hôm nay, các thế lực lớn đều đang chuẩn bị cho một trận giết chóc sắp sửa ập đến.
Bên một bên khác, buổi tối, khi mặt trời lặn về phía tây, mấy người Ngô Anh triết cuối cùng cũng tới được chân núi Đông Nhạc sau một ngày đi bộ.
Cả thể xác lẫn tinh thần của bọn họ đều mệt mỏi, khoảng thời gian này lại trải qua đủ loại cuộc chiến đấu, cũng may là không gặp phải các Thi Vương khác.
Đoán chừng tất cả quỷ thi quái dị trên đời này họ đều đã gặp phải vào đêm qua...
Sau khi liên lạc được với nơi tránh nạn, họ đi cáp treo đến thẳng đến núi Đông Nhạc.
Mặt trời lặn trên đỉnh núi sáng rực rỡ, chiếu xuống biển mây bao la, phản chiếu một khung cảnh tuyệt đẹp.
"Cuối cùng cũng đến nơi rồi, hô hô hô..."
Nhìn cảnh đẹp trước mắt, thần kinh vốn căng thẳng của bọn họ lúc này mới được thả lỏng, nhất thời có chút xúc động muốn khóc.
Có một nhóm từ nơi tránh nạn đến nghênh đón bọn họ.
Người đội trưởng mỉm cười, vô cùng nhiệt tình.
“Người thức tỉnh số 007 thành phố Lăng Nguyên, Ngô Anh Triết đúng không?”
“Đúng, là tôi.” Ngô Anh Triết gật đầu lia lịa.
Đội trưởng thấy sắc mặt bọn họ mệt mỏi và bụi bặm, liền nhận ra hành trình của họ rất khó khăn.
Bởi vì rất nhiều người sau khi đến nơi đều không kìm được nước mắt.
“Không sao đâu, mọi chuyện qua rồi, hiện tại mọi người đã an toàn, đi thôi, tôi đưa mọi người đến chỗ tránh nạn.”
“Được được.”
Một đội viên trong đó đỏ mắt, liên tục gật đầu.
Ngay lập tức, bọn họ đi thẳng về phía trước. Rất nhanh sau đó, trước mắt bọn họ xuất hiện một cái bục, giống như toàn bộ đỉnh núi đã bị san phẳng, vô cùng rộng lớn.
Phía trên đó rất nhiều công trình xếp san sát nhau, ở đó đều có bóng người đang đi lại, mỗi người đều đang rất bận rộn.
Đương nhiên là, do số lượng người ở đây quá lớn nên hiện tại quy mô này vẫn chưa đủ.
Vị trí thực sự của nơi tránh nạn là ở dưới hang đá.
Nhân loại không ngừng đào núi mở rộng không gian.
Vừa đi vừa trò chuyện, Ngô Anh Triết đã làm quen được với đội trưởng đội tiếp đón.
Tên đội trưởng không khỏi tò mò hỏi.
“Rốt cuộc trên đường đi mọi người đã gặp phải bao nhiêu zombie vậy?”
"Nói ra có thể anh sẽ không tin, chúng tôi gặp được hai đại Thi Vương ít nhất phải cấp SS, còn cả chiến tướng cấp S, bọn họ đều có năng lực rất quỷ dị, cùng với ba đến bốn ngàn con zombie."
.....
“Hả? ??”
Nghe cảnh ngộ ly kỳ mà đám người Ngô Anh Triết gặp phải, đội trưởng đội tiếp đón trợn tròn hai mắt.
“Vậy mà còn sống sót được sao?” Một đồng đội của Ngô Anh Triết nói thêm.
“Không phải còn có một Thi Vương Đầu To dẫn theo một con chó sao.”