Chương 483:
Bởi vì theo ý tứ của Lâm Đông, rõ ràng là muốn thả mình đi.
"Thật sự... sống rồi sao?"
“Ừm, các ngươi đi đi.” Lâm Đông nói.
“A, cám ơn, ô ô ô...." Bọn họ như được đại xá, cũng không dám dừng lại, xoay người rời đi.
Lúc này, đêm tối dài đằng đẵng sắp qua đi, bầu trời dần trở nên trắng bệch.
Gió cũng dần đần lắng xuống...
Mấy người Ngô Anh Triết kích động đến muốn khóc, đêm nay quá mức huyền thoại đối với họ, có lẽ họ là số ít nhân loại từng gặp nhiều quỷ thi kỳ quái như vậy mà cuối cùng vẫn còn sống.
Nếu đến nơi trú ẩn, tuyệt đối là một đề tài nói chuyện có thể khoe khoang.
“Này, các ngươi chờ một chút.” Ở phía sau lại truyền đến giọng nói của Lâm Đông.
Cơ thể đám người Ngô Anh Triết cứng ngắc, không khỏi căng thẳng lần nữa.
Không thể nào.... Chẳng lẽ hắn muốn đổi ý sao?
Nháy mắt mấy người cảm giác có chút sụp đổ, bởi vì chuyện gặp phải đêm nay thật sự quá trắc trở, luôn ở lơ lửng bên bờ sinh tử, sắp chết rồi lại sống, tuyệt vọng lại hy vọng, dù trái tim họ có mạnh mẽ đến đâu cũng cảm thấy có chút suy sụp, không thể chịu được sức ép như vậy.
Hứa An quay đầu lại, nói thẳng: “Còn chuyện gì sao?”
“Ừ, đúng, chính là ngươi.”
Lâm Đông cố ý nói với hắn: "Nếu tới nơi tránh nạn Đông Nhạc gặp phải một kẻ tâm thần tên Trình Lạc Y, đừng quên nhắc nhở cô ấy trả lại máy bay cho ta..."
“...”
Chủ yếu là vì Lâm Đông cảm thấy, với tính cách của Hứa An có thể đảm nhiệm công việc này.
Sau khi dặn dò hắn xong, Lâm Đông liền trở về sào huyệt thành phố Giang Bắc.
Lúc này sắc trời đã sáng, ánh mặt trời đỏ rực mọc lên, ánh sáng chiếu rọi mặt đất.
Dát.... Dát.... Dát....
Trên bầu trời phía trên thành phố Giang Bắc, mấy con quạ đen đang bay lượn vòng, lượn lờ xung quanh, còn phía dưới là một đám zombie tụ tập ở con phố lộn xộn.
Tanker cười ngây ngô, thái độ cung kính nói.
"Đại ca, tỉnh lỵ thế nào rồi?"
“Ta đã gặp Thi Vương tỉnh lỵ, hắn ước định hai tháng sau sẽ quyết đấu một trận tử chiến.” Lâm Đông trả lời.
Tanker nghe vậy gầm nhẹ một tiếng, nghĩ đến chiến đấu là hắn liền đặc biệt phấn khởi, tinh thần chiến đấu trong lòng dâng lên.
Nghĩ rằng hai tháng sau nhất định phải xé nát đối thủ.
Trong đôi con ngươi của Tiểu Bát cũng đặc biệt chờ mong, hiện lên vẻ khát máu mãnh liệt, sát khí trong cơ thể bắt đầu sống lại.
Nhưng nghĩ lại còn phải hai tháng nữa, ghét bỏ thời gian hơi lâu...
Tiến Sĩ bên cạnh hỏi: "Đại ca, sao lại là hai tháng?"
“Không rõ lắm, có lẽ bọn hắn định lén lút... giở chút trò gì đó.” Lâm Đông nói.
“Hả? Đúng rồi!”
Tanker trừng mắt, sao mình lại không nghĩ ra nhỉ?
“Bọn họ nói hai tháng thì nhất định phải là hai tháng sao? Ta nghĩ chúng ta nên đi giết bọn họ ngay bây giờ!”
“Quên đi.”
Lâm Đông lắc đầu, "Ta đã gặp qua Thi Vương kia rồi, hắn không hề yếu như Hắc Yểm, nếu như bây giờ giao chiến, có thể các ngươi sẽ giảm quân số nghiêm trọng."
“Vậy sao....”
Tanker hiểu ra, trong lòng có chút thất vọng, quay đầu nói với Tiểu Bát: "Nghe chưa, đại ca lo lắng ngươi sẽ chết cho nên mới không khai chiến, lại cản trở chúng ta rồi đấy.”
Tiểu Bát liếc hắn một cái, cũng không định nói nhiều lời, trực tiếp duỗi móng vuốt bằng xương ra, "Phốc" một tiếng cắm vào thắt lưng Tanker.
Điều này dường như đã trở thành thói quen của cô…
Nấm Nhỏ bên cạnh nghiêng đầu suy nghĩ: "Đại ca, hay là trước tiên chúng ta thử điều tra xem bọn họ đang bí mật làm gì đi?"
“Ừm, đúng thế, nếu các ngươi rảnh thì đi dạo quanh tỉnh lỵ tìm hiểu tin tức đi.” Lâm Đông dặn dò.
Bởi vì không có mục tiêu cụ thể nên hắn trực tiếp cử đàn em đi điều tra.
Đi dạo một vòng không chừng sẽ có thu hoạch nào đó ngoài ý muốn...
......
"Còn nữa, các ngươi cũng nên cẩn thận một chút, đừng để bị đối phương bắt được." Lâm Đông lại dặn dò vài câu, cảm thấy với thực lực của các đàn em hẳn là không có vấn đề gì.
“Yên tâm đi, đại ca!” Tanker liên tục cam đoan.
Đám người Tai Thính cũng đáp lại theo.
“Đúng thế, với sức mạnh của ta, còn có thể bị bọn hắn bắt được sao?”
"Không đúng, phải là ta đi bắt bọn hắn!"
“Ừ, gặp được ta chính là thời khắc từ trần của bọn hắn!”
“....”
Cứ như vậy, một đám đàn em bắt đầu nhao nhao hành động.
Lâm Đông về đến nhà. Hiện tại, một mặt để cho Trình Lạc Y tìm kiếm phiến đá tinh hạch, một mặt khác để cho các đàn em tìm hiểu tin tức tỉnh lị, cho nên hắn hoàn toàn nhàn rỗi, chính xác phải gọi là tỷ phú thời gian.
Nhưng chuyện hai đại sào huyệt quyết chiến vẫn luôn sôi sục.
Không lâu sau, nhân loại đã nhận được tin tức.
Thế lực đầu tiên biết được chính là công ty Tek ở thành phố Giang Bắc.
Mặc dù Diệp Giản đang bị tàn phá nhưng thuộc hạ của hắn vẫn luôn chú ý đến động tĩnh của các sào huyệt xung quanh, không ngừng thu thập tin tức.
“Hai đại sào huyệt sắp quyết chiến, đã hỏi qua người phụ trách cấp tỉnh tôi chưa?” Trong phòng họp, Diệp Giản trừng mắt nói.
Một nhóm quan chức cấp cao đang ngồi bên dưới. Liễu Bạch Nguyệt đương nhiên cũng nằm trong số đó.
"Anh hỏi làm gì, liên quan gì đến anh sao?"
“Đương nhiên là có liên quan!” Diệp Giản quả quyết nói.
Nguyên nhân chính là, nếu như Thi Vương Giang Bắc đánh thua, cục diện sẽ hoàn toàn thay đổi, Thi Vương của tỉnh lỵ không chừng còn đi tiêu diệt phe mình...
"Đây là một tín hiệu vô cùng nguy hiểm, chúng ta phải nghĩ biện pháp để đối phó..."
“Ô? Không dễ dàng đâu, vậy thì động não đi, anh tính làm sao bây giờ?" Liễu Bạch Nguyệt hỏi.
Ánh mắt Diệp Giản đảo quanh, rất nhanh đã có kế hoạch.
“Đương nhiên là báo cáo lên cấp trên rồi.”
Liễu Bạch Nguyệt không nói nên lời, cô ôm vai tựa vào ghế phía sau, "Quả nhiên, cũng chỉ có chút tiền đồ này..."
“Hừ, dù sao cũng còn đỡ hơn bị bọn họ công phá.” Diệp Giản trả lời một câu.
Ngay lập tức, hắn cầm lấy điện thoại vệ tinh trong tay lên, gọi cho tổng bộ khu vực tỉnh Hãn Giang.