Chương 482:
Chính mình cũng không nắm chắc có bị đè bẹp hay không...
“Được, hai tháng sau, ta tiếp nhận khiêu chiến.”
"Được, trong khoảng thời gian này, ta cam đoan không động thủ với Giang Bắc các ngươi, bây giờ ngươi có thể đi được rồi." Dạ Sát bình tĩnh nói.
“Đại ca! Ngươi…” Đóa Nhi bên cạnh lộ vẻ lo lắng.
“Câm miệng.” Dạ Sát lại ngắt lời cô ta.
Diễn biến tình thế hiện tại thực sự ngoài dự liệu, Lâm Đông đáp ứng hai tháng sau hai sào huyệt sẽ có một trận quyết chiến.
Mấy người Ngô Anh Triết bên cạnh hoàn toàn choáng váng, cơ thể run lẩy bẩy, loại tình cảnh này mình có thể chứng kiến sao?
Tuy nhiên, đây có vẻ là một tin tốt.
Hai đại Thi Vương cũng không xảy ra giao tranh. Điều đó có nghĩa là mình đã an toàn rồi đúng không?
Cũng có thể rời khỏi đây...
Lúc này Đóa Nhi nghiến răng nghiến lợi, trong lòng cực kỳ nóng nảy, cô không thể hiểu được bây giờ có cơ hội tốt như vậy lại để hắn đi?
Nhưng cô hoàn toàn tin tưởng Dạ Sát, cũng tuyệt đối phục tùng hắn ta, cho nên trong lòng rất bất đắc dĩ.
“Hắn đi cũng được, nhưng phải để đám nhân loại kia ở lại!”
“Hả? ??”
Mấy người Ngô Anh Triết vừa định thở phào nhẹ nhõm, thần kinh lại căng thẳng lần nữa.
Cái này là thật sao?
Hiện tại Thi Vương kia đang nổi giận, nếu rơi vào tay cô ta thì hậu quả thế nào cũng đã rõ rồi.
Thà tự sát tại chỗ còn hơn...
Chủ yếu là vì Đóa Nhi cảm thấy Lâm Đông chắc chắn sẽ không quan tâm tới đám nhân loại yếu đuối kia, hắn đã thu thập rất nhiều tinh hạch trong nơi nuôi xác của mình.
Giữ họ lại liên quan đến vấn đề thể diện. Như vậy cũng coi như áp chế được đối thủ.
Ánh mắt Lâm Đông nhìn cô ta, lạnh nhạt mở miệng nói.
“Người ta mang đến đương nhiên cũng phải mang đi, ngươi là cái thá gì mà xứng đặt điều kiện với ta.”
“Ngươi!”
Đóa Nhi nắm chặt hai tay, năng lượng quanh thân càng xao động, nếu không phải Dạ Sát ở bên cạnh, chắc chắn cô ta sẽ không khống chế được mà ra tay.
Mà đám người Ngô Anh Triết nghe được lời Lâm Đông nói, đều nhịn không được rơm rớm nước mắt...
......
Vài tên nhân loại rất muốn khóc.
Sự quan tâm của người xa lạ luôn làm cho người ta cảm động, mà sự che chở của Thi Vương xa lạ càng làm cho người ta cảm động hơn.
Vốn hắn chỉ coi mình là công cụ, bây giờ đã không còn giá trị, rất có thể sẽ bị ném vào bãi nuôi xác.
Kết quả hắn lại muốn mang bọn họ đi...
Lúc này Ngô Anh Triết cảm thấy, cho dù có ra khỏi nơi này, hắn giết chết bản thân cũng đáng giá.
“Đi thôi.”
Lâm Đông chào hỏi một tiếng, sau đó nhìn về phía Dạ Sát, "Vậy lần sau gặp lại..."
........
Nhìn bóng lưng Lâm Đông rời đi, đám Dạ Sát vẫn đứng ở đó, Đóa Nhi bên cạnh tức giận, rõ ràng rất không cam lòng.
Vọng Ngôn bên cạnh cũng có chút khó hiểu.
"Đại ca, tại sao để cho hắn đi?"
“Bởi vì, ta cũng không dám chắc có thể giữ được hắn!” Dạ Sát vẫn nhìn chằm chằm ra xa.
“Hả?” Vọng Ngôn và Đóa Nhi đều ngẩn ra.
Hiện giờ đang ở ngay biên giới lãnh địa, phía sau còn có hàng ngàn con zombie.
Kể cả vậy… cũng không nắm chắc giữ được hắn sao?
Dạ Sát trầm giọng nói.
"Hơn nữa việc này không thể gấp được, trước tiên phải hoàn thành kế hoạch của chúng ta đã rồi nói sau, đến lúc đó thực lực tổng thể tăng lên nhiều, bọn họ sẽ không phải đối thủ của chúng ta. Ngay khi kết thúc kì hạn hai tháng, chắc chắn ta sẽ tiêu diệt sào huyệt thành phố Giang Bắc."
“Ồ…” Vọng Ngôn và Đóa Nhi gật đầu.
Dạ Sát tiếp tục ra lệnh: "Trong khoảng thời gian này, chúng ta cũng phải tăng cường phòng ngự, chuyện của chúng ta không thể bại lộ."
“Rõ.”
Vọng Ngôn suy nghĩ chốc lát, "Đại ca, hay là nói cho nhân loại biết việc giao chiến của chúng ta đi? Bọn họ khẳng định sẽ có động tĩnh làm phân tán sự chú ý của Thi Vương thành Giang Bắc."
“Ừ, có thể.”
.......
Ở một bên khác, Lâm Đông nghênh ngang đi ra khỏi nơi nuôi xác, trong lòng thầm tính toán, đêm nay rất có vấn đề... Có gì đó không ổn...
Hắn không tin một Thi Vương lại có thể sòng phẳng như thế.
Hắn thậm chí còn không lợi dụng lúc người gặp khó khăn, lại còn quang minh chính đại giao chiến.
Có khi hắn đang lén lút... giở trò gì đó.
Hơn nữa Lâm Đông còn chú ý tới một chi tiết, Dạ Sát ấn định thời gian là hai tháng sau.
"Tại sao lại là hai tháng chứ không phải những tháng khác?"
Có lẽ, hai tháng đối với bọn họ mà nói là một thời điểm rất quan trọng.
Dạ Sát sẽ hoàn thành chuyện gì đó trong khoảng thời gian này, hoặc là đạt được mục đích nào đó, nâng cao sức mạnh, do đó càng có lòng tin quyết một trận tử chiến với mình.
“Tên này không thành thật, lại có kế hoãn chiến....” Lâm Đông trong lòng suy nghĩ.
Hắn quay đầu lại, nhìn thấy đám nhân loại phía sau vẫn còn đi theo mình.
Nhận thấy ánh mắt của hắn, Ngô Anh Triết lập tức dừng bước, cơ thể giật mình.
"Đại ca, ta chưa thấy gì cả... chuyện các ngươi giao chiến ta cam đoan sẽ không nói cho ai hết."
“À, nói cũng không sao.” Lâm Đông đối với chuyện này cũng không quan tâm.
Hứa An suy nghĩ một chút rồi nói.
"Thi Vương kia có âm mưu, ta không tin hắn sẽ quang minh chính đại giao chiến, các ngươi đều là Thi Vương... sẽ không từ mọi thủ đoạn cần thiết đâu, ngươi chuyên nghiệp một chút được không?"
“..." Lâm Đông nghe vậy không nói gì, phát hiện tên nhóc này hóa ra lại là một nhân tài.
Ngô Anh Triết bên cạnh bị dọa không nhẹ, vội vàng ngăn lại.
"An Tử, cậu đừng nói nữa, đã đến lúc nào rồi EQ còn thấp như vậy, chết người đấy."
“Yên tâm, Thi Vương có giết chúng ta hay không, cũng không liên quan đến EQ cao hay thấp đâu.”
“Cậu mau câm miệng đi!”
Ngô Anh Triết rất là bất lực, tên nhóc này nói chuyện luôn làm cho người ta phát điên.
Lâm Đông nhìn về phía bọn họ nói: “Được rồi, các ngươi đã sống sót, đến nơi tránh nạn đi.”
Đôi mắt Ngô Anh Triết mở to, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc. Theo sau đó là tràn ngập phấn khích.