Chương 481:
Lâm Đông rất quen thuộc với sức mạnh lĩnh vực, cho nên hắn rất nhanh đã cảm nhận được có rất ít Thi Vương có được loại sức mạnh này, đương nhiên thân phận của hắn ta cũng dễ dàng bị lộ -- chính là bá chủ tuyệt đối của tỉnh lỵ!
“Hôm nay náo nhiệt thật đấy.” Lâm Đông lẩm bẩm trong miệng.
Mấy người Ngô Anh Triết đứng ngây người tại chỗ, không dám hành động thiếu suy nghĩ, cảm giác bất an trong lòng còn chưa tản đi, họ sợ chỉ cần manh động một chút liền sẽ bị đám zombie tấn công, sau đó sẽ chết đi một cách khó hiểu.
“Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy?”
“Giờ còn chưa định nữa đi sao!”
“Chẳng lẽ lại... còn có quỷ thi khác nữa?”
“...”
Nghĩ đến đây, mấy người họ không khỏi hít một hơi lạnh, chuyện xảy ra tối nay thật sự quá mức kinh hãi, chắc rằng nói ra cũng không ai dám tin.
Nhưng mà đúng lúc này, đám zombie đang gào thét xung quanh bỗng nhiên bình tĩnh lại, cũng không tấn công nữa.
Bọn chúng cứ đứng sừng sững ở đó, quay mặt về phía bóng tối phía xa, từ từ cúi đầu xuống, tạo ra một cảnh tượng cả đoàn zombie cúi đầu.
Đây là dấu hiệu cho thấy Thi Vương sắp xuất hiện.
Nhất thời, bầu không khí rơi vào sự yên lặng chết chóc, mấy người Ngô Anh Triết nín thở, không dám thở mạnh, nhìn thẳng vào sâu trong bóng tối phía trước.
Một lát sau, có vài bóng người đi ra, tên Thi Vương cầm đầu có tướng mạo anh tuấn, nhìn qua không khác gì người sống bình thường.
Hắn cũng mặc đồ màu trắng, nhưng phía trên rải rắc từng vệt hoa văn màu đỏ, giống như những vết máu nhuộm đẫm.
Phía sau, một trái một phải, theo thứ tự là hai đại chiến tướng thi ngữ giả Vọng Ngôn và cánh đồng hoa Đóa Nhi.
Bản thể của Đóa Nhi là nữ, trên đầu có đầy bông hoa nhỏ màu hồng nhạt, giống như đeo vòng hoa, nhìn qua trông rất dịu dàng mà yên bình.
Nhưng khuôn mặt cô ta lại lộ ra vẻ phẫn hận cực độ, đôi mắt hung ác nhìn chằm chằm Lâm Đông, hận không thể xé xác hắn ngay lập tức.
Ba Thi Vương này đều có thực lực cấp S trở lên, bọn họ tỏa ra khí tức hùng mạnh đến mức nhóm nhân loại chỉ nhìn thôi cũng không khỏi run rẩy trong lòng.
Đương nhiên là.... sau cùng còn có một Thi Vương khác đi theo, bề ngoài khiến người nhìn khá khó chịu, đầu của hắn rất to, trên mặt còn để lại vài vết đá, khiến cho bộ dáng vốn đã xấu xí lại càng không hài hòa.
“Đại ca... Chính là hắn! Lúc ở ngoài giết rất nhiều đàn em của ta!" Thi Vương Đầu To phàn nàn nói.
Tên Thi Vương cầm đầu dừng bước, ánh mắt sâu thẳm giống như cuốn theo bóng tối nhìn thẳng về phía Lâm Đông.
Lâm Đông không có động tĩnh gì, sắc mặt vẫn lạnh nhạt như cũ, nhìn lại hắn.
Nhất thời một lúc lâu, hai người bốn mắt nhìn nhau.
Lúc này, hai đại Thi Vương khủng bố của hồ sơ quỷ thi, cuối cùng cũng chạm mặt nhau.
Cảnh tượng trước mắt này thật hiếm thấy.
Đám người Ngô Anh Triết gần như nghẹt thở.
"Đó chính là... bá chủ tuyệt đối của tỉnh lỵ sao?"
“Cái này còn cần phải hỏi sao?” Hứa An nhìn chằm chằm nói.
Hai đại Thi Vương trước mặt này đều thuộc cấp boss của cấm khu, có thể gọi là thiên tai thời tận thế, vậy mà hiện tại lại chạm mặt nhau ở cùng một nơi thế này.
“Tiêu rồi! Tiêu rồi… Đối thủ có nhiều Thi Vương như vậy, còn có cả biển zombie thế kia, chúng ta còn có thể sống sót được sao?"
Ngô Anh Triết ý thức được vấn đề, với tình hình hiện tại, trong lòng hắn vẫn hướng về phe Lâm Đông.
Tuy rằng hắn chỉ coi mình là công cụ, nhưng dù sao cũng coi như cùng một chiến tuyến, nếu rơi vào tay đối đối thủ thì nhất định sẽ rất phiền toái.
“Tôi thấy nguy rồi, Thi Vương kia hình như cũng rất nguy hiểm." Một tên đồng đội tuyệt vọng nói.
Ở vùng đất hoang vắng phía trước, Lâm Đông đứng đó một mình đối mặt với bá chủ tỉnh lỵ và hai đại chiến tướng, còn có hơn một ngàn con zombie.
Nhưng Lâm Đông vẫn bình tĩnh, không hề tỏ ra sợ hãi trước sự bao vây của kẻ thù hùng mạnh.
“Lần sau muốn ra ngoài thì cùng ra ngoài, kẻo lãng phí thời gian của ta... Ồ đúng rồi, chắc cũng không có lần sau đâu.”
"Ngươi... to gan lắm!"
Đóa Nhi thở hổn hển, cảm thấy hắn thật sự quá ngông cuồng, như thể người bị bao vây lại chính là mình...
Nơi cô nuôi xác bị Lâm Đông nhổ ra, đương nhiên trong lòng có ghi hận.
“Hôm nay ngươi sẽ phải trả giá!”
“Đóa Nhi, đừng nói nữa.” Thi Vương tỉnh lỵ khoát xua tay ngăn cản.
Theo như hồ sơ quỷ thi của công ty Tek ghi lại, hắn tên là Dạ Sát, Thi Vương cấp SS, năng lực thức tỉnh 【 lĩnh vực ảo giác 】 , cũng được gọi là 『 Huyễn Linh Dạ Sát 』 .
Tên vọng ngôn mà Lâm Động vừa giết chính là bóng ma do Dạ Sát ngưng tụ.
“Ngươi đến phá hoại nơi nuôi xác của đàn em ta, có phải hơi quá đáng rồi không?" Dạ Sát trầm giọng chất vấn.
“Đàn em Đồ Tể của ngươi, không phải cũng từng tới lãnh địa của ta sao." Lâm Đông thản nhiên nói.
"Ta không có ý định giao tranh với ngươi, chỉ muốn giết chết tên nhân loại Kỷ An kia mà thôi, hơn nữa sau khi ngươi giết Đồ Tể, ta cũng không tiến hành bất kể cuộc trả thù nào cả." Dạ Sát bày tỏ thái độ.
Lâm Đông suy nghĩ một lát, xác thực là có chuyện như vậy, bản thân giết chết tên Đồ Tể mập, tỉnh lỵ vẫn không có động tĩnh.
Dạ Sát tiếp tục nói: “Ta biết, giữa chúng ta kiểu gì cũng sẽ có giao tranh, nhưng... không phải bây giờ.”
“Ồ?”
Lâm Đông nhíu mày, "Vậy ngươi nghĩ là khi nào?"
"Hai tháng sau đi, hôm nay ngươi một mình tới đây, ta không muốn thừa dịp bất lợi, chúng ta ước định hai tháng sau, đến lúc đó hãy quang minh chính đại chiến đấu ngay tại đây."
Dạ Sát nói một cách hùng hồn và mạnh mẽ, coi như là một lời tuyên bố chiến tranh.
Lâm Đông yên lặng tính toán trong đầu, đối mặt với bá chủ tuyệt đối của tỉnh lỵ cộng thêm hai đại chiến tướng, hơn nữa đây còn lại là ngoại vi sào huyệt của bọn hắn, không chừng còn có thứ gì đó đang âm thầm ẩn nấp.