Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 479

Chương 479:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 2 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 479:

“Đó là... Thi Vương sao? Cảm giác thật kỳ quái!" Người đàn ông cao lớn hệ sức mạnh nhíu mày hỏi.

“Không, đó không phải bản thể, chỉ là một loại vật trung gian thôi." Ngô Anh Triết nhanh chóng cảm nhận được.

Lâm Đông đứng tại chỗ, nhìn chằm chằm vào hình người do cánh hoa tạo thành.

“Chúng ta lại gặp nhau rồi.”

“..." Đóa Nhi không nói gì, đồng thời phẫn hận đến cực điểm, ngữ khí ác độc nói.

“Không ngờ vẫn là ngươi, nhưng lần này..... Ta tuyệt đối không để cho ngươi được toại nguyện!”

“Chuyện này không phải do ngươi quyết định.”

Thi vực của Lâm Đông bắt đầu phát tán, cơ thể hắn lao về phía trước, dự định lặp lại chiêu như lần trước, trực tiếp chém giết cô ta.

“Gàoo....”

Nhưng Đóa Nhi lại ngửa mặt lên trời gầm lên, cũng không định né tránh.

Tiếng hú chói tai vang vọng cả bầu trời đêm, vang vọng rất lâu mới dừng lại.

Lâm Đông có thể hiểu ý định của cô ta, gầm phát tiết nỗi phẫn nộ còn đồng thời còn phát ra tín hiệu cầu cứu, thế là trường đao rực lửa trong tay nhanh chóng chém về phía cô ta.

“Đừng kêu nữa…”

Quả thật giống như lần trước, trường đao rực lửa xuyên vào cơ thể cô ta, ngọn lửa lan tràn, nhanh chóng bao trùm cơ thể của nữ thi vương.

Đối với Lâm Động mà nói, loại vật trung gian này giải quyết chỉ bằng một đòn là chuyện không thành vấn đề.

Đóa Nhi bị ngọn lửa ăn mòn, cơ thể bắt đầu vỡ ra từng tấc, hóa thành tro bụi phiêu tán, nhưng giọng nói của cô ta vẫn hung ác như cũ.

"Đêm nay các ngươi đều phải trả giá!"

“Ồ?”

Lâm Đông kinh ngạc, cảm thấy những lời này của cô ta không phải chỉ là chửi bới, mà là vô cùng có uy lực...

Nhớ tới tiếng cầu cứu vừa rồi, rất nhanh hắn đã nghĩ ra gì đó, chẳng lẽ còn có Thi Vương khác sao?

Cơ thể Đóa Nhi bị thiêu rụi, hơn mười viên tinh hạch rơi ra, đây là con mồi săn được gần đây ở ruộng hoa.

Lâm Đông phất tay, thu hồi lại. Ánh mắt hắn liếc nhìn xung quanh.

Phát hiện đám zombie vẫn không ngừng bò ra, hung hãn xông tới. Lâm Đông luôn cảm thấy có gì đó không đúng, giống như có thứ gì khác đang đến gần.

Nhận thức này bắt nguồn từ giác quan thứ sáu của hắn.

"Nên đi thôi, lỡ như gặp phải nguy hiểm gì thì không ổn..."

Hiện giờ nơi nuôi xác đã bị phá hủy, hắn đã đạt được mục đích chuyến đi này, Lâm Đông nhanh chóng rút lui.

Đám người Ngô Anh Triết luôn luôn chú ý tới chuyển động của hắn.

Bởi vì Lâm Đông đã tàn sát phần lớn zombie, hành vi của hắn có ảnh hưởng đến chuyện sống chết của bọn họ.

“Đi rồi sao? Mọi người, mau rút lui!”

“Rõ!”

Người đàn ông cao lớn hệ sức mạnh trả lời, dẫn đầu xông ra ngoài.

Nhiệm vụ mồi nhử của họ đã hoàn thành, nếu bọn họ thoát ra... Chỉ cần Lâm Đông không thất hứa, vậy là có thể tiếp tục sống sót.

Có điều, hiện tại cũng là giai đoạn nguy hiểm nhất.

Ngô Anh Triết không định giữ làm gì, hắn giải phóng toàn bộ tinh thần lực, tạo thành một lá chắn tinh thần để đẩy lùi tất cả zombie xung quanh.

Trong nháy mắt đã hình thành một khoảng trống không.

Người đàn ông cao lớn và Hứa An tiếp tục lao ra ngoài, bọn họ đồng tâm hiệp lực, giờ phút này đều giải phóng toàn bộ sức lực, như thể đã nhìn thấy ánh bình minh của thắng lợi.

Con đường sống sót đang ngay trước mắt.

Nhưng ngay lúc này, một luồng tinh thần lực mạnh mẽ bao phủ toàn bộ chiến trường, trong lòng mọi người rúng động một trận, tự nhiên dâng lên một cảm giác bất an mãnh liệt.

"Ở lại đi, đừng đi!" Một giọng nói khàn khàn từ trong bóng tối xa xa truyền đến.

Mọi người đều mù mịt.

"Cái gì vậy?"

“Là ai đang nói?”

“Quản nhiều như vậy làm gì, hắn nói không đi là không đi thật à, chúng ta mau rời khỏi đây thôi.”

“....”

Có điều trong lúc đang nói chuyện với nhau, người đàn ông cao lớn hệ sức mạnh kia bỗng nhiên đứng bất động tại chỗ, cặp mắt trở nên trống rỗng.

"Này! Đồ ngốc, đừng đờ ra đó làm gì?" Hứa An bên cạnh nhíu mày nói.

Nhưng giọng nói kì lạ kia lại vang lên trong bóng tối: "Vậy mới đúng chứ, ở lại chơi với chúng ta đi..."

Mọi người càng thêm mù mịt, vốn còn muốn khinh bỉ chửi rủa đôi câu.

Nhưng điều không ngờ được là, người đàn ông cao lớn phía trước lại vô cùng nghe lời.

Hắn đờ đẫn xoay người lại, lao thẳng đến đám zombie.

“Này…”

“Anh điên rồi sao? Mau quay lại đây!” Đám người Ngô Anh Triết vội vàng ngăn lại.

Nhưng người đàn ông cao lớn dường như không nghe thấy gì, ngược lại trên khuôn mặt còn nở ra một nụ cười, không chút phòng bị giang hai tay ra ôm chặt lấy đám zombie cuồng máu thịt...

......

Đám zombie như chó điên kia lập tức nhào tới người đàn ông cao lớn, dùng hàm răng sắc bén gặm nhấm hắn, máu tươi bắn tung tóe ra, người đàn ông to lớn kia còn chưa kịp kêu rên đau đớn đã bị nhấn chìm trong làn sóng zombie.

Mấy người thấy thế hoảng sợ đến cực điểm.

“Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy?”

Tình huống hiện tại vượt quá tầm hiểu biết của họ, nhưng không khó đoán ra rằng, đây lại là một con quỷ thi khác!

Trong đó, Tiểu Khiết lộ ra vẻ mặt bi thương, bởi vì trước đó cô không ít lần được người đàn ông cao lớn kia giúp đỡ, kết quả là hắn lại cứ như vậy mà chết.

“Nhất định là thanh âm kia có năng lực thôi miên con người!”

“Ô hô... Ngươi cũng hiểu biết đấy chứ.” Giọng nói trong bóng tối kia lại vang lên.

Nhưng câu tiếp theo lại làm cho người ta sởn gai ốc: “Ngươi biết quá nhiều, hẳn là nên tự dùng đao cắt miệng chính mình đi nhỉ.”

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay