Chương 478:
Trong lòng Lâm Đông tính toán, cảm thấy sử dụng công cụ như vậy mới có thể phát huy tối đa tác dụng....
Trong đó, Ngô Anh Triết là người đầu tiên tỉnh táo lại, ánh mắt chậm rãi tập trung, đúng như dự đoán, mặt mày hắn lộ ra vẻ cực kỳ kinh ngạc.
“Đây là đâu vậy?”
Tiểu Khiết bên kia lắc đầu, dường như đã lấy lại được tinh thần, khi cô nhìn thấy Lâm Đông, ánh mắt trở nên kinh hãi.
"Ngươi... sao ngươi có thể sống lại?"
“Hả? Vừa rồi cô đã nhìn thấy gì?” Lâm Đông tò mò hỏi.
Sắc mặt Tiểu Khiết u ám, rất nhanh đã ý thức được chuyện gì, cô vội vàng rụt cổ lại, lắc đầu như trống nói: "Không... không có gì!"
"Ảo giác, vừa rồi những thứ kia đều là ảo giác, chúng ta vừa rơi vào ảo giác của quỷ thi!" Ngô Anh Triết khá thông minh, hắn là người đầu tiên phát hiện ra chân tướng.
“Ừm, đây là Thi Vương Đóa Nhi, một trong bốn chiến tướng của tỉnh lỵ, cô ta có thể dùng phấn hoa để gây ảo giác.”
Lâm Đông giải thích, cũng lộ ra một nụ cười, "Vừa rồi các ngươi còn giết một đồng đội.
"Cái gì?" Đám người Ngô Anh Triết lộ vẻ kinh hãi, vội vàng nhìn nhau.
Phát hiện sáu người ban đầu.... Bây giờ đã chỉ còn năm.
Quả thật đã thiếu mất một người.
“Là ai giết?” Tiểu Khiết nhìn chằm chằm hỏi.
Nhưng rất nhanh cô đã nhận ra ánh mắt của những người khác đều đang nhìn thẳng vào mình.
Cô theo bản năng cúi đầu nhìn xuống, phát hiện lưỡi dao trong tay mình đã loang lổ vết máu.
“Cái này…” Tiểu Khiết lộ vẻ ảo não.
Ngô Anh Triết trấn an cô: “Chuyện này không không phải lỗi của cô, đừng tự trách mình, vấn đề bây giờ là quỷ thi đang ở đâu.”
"Ở cánh đồng hoa..."
Lâm Đông bên cạnh nói, ánh mắt hắn chăm chú nhìn, nói thầm một câu, "Hi vọng lần này các ngươi sẽ có ích..."
Hiện tại đã tìm được nơi nuôi xác, vậy phải xem nơi này "Thu hoạch" như thế nào.
Lâm Đông phất tay một cái, một thanh trường đao hiện ra để lộ tinh hạch hệ lửa, ngọn lửa nóng bỏng lan tỏa.
Rừng cây vốn tối đen lập tức ánh lửa ngút trời.
Trường đao quét ngang qua, hóa thành một con rồng lửa, bất kể cây cối xung quanh hay đồng hoa phía trước đều lập tức dấy lên ngọn lửa hừng hực.
Dưới cơn gió đêm lạnh thấu xương, ngọn lửa lan ra một cách điên cuồng...
......
Bầu trời đêm vốn đen kịt bỗng chốc bị ánh lửa nhuộm đỏ bừng.
“Ách…”
Trong ruộng hoa dường như có thứ gì đó bị quấy nhiễu, lập tức phát ra tiếng gào rống chói tai, ngay sau đó từng con zombie chui ra từ trong bùn đất dưới ngọn lửa kia.
Ánh lửa bập bùng chiếu rọi khuôn mặt đáng sợ của đám zombie, khiến chúng trông càng thêm cuồng bạo hơn.
Đám người Ngô Anh Triết thấy cảnh tượng này, trong lòng vô cùng hoảng sợ.
"Nhiều zombie vậy?"
"Chúng trốn dưới cánh đồng hoa..."
“Tiêu rồi! Lần này thì đi thật rồi!”
“....”
Đám zombie trước mặt vô cùng hung mãnh, giống như lệ quỷ bò ra từ địa ngục, trong nháy mắt chúng đã tụ tập kín mít, ít cũng phải hơn một nghìn con.
Sau khi ngửi thấy mùi của con người, chúng lao về phía họ như một bầy sói đói, vài còn trong đó còn bị dính lửa trên người nhưng vẫn hung hãn không sợ chết, hiển thị rõ vẻ điên cuồng.
Mấy người kia nào có từng thấy cảnh tượng này, nhất thời cảm thấy da đầu tê dại, tóc gáy dựng thẳng lên.
"Chúng ta còn có thể sống sót được sao?"
Đám người Ngô Anh Triết lâm vào hoài nghi, sinh ra một cảm giác tuyệt vọng mãnh liệt.
Lâm Đông liếc bọn họ một cái: "Vừa rồi nếu không có ta, các ngươi đã xông vào ruộng hoa rồi trở thành thức ăn cho đám zombie từ nãy rồi, bây giờ lại được sống lâu hơn dự tính, còn phải cảm tạ ta nữa đấy, cho nên... thể hiện cho tốt đi."
Đầu óc mọi người đều mù mịt, đối mặt với tình thế tuyệt vọng trước mắt, nghĩ thầm cũng thật cám ơn ngươi...
“Tiếp tục chiến đấu đi!”
Nhìn thấy đám zombie lao tới trước mặt, Ngô Anh Triết quát to, thầm nghĩ thà cứ giãy giụa còn hơn là ngồi chờ chết, cho dù có chết cũng phải giết thêm mấy con zombie.
Tinh thần lực của hắn lại lần nữa phát tán ra, biến thành vô số mũi kim thép, đâm vào vào đầu của đám zombie phía trước, điên cuồng phá hủy ý thức của bọn chúng.
Hứa An cùng với người đàn ông cao lớn hệ lực lượng ở phía sau lập tức tiến lên nghênh đón, đều tự thi triển năng lực chiến đấu với zombie.
Vừa mới đi bộ một đoạn đường, thể lực của bọn họ đã khôi phục đến 70%, lúc này vẫn còn sức chiến đấu.
Nhưng mà… Mọi người đã lâm vào làn sóng zombie, bị bao vây ở chính giữa, giống như một cuộc chiến giữa những con thú bị mắc kẹt, tiếng zombie gầm rống cùng tiếng la hét tuyệt vọng của nhân loại vang vọng không ngừng.
Tình huống trước mắt đều nằm trong dự liệu của Lâm Đông.
Phía trước cũng có zombie tấn công hắn, nhưng rất nhanh đã bị sức mạnh thi vực phá nát.
Hắn trực tiếp cầm đao đi về phía trước, dự định đi thẳng vào vấn đề, muốn nhìn xem mảnh ruộng hoa này 'Thu hoạch' như thế nào và đã tích góp được bao nhiêu tinh hạch.
Có Lâm Đông gia nhập, áp lực của đám người Ngô Anh Triết đã giảm bớt một chút, nhất thời còn có thể cầm cự được.
"Mọi chuyện cũng không tệ như chúng ta nghĩ!"
“Ừ, nhưng chỉ là không dính dáng tới…” Hứa An bên cạnh nói.
Đúng lúc này, những cánh hoa bỗng nhiên rung rinh trong cánh đồng, bay lơ lửng giữa không trung, những cánh hoa màu hồng nối tiếp nhau giống như một dải ruy băng dài.
Nếu là trước ngày tận thế, cảnh tượng này lẽ ra phải rất tuyệt mỹ và tràn ngập lãng mạn, nhưng giờ đây chỉ còn lại nỗi sợ hãi.
Bởi vì ngay sau đó, những cánh hoa bay tán loạn kia lại hội tụ với nhau, tạo thành hình người.