Chương 477:
“..." Mọi người đều tỏ vẻ uất ức.
Đi giữa rừng núi tối tăm khiến trong lòng mấy người họ vô cùng căng thẳng, đưa mắt nhìn ra bốn phía, bụi cỏ xung quanh lộn xộn, có vài ngọn cỏ còn dính vết máu.
Đó là dấu vết của làn sóng zombie vừa rút đi.
Nơi làn sóng zombie đi qua căn bản không có biến dị thú, cho nên xung quanh cực kỳ yên tĩnh, ngoài tiếng lá cây xào xạc ra, không có bất kỳ âm thanh nào khác.
"Xung quanh đây hình như không có con quái vật nào cả." Ngô Anh Triết cẩn thận quan sát nói.
Hiện giờ đã đi vào rừng khá sâu nhưng vẫn chưa gặp phải nguy hiểm gì cả.
Có lẽ là do ảnh hưởng từ áp lực của Lâm Đông quá mạnh mẽ, trực tiếp dọa tên Đầu To sợ vỡ mật, khiến hắn phải mang theo đám binh lính còn sót lại trốn về sảo huyệt....
“Vậy xem ra, xác suất chúng ta có thể sống sót là rất lớn." Người đàn ông cao lớn ngây ngô nói.
"Ừm, ban đầu là một phần trăm, bây giờ là hai phần trăm, chỉ tăng lên được một chút." Hứa An bên cạnh nói.
“..." Người đàn ông cao lớn không nói nên lời, nghĩ thầm hắn không nói gì cũng không ai coi hắn là câm điếc đâu nhỉ.
Nhưng đúng lúc này, cô gái tên Tiểu Khiết kia khịt khịt mũi, mặt lộ vẻ tò mò.
"Mùi gì thế nhỉ? thơm quá..."
"Ừm, tôi cũng ngửi thấy." Đội viên bên cạnh gật đầu.
“Là hương hoa." Ngô Anh Triết quan sát xung quanh, nhìn thấy ở bãi cỏ phía trước có một đóa hoa nhỏ màu hồng nhạt.
Nó đung đưa theo gió trong màn đêm, từng đốm phấn hoa đang bay tán.
Trong ngày tận thế tàn khốc và đẫm máu này, hoa tươi mang đến cho người ta một niềm hy vọng sống.
"Đẹp quá..." Tiểu Khiết si ngốc nói.
Lúc này Lâm Đông nhìn chằm chằm đóa hoa nhỏ kia, ánh mắt trở nên hờ hững, đồng thời lặng lẽ thi triển thi vực ngăn cách tất cả khí tức xung quanh.
“Đến rồi…”
Mục đích của chuyến đi này là để tìm ra nơi nuôi xác, mà đóa hoa nhỏ màu hồng nhạt kia chính là trung tâm tạo thành nơi nuôi xác.
Đám người Ngô Anh Triết vẫn không hề nhận thức được nguy hiểm đã lặng lẽ giáng xuống.
Họ vẫn đang bàn tán với nhau.
Đương nhiên Lâm Đông sẽ không nhắc nhở, ngược lại còn lui về phía sau cách bọn họ một khoảng.
Một khi con người bị phấn hoa gây ảo giác sẽ chủ động đi đến nơi nuôi xác, sau đó sẽ tàn sát lẫn nhau rồi trở thành chất dinh dưỡng cho Thi Vương Đóa Nhi.
Một lát sau, mấy người ngày càng hấp thụ nhiều phấn hoa, tầm mắt bắt đầu trở nên mơ hồ, rõ ràng đã không còn tỉnh táo...
Ngay sau đó, một cảnh tượng kỳ lạ xuất hiện.
Đám Ngô Anh Triết tổng cộng có sáu người đang đi giữa rừng cây đen kịt, bọn họ như thể bị ma ám, bắt đầu quay qua nói chuyện với không khí.
Bọn họ tưởng rằng đồng đội đang đứng ở ngay bên cạnh mình.
“Xem ra đã bắt đầu rồi.” Lâm Đông hứng thú đánh giá.
Lần trước, hắn chỉ nhìn thấy người thức tỉnh của đảo quốc nói chuyện với không khí, sau đó liền đi vào trong ruộng hoa tự giết lẫn nhau, hắn chưa được thấy nửa đoạn đầu đã xảy ra chuyện gì.
Cảnh tượng trước mắt chính là một lần thử nghiệm của hắn.
Không lâu sau, ảo giác của mấy người họ ngày càng trầm trọng hơn, vẻ mặt của cô gái tên Tiểu Khiết kia bỗng nhiên trở nên hoảng sợ, như thể vừa nhìn thấy thứ gì đó cực kỳ kinh khủng, miệng thét ra tiếng chói tai.
“Đừng giết tôi... Làm ơn đừng giết tôi! Tôi.... Ta sẽ liều mạng với ngươi!
Vẻ mặt cô gái trở nên dữ tợn, ngay sau đó liền rút trường đao ra đột ngột xông về phía trước, tự nhiên chém tới vào đồng đội của mình.
“Xoẹt!”
Tên đồng đội kia căn bản không hề phòng bị, trực tiếp bị chém ngã xuống đất.
Nhưng Tiểu Khiết vẫn không dừng lại, cô như thể bị phát điên, trường đao trong tay tiếp tục vung chém, liên tục chém vài nhát vào người đồng đội phía dưới đã đã máu me be bét.
Vẻ mặt hung dữ trên khuôn mặt đầy máu của cô dần dần bình tĩnh lại, thở phào nhẹ nhõm, mặt mày thả lỏng.
“Hừ! Một con Thi Vương cũng dám uy hiếp chúng ta, chết đáng đời!"
“Hả? ??”
Lâm Đông nghiêng đầu đánh giá, cảm thấy có chút quái dị. Rốt cuộc cô ta đã nhìn thấy thứ gì?
Ngay sau đó chỉ thấy Tiểu Khiết tiếp tục nói chuyện với không khí: "Thật tốt quá, cuối cùng cũng có người tới đón chúng ta, chúng ta mau quay về thôi!"
Cô không khỏi bước nhanh hơn, đổi hướng đi lại. Mấy người Ngô Anh Triết lập tức đi theo phía sau.
Lâm Đông biết đây đã là giai đoạn cuối của ảo giác phấn hoa, xem ra sắp tới ‘trạm cuối’ rồi...
Mấy người trước mắt dường như đã xác định phương hướng cụ thể, bước chân cũng trở nên nhanh chóng, giống như có thứ gì đó đang hấp dẫn bọn họ, mặt mày đều trở thành vẻ bức thiết cực độ.
Khoảng 10 phút sau, bọn họ đã đi đến cuối khu rừng, mùi phấn hoa phía trước cực kỳ nồng nặc, bởi vì rừng cây bên ngoài... Chính là một biển màu hồng.
Trong đó từng đóa hoa nhỏ đều nở rộ vô cùng kiều diễm.
Nào có ai biết bên dưới vẻ ngoài xinh đẹp này chính là một cái hố xương và núi thi thể, ẩn giấu vô số quái vật hung cuồng.
Mấy người vẫn còn đang trong ảo giác, đối diện với biển hoa trước mặt cũng không biết đang nhìn thấy thứ gì, mặt lộ vẻ mừng rỡ như điên, không thể chờ đợi được muốn xông vào bên trong.
Nhưng Lâm Đông phất tay một cái, thi vực lại phát tán về phía trước. Nó nhanh chóng bao phủ lấy mấy người, lập tức ngăn cách phấn hoa xung quanh họ.
Bởi vì... đã tới đích!
Để mấy người kia xông vào trong đó tự giết lẫn nhau sẽ có chút lãng phí lực lượng chiến đấu, tốt nhất là nên để họ giúp mình dọn dẹp đám zombie thì hơn.