Chương 476:
"Hắn đã cứu chúng ta, chắc chắn là có mục đích khác, có lẽ sẽ không giết chúng ta đâu nhỉ?"
"Thật sao..." Những người còn lại tỏ vẻ nghi ngờ.
Có điều đúng như lời Hứa An nói, nếu như Thi Vương muốn giết bọn họ, vậy vốn bọn họ sớm đã chết từ nãy rồi, căn bản không cần phải ra tay cứu người như thế.
Lâm Đông nhìn qua một lượt, nói: “Ừ, ta sẽ không giết các ngươi.”
“Cái này…”
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, xem ra Hứa An thật sự nói đúng, nhưng không biết tại sao trong lòng vẫn luôn có cảm giác không hề chắc chắn.
"Vậy... cảm ơn anh đã cứu bọn tôi."
“Không cần khách khí, các ngươi từ thành phố nào tới?” Lâm Đông thăm dò hỏi.
“Chúng tôi là người ở thành phố Lăng Nguyên." Ngô Anh Triết trả lời.
Lâm Đông có từng nghe đến nơi này rồi, đó là một thị trấn nhỏ ở rìa thành phố, là thành phố cấp huyện, trước khi tận thế dường như không có cảm giác nơi đó tồn tại.
Hơn nữa ở đó đa số là công xưởng, dân cư thưa thớt nên cũng không sản sinh ra được thi vương nào quá mạnh.
Nơi tránh nạn của mấy người Ngô Anh Triết trước mắt không có gì nguy hiểm, vẫn còn có thể thủ được. Nhưng những thành phố xung quanh ngày càng phát triển nhiều Thi Vương lớn mạnh, khiến bọn họ mất đi cảm giác an toàn, cuối cùng hạ quyết sách rời đi.
“Ừ, chúng tôi chỉ tới dò đường thôi." Hứa An giải thích.
“Được rồi, An Tử, bớt nói vài câu đi!” Chàng trai bên cạnh vội vàng ngăn lại.
Nghĩ thầm Thi Vương không giết mình, có khi là đang ngấm ngầm nhắm đến cả đoàn nhân loại.
Nếu dẫn theo Thi Vương đến chỗ trú ẩn rồi để hắn tiêu diệt toàn bộ nhân loại ở đó, vậy thì đó lại là một tội lớn rồi.
Lâm Đông trong lòng suy nghĩ.
Nếu bọn họ là người dò đường.... Vậy cũng coi như là đối tác chuyên nghiệp rồi.
“Vậy thì vừa hay, để ta hộ tống các ngươi đi.”
“? ?? ?”
Mọi người lần nữa bày ra vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi, cảm thấy Thi Vương này có phần tốt bụng thái quá, không chỉ cứu mạng mình mà còn muốn hộ tống bọn họ đi nữa.
Thật sự có thi vương như vậy sao?
Thậm chí bọn họ còn hoài nghi, có phải đây là ảo giác xuất hiện trước khi chết không...
Nhưng Ngô Anh Triết vẫn vội vàng nói cám ơn: "Cám ơn anh, thật sự là rất cảm tạ anh, vậy chúng ta mau đi thôi, lỡ như đợi lát nữa lại có cả đám zombie kéo tới thì phiền lắm!"
“Đi thôi.” Lâm Đông gật đầu nói.
Mọi người thấy thế trong lòng liền mừng rỡ, đỡ lấy nhau chuẩn bị tiếp tục đi về phía đông.
Nhưng Lâm Đông bỗng nhiên mở miệng nói: “Chờ một chút, các ngươi đi nhầm hướng rồi.”
“Vậy.... chúng ta đi đâu?”
Ngô Anh Triết không hiểu lắm, bởi vì phía đông chính là hướng tới núi Đông Nhạc, cũng có thể rời khỏi chỗ nguy hiểm này.
Chỉ thấy Lâm Đông giơ tay lên, bỗng nhiên chỉ về phía tỉnh lỷ.
“Các ngươi nên qua đó đi.”
“Hả?”
Mọi người đều ngẩn ra, vẻ mặt giống như con vịt đang bị bóp cổ, đôi mắt trợn tròn.
Lúc này, bọn họ gần như đã hiểu ra ý định của Lâm Đông.
Làm gì có chuyện tự nhiên cứu mình? Nào có lòng tốt như vậy?
Hắn chẳng qua là muốn dùng bọn họ làm quân cờ mà thôi...
Đây là cuộc chiến giữa các Thi Vương, mà bọn họ đã trở thành vật hy sinh trong đó.
Lòng mọi người trong nháy mắt rơi xuống vực sâu.
Trên khuôn mặt Ngô Anh Triết lộ ra một nụ cười khổ, quả nhiên, hắn không dễ dàng buông tha bản thân như vậy.
“Ý của ngươi là muốn chúng ta dò đường cho ngươi đúng không?”
“Không sai.” Lâm Đông nói ngắn gọn.
Vẻ mặt của mọi người trở nên cay đắng sau khi nghe điều này, họ đều biết rằng sảo huyệt zombie ở tỉnh lỵ rất mạnh, bây giờ ở ngoại vi biên giới cũng đã bị tấn công.
Nếu còn tiến vào sâu hơn, khẳng định sẽ là thế cục chỉ chết không có sống.
Lâm Đông nhìn ra nỗi băn khoăn của bọn hắn.
"Các ngươi cũng không cần quá lo lắng, khi cần thiết ta sẽ ra tay giúp đỡ, nếu có người có thể sống đến cuối cùng, vậy có thể tới nơi tị nạn núi Đông Nhạc... Nếu không, vậy thì vĩnh viễn ở lại nơi này."
"..." Mọi người lâm vào trầm mặc, cái này gần như đã không có lựa chọn khác...
Lâm Đông suy nghĩ một chút rồi nói tiếp.
"Ta nghe nói Đông Nhạc tránh nạn rất tốt, nơi đó núi đá dốc đứng, phải dùng cáp treo mới vào được, dù có là zombie tinh nhuệ cũng không leo lên được, quả thực chính là vùng đất trong sạch cuối cùng của nhân loại."
Hứa An xoa xoa mũi: “Thế này là gì đây? Năm nay Thi Vương cũng vẽ bánh sao?"
Những người còn lại trong lòng lẩm bẩm.
Nghe qua quả thật có vẻ còn có hi vọng, nhưng nếu đi vào tỉnh lỵ, liệu có thật là sẽ có thể sống sót đến cuối cùng không?
Và... Lỡ như hắn đổi ý thì sao?
Nhưng dù sao thì cũng tốt hơn là chết ở đây.
“Được, chúng ta đi dò đường!”
“Hơn nữa chúng tôi sẽ cố gắng hết sức giúp ngươi đạt được mục đích.”
“Đúng vậy, sống lâu một chút là được rồi.”
“....”
Sau khi tranh chấp một hồi, cuối cùng bọn họ chỉ có thể bất đắc dĩ đáp ứng.
Trong lòng Lâm Đông coi như hài lòng.
“Được, vậy chúng ta đi thôi.”
“Được!”
Đám người đồng ý một tiếng, ánh mắt nhìn về phía tỉnh lỵ, cảm thấy bờ môi khô không khốc, theo bản năng nuốt khan một ngụm nước bọt, cảm giác như sắp vào hang hổ.
Bọn họ vẫn cố lấy dũng khí rồi từng bước một đi về phía bên kia.
Mà bóng dáng Lâm Đông lập tức đi theo phía sau bọn họ.
Giờ phút này chính là thời khắc đêm sâu nhất, mây đen che khuất ánh trăng, xung quanh vô cùng u tối, phía trước núi rừng giống như một cái miệng khổng lồ của quái vật.
Gió đêm lạnh thấu xương thổi qua, bóng cây bên trong lay động, tựa như ác ma từ địa ngục đang vẫy tay với mọi người.
"Vừa rồi hình như tên Thi Vương Đầu To kia chạy vào trong núi rừng." Tiểu Khiết hoảng sợ nói.
Người đàn ông hệ sức mạnh gãi đầu: “Vậy chúng ta còn có thể làm gì được chứ, chúng ta vẫn phải đi vào bên trong thôi.”
“Sợ cái gì, cùng lắm thì chết thôi.” Hứa An nói thẳng.
"Tôi sợ..." Tiểu Khiết vừa khóc vừa nói.
Lâm Đông liếc mắt nói: "Ngay cả tên Đầu To mà các ngươi cũng không đánh bại được, đáng lẽ vừa rồi đã phải chết, kết quả lại sống đến tận bây giờ, đã sống lâu hơn dự tính rồi, cho nên hẳn là nên cảm tạ ta đi..."