Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 475

Chương 475:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 2 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 475:

“Đội trưởng, tôi sắp chết rồi, anh còn vẽ bánh cho tôi nữa.”

Ngô Anh Triết không nói nên lời, nếu như Hứa An cũng ngã xuống, sự tiêu tùng của cả đội cũng không còn xa nữa.

Mà đúng lúc này, một đám zombie xung quanh lại lao về phía Hứa An.

Tay hắn run rẩy nắm chuôi đao, nhưng ngọn lửa trên trường đao lần này cũng không dấy lên nữa, bởi vì năng lượng của Hứa An thậm chí còn không thể kích hoạt tinh hạch hệ lửa trên đó nữa.

Trên mặt hắn lộ ra một nụ cười gượng gạo.

“Chết thì chết thôi....”

Cảm xúc tuyệt vọng từ đáy lòng lan tràn, giống như một cái miệng khổng lồ hoàn toàn nuốt chửng lấy hắn.

Nhưng đúng lúc này, biến cố đột nhiên xuất hiện!

Khí tức nóng rực trước mặt Hứa An bắt đầu lan tràn, một ngọn lửa mãnh liệt hơn xuất hiện trước mắt hắn, hơn nữa giống như một con rồng thổi quét qua, zombie xung quanh đều tan thành mây khói, hình thành một khoảng đất trống không.

“Hả?” Hứa An vốn chuẩn bị chịu chết, mặt mày lại lộ vẻ nghi hoặc.

Hắn chậm rãi ngẩng đầu lên.

Sau khi phát hiện ánh lửa tan hết, một bóng người xuất hiện trước mặt hắn.

Khuôn mặt anh tuấn kia, dù đứng giữa cả bầy zombie cũng vẫn là vẻ điềm tĩnh lạnh nhạt, lúc này trong miệng hắn còn lẩm bẩm.

"Nhân loại vô dụng..."

“? ?? ?”

Hứa An trưng ra vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi, cả người rơi vào trạng thái mơ hồ.

Đám người Ngô Anh Triết phía sau cũng lộ vẻ kinh hãi.

“Hắn là ai?”

“Đến bảo vệ chúng ta sao?”

“Thật tốt quá.... Thật đúng là một người tốt bụng.”

“Anh ấy mạnh mẽ quá, ôi.... Còn rất đẹp trai nữa!”

“.....”

Hai cô gái còn lại trong đội, trong mắt đầy vẻ ngưỡng mộ.

Lâm Đông một mình xuất hiện giữa cả bầy zombie.

Chỉ chém một đao liền dọn sạch một đám zombie, động tác gọn gàng lưu loát, vô cùng điêu luyện.

Đối với hắn mà nói, nó chỉ bằng một trò chơi cắt cỏ....

Nhưng ngay sau đó, cảnh tượng chấn động nhất xuất hiện, hai mắt Lâm Đông đỏ lên, áp lực mạnh mẽ lan tràn về phía trước, quét qua như nước lũ.

Bất cứ nơi nào thi vực đi qua, zombie lần lượt nổ tung tới đó.

“Ta đi nhé?”

Đầu To phía xa cũng chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này, hắn cảm nhận được một luồng áp lực kinh khủng sắp bao chùm lấy mình.

Đối mặt với sự áp chế của khí tức Thi Vương, linh hồn hắn đều đang run rẩy.

“Có gì đó không ổn... Husky, chạy mau!”

“Ngao ngao ngao, ngao ngao....”

Husky uy phong lẫm liệt mới ban nãy triệu tập cả bầy zombie lúc này đã vội vàng nhảy xuống khỏi tảng đá khổng lồ, xoay người bỏ chạy.

Chỉ trong chốc lát, cả hai biến mất trong khu rừng tối tăm.

Ngay khi Đầu To vừa chạy trốn, làn sóng zombie mà hắn chỉ huy ngay sau đó liền tán loạn, lập tức chạy đi tứ phía, rất nhanh đã rút đi như thủy triều.

Bóng dáng Lâm Đông mặc áo trắng đứng sừng sững trên mảnh đất hoang vắng.

Dưới chân đều là những thi thể vỡ nát, máu đen giàn giụa, tương phản hoàn toàn với màu áo trắng kia.

Đám người Hứa An phía sau mặt mày thấm đầy máu, bộ dạng chật vật, ánh mắt si ngốc nhìn bóng lưng kia.

“Cái này.... Kết thúc rồi sao?”

…..

Lâm Đông cầm lôi kiếm ra tay nghiền nát cả làn sóng zombie, trong nháy mắt đã xoay chuyển cả thế cuộc, khiến trong lòng mọi người có chút cảm động.

Đồng thời cũng rất tò mò.

“Rốt cuộc là cao thủ này ở đâu ra vậy?”

“Chẳng lẽ là người ở nơi trú ẩn tới trợ giúp chúng ta?”

“Không biết nữa....”

“Nơi tránh nạn.... Hình như không có người mạnh đến thế đâu.”

“Hay là, để tôi đi hỏi hắn thử xem?”

“....”

Mọi người bàn tán sôi nổi, nếu như khu tránh nạn có người mạnh như vậy thì bọn họ cũng không cần di cư lên núi Đông Nhạc làm gì.

Trong đó có một cô gái nhích cơ thể mệt mỏi tiến về phía trước, đầu tiên là lễ phép chào hỏi.

“Xin chào…”

“À, chào.”

Lâm Đông quay đầu nhìn lại, nở ra một nụ cười, trong nháy mắt này tựa như sương giá tan đi, khiến cho người ta dâng lên một loại cảm giác như gió xuân thoang thoảng.

Bầu không khí vốn đang căng thẳng dường như đã tan thành mây khói vào ngay lúc này.

Cô gái nhìn khuôn mặt anh tuấn kia, nhất thời có chút ngây người, trong mắt hiện ra vài tia ngượng ngùng, vô thức cúi đầu xuống, căn bản không dám trực tiếp đối diện hắn.

Vốn còn định hỏi một chút nhưng vẫn không nói ra miệng.

Nhưng mà...

Ngô Anh Triết ở phía sau cau mày, nhận thấy có chút khác thường, tuy rằng năng lượng của hắn đã tiêu hao hầu như không còn, tinh thần lực cũng gần như cạn kiệt, nhưng khả năng cảm nhận vẫn nhạy bén hơn những người khác.

Năng lượng cuồng nhiệt cùng với thi vực khủng bố vừa rồi, căn bản không phải thứ sức mạnh mà con người có thể sở hữu, hơn nữa trên người hắn không hề có chút sự sống nào.

“Tiểu Khiết, tránh xa hắn một chút, hắn có thể là Thi Vương đấy!”

"Cái gì?"

Vẻ xấu hổ ngượng ngùng của cô gái lúc này liền cứng đờ, biểu cảm trở nên khó coi.

Thi Vương? ??

Cô ngẩng đầu nhìn về phía Lâm Đông, phát hiện hắn vẫn mỉm cười nhìn mình.

Đột nhiên cô sinh ra cảm giác hoảng sợ mãnh liệt, nhịn không được lui về phía sau vài bước.

Mấy người còn lại còn không kịp tận hưởng cảm giác vui sướng khi sống sót sau tai họa, thần kinh lại lần nữa căng thẳng lên, chuyển sang tư thế phòng ngự, như thể đang đối mặt với một kẻ thù đáng gờm.

Chỉ có Hứa An là tương đối thoải mái, bởi vì hắn biết dù gì cũng không thể cản được.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay