Chương 473:
Có lẽ là nó...
Tuy nhiên ở phía sau làn sóng zombie còn xuất hiện một bóng người đang lảo đảo, nhìn qua trông khá nặng nề, dường như có chút mất thăng bằng, chính là cộng sự của Husky, Thi Vương Đầu To.
“Đầu tên này to thật....” Lâm Đông quan sát hắn, thầm nghĩ tạo hình của hắn rất kỳ lạ.
Thi Vương Đầu To này thực lực cũng không mạnh lắm, chỉ ở cấp B+, cũng ngang tầm với Sương Mù, hắn là Thi Vương ở ngoại vi tỉnh lỵ, nếu có một nhóm nhân loại nhỏ hoặc thế lực nhỏ nào khác xâm chiếm, đương nhiên đều sẽ do hắn xử lý.
Lúc này trên mặt Đầu To vẫn còn có vết đá.
“Gần đây nhân loại tới đây không ít, thật sự là chán sống rồi, còn dám tự mò đến chỗ chúng ta, giết chúng cho ta!"
Mấy đám zombie chạy ngang qua người hắn, chen chúc xông lên phía trước.
Tảng đá phía trước đã sớm bị zombie bao phủ.
Bọn chúng tụ tập lại cào cào xô đẩy tảng đá lớn kia.
“Ầm ầm…”
Tảng đá khổng lồ nặng mấy chục tấn kia vậy mà bắt đầu lắc lư, phát ra tiếng ma sát chói tai.
Tám tên nhân loại bên trong đều lộ vẻ kinh hãi, thần kinh căng thẳng tới cực điểm.
“Không phải tảng đá sẽ bị đẩy ra đấy chứ?”
Mắt thấy biên độ rung chuyển của tảng đá càng lúc càng lớn, một lát sau liền xuất hiện cái khe hở, gió đêm lạnh lẽo thổi vào, cổ mọi người đều lạnh buốt, cơ thể theo bản năng mà rùng mình.
Ngay sau đó vài bàn tay zombie thò vào từ khe hở, cào cấu mãnh liệt về phía trước, cực kỳ hung bạo, như thể bọn ác quỷ muốn kéo người xuống vực sâu.
“Nguy rồi! Bọn chúng sắp vào rồi!”
Chàng trai gầy gò cau mày, hắn tên là Ngô Anh Triết, là đội trưởng của đội dò đường đi.
Người đàn ông ngây người hỏi: “Bên ngoài có bao nhiêu con zombie vậy?”
"Không rõ lắm, dù sao cũng rất nhiều!"
Mặc dù Ngô Anh Triết thân là người thức tỉnh hệ tinh thần, cũng không cách nào dò xét ra số lượng cụ thể.
Khe hở của tảng đá trước mặt càng lúc càng lớn.
Thậm chí đầu một con zombie cũng đã chui được vào, hàm răng sắc nhọn nghiến răng kèn kẹt, không thể che giấu sự thèm khát máu thịt, chỉ muốn ăn sạch toàn bộ con người.
“Chúng ta không thể cứ ngồi yên chờ chết được, ra ngoài đi! "Ngô Anh Triết trừng mắt nói.
“Được!” Mấy người trong đó cũng đã sớm chuẩn bị sẵn sàng.
Người đàn ông kia đứng mũi chịu sào, hai tay ấn vào tảng đá rồi đột ngột đẩy về phía trước, sức lực cực mạnh bộc phát.
Bùm!
Tảng đá lớn trực tiếp bay thẳng ra ngoài khiến không ít zombie bên ngoài bị nghiền nát.
Tinh thần lực của Ngô Anh Triết phát tán, biến thành vô số hình nón thép, xâm nhập vào tâm trí của đám zombie khiến chúng lần lượt ngã xuống.
Trước cửa hang động, nháy mắt đã hình thành một khoảng không trống rỗng.
Đám người Hứa An phía sau rút vũ khí lao ra ngoài, trên chuôi đao có gắn một viên tinh hạch hệ lửa, ngọn lửa rực cháy bốc lên.
Rõ ràng là công nghệ chế tạo vũ khí của các nơi trú ẩn được chia sẻ với nhau.
“Giết!”
Tám người phối hợp với nhau, chiến đấu ra khỏi hang động.
“Trời ơi! Để xem các ngươi có thể làm gì…”
Đầu To tỏ vẻ thích thú, dưới trướng hắn có ba nghìn con zombie, mà đối phương chỉ có tám người, bình quân mỗi người phải đối mặt với mấy trăm con zombie, có đấu thế nào cũng giết chết hết bọn họ, cho nên trong lòng căn bản không hoảng sợ mà chỉ huy zombie tiếp tục tiến công.
Sau khi đám người Ngô Anh Triết giết chết một đám zombie, một đám khác lại nhanh chóng đuổi tới.
Họ đã ra khỏi hang đá.
Phát hiện xung quanh tất cả đều là zombie dày đặc, khuôn mặt dữ tợn lộ ra vẻ hung bạo.
Trong đó còn có không ít zombie chó dại, khuôn mặt cảu chúng càng điên cuồng hơn.
Mọi người thấy thế đều cảm thấy không ổn.
Người đàn ông hệ sức mạnh nhíu mày nói: “Nhiều zombie quá, tôi cảm giác chúng ta gặp nguy rồi!”
“Đừng sợ, chúng ta nhất định có thể ra ngoài!” Ngô Anh Triết nói.
Một người lãnh đạo không chỉ cần phải mạnh mẽ, còn phải cổ vũ tinh thần.
Đám zombie không ngừng xông lên phía trước, bọn họ đều thể hiện sức mạnh thần thông của mình, ngoan cường chống cự, nhưng.... Xung quanh vẫn liên tục có zombie xuất hiện, dường như là không thể giết hết.
Nhìn đâu anh cũng thấy những khuôn mặt dữ tợn của zombie.
Cô gái có bà dì ghé thăm kia, hô hấp hơi nặng nề, rõ ràng đã tiêu hao không ít năng lượng.
“Nếu nơi tránh nạn biết chúng ta đang gặp nạn, hẳn là sẽ cử người tới trợ giúp đúng chứ?”
“Tôi không nghĩ vậy.”
Hứa An bên cạnh lắc đầu, "Bọn họ sẽ chỉ biết con đường này không đi được, rồi sau đó đi đường vòng.”
“..." Đầu óc cô gái kia hoàn toàn mù mịt.
Nhưng ngay khi cô đang mất tập trung, phía sau có một con chó điên nhào tới, áp khuôn mặt đầy lông của nó vào gáy cô, cắn cô một nhát.
“A....” Cô gái đau đớn rên rỉ ra tiếng.
Hứa An liếc mắt một cái, trường đao rực lửa trong tay chém tới lập tức đâm vào cổ con zombie, chém ngã xuống đất.
Nhưng sau gáy cô gái đã bị xé rách một miếng thịt, vẻ mặt ngập ngụa đau đớn, máu đen nhánh không ngừng tuôn ra.
Bị mùi máu tanh kích thích, lũ zombie xung quanh càng trở nên hung mãnh hơn, chen chúc vào nhau lao về phía họ.