Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 472

Chương 472:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 472:

Chó zombie chạy được gần hai km mới dần dần thả chậm bước chân.

Phía trước xuất hiện một ngọn núi đá, trên đó có những tảng đá gồ ghề.

Lúc này Lâm Đông cũng cảm nhận được, bên trong mơ hồ truyền đến một mùi máu tanh, mùi này cực kỳ yếu ớt, gần như yếu ớt như chảy máu nướu răng...

Nhưng đám chó zombie lại có thể ngửi được, truy đuổi xa như vậy, trình độ mẫn cảm với máu của chúng có thể so với cá mập, có thể cảm nhận được dù cách hàng km.

Sau khi khóa chặt khí tức, đám chó zombie nhanh chóng leo lên núi, sau đó đối mặt với một tảng đá nặng hàng chục tấn, không ngừng cào cấu gầm rú.

Đáng tiếc, tảng đá kia thật sự quá lớn, dù có là Zombie tinh nhuệ cũng không cách nào di động nửa phần.

Phía sau tảng đá có một hang động khổng lồ.

Có tám tên nhân loại đang trốn ở đằng sau đó, theo thứ tự là năm nam ba nữ.

Lúc này mấy người họ lộ vẻ hoảng sợ.

"Bên ngoài... bên ngoài có tiếng động, hình như là quái vật đang tới!"

"Chúng ta trốn kĩ như vậy, làm sao quái vật phát hiện được?"

“Không biết…”

“.......”

Trong đó có một chàng trai dáng người gầy gò, vẻ mặt cũng gọi là bình tĩnh, bởi vì hắn là người thức tỉnh hệ tinh thần, đã cảm nhận được tình hình bên ngoài.

"Mọi người đừng hoảng, có vài thể zombie biến dị có khứu giác tương đương với tinh nhuệ nhưng sức chiến đấu không mạnh đâu."

Bên cạnh hắn ta còn có một người đàn ông cường tráng, là một người thức tỉnh hệ sức mạnh.

“Ừ, tôi chuyển tảng đá kia cũng mất rất nhiều sức lắm, dù là zombie tinh nhuệ cũng không vào được đâu, cho nên không cần lo lắng.”

“Ồ.”

Mọi người nghe vậy yên tâm một chút, chỉ là cảm thấy có chút kỳ lạ.

"Không phải chúng ta dùng tấm chắn tinh thần ngăn cách khí tức rồi sao?

“Là mùi máu..... Lá chắn tinh thần không cách nào hoàn toàn ngăn cách mùi máu được.” Chàng trai gầy gò nói.

"Nhưng chúng ta không có ai bị thương, lấy đâu ra mùi máu chứ?" Một thiếu niên cau mày.

Tuy rằng trước mắt không có gì nguy hiểm, nhưng đưa tới quái vật tới lại là tai họa ngầm.

Cô gái bên cạnh đỏ mặt, ngượng ngùng cúi đầu xuống: "Đó... là tôi, người thân của tôi ở đây."

“Người nào?”

Thiếu niên kia không biết phải làm sao, "Vậy cậu mau để cậu ấy đi đi, bên ngoài bây giờ nguy hiểm lắm..."

“..." Mọi người nhất thời không biết nói gì.

“Hứa An, cậu không hiểu thì đừng nói bừa, bà dì mà cô ấy nói là kỳ sinh lý của con gái.” Chàng trai gầy gò kiên nhẫn giải thích.

“Ồ…”

Cậu trai kia hiểu ra, thản nhiên nói thầm một câu: "Phụ nữ thật là phiền phức.”

Mọi người lại trầm mặc lần nữa, vốn đã biết hắn là một cậu trai thẳng tính, EQ tương đối thấp, thành ra rất tệ trong khoản ăn nói.

Nhưng hiện tại cũng không phải là lúc so đo những thứ này.

Tiếng móng tay cào vào đá bên ngoài làm cho hàm răng người ta tê dại, hơn nữa tiếng gầm càng ngày càng dày đặc, dường như ngày càng có thêm nhiều quái vật tới.

"Cứ tiếp tục thế này thì không ổn, zombie gây ra tiếng động sẽ hấp dẫn càng nhiều zombie tới đây, nếu nó dẫn tới cả làn sóng zombie, lại còn xuất hiện cả Thi Vương nữa thì càng hỏng bét!" Chàng trai gầy gò phân tích.

Mọi người nghe vậy đều nhíu mày, trong lòng không khỏi lo lắng.

Cô gái kia cũng vô cùng tự trách, hốc mắt đỏ hoe nói.

"Tất cả là lỗi của tôi... đều là lỗi của tôi, khiến mọi người lâm vào nguy hiểm..."

“Cũng không thể trách cô được, phải trách bà dì của cô mới đúng.” Hứa An muốn an ủi cô gái một chút.

Chàng trai gầy gò nói: "Quả thật không thể trách cô được, chúng ta vốn đang thăm dò đường đi, sớm biết trước sẽ có nguy hiểm rồi, nếu bây giờ còn tiếp tục đi vào sâu hơn nữa thì khả năng còn nguy hiểm hơn bây giờ."

“Đúng thế, hơn nữa ở vùng ngoại ô này xác suất xuất hiện làn sóng zombie cũng không lớn.” Người đàn ông hệ sức mạnh phân tích.

Tám người bọn họ là những người tiên phong đi dò đường của khu tránh nạn, họ đến đây trước để xem con đường này có đi được không, vốn định nếu không đi được thì sáng mai quay về bằng đường cũ là được...

“Grào....”

Nhưng đúng lúc này, bên ngoài đột nhiên truyền đến một tiếng gào thét, âm thanh vô cùng chói tai, lực xuyên thấu rất mạnh, vang vọng không dứt trong hang động.

Tám người đều cả kinh.

Tiếng gì vậy?

Sau đó liền cảm thấy mặt đất rung chuyển, tiếng bước chân hỗn độn tới gần, đám zombie gào thét dữ dội, rõ ràng là cả một làn sóng zombie đang ập đến.

“Nguy rồi! Làn sóng zombie xuất hiện thật rồi!” Chàng trai gầy gò nhạy bén cảm nhận được.

“.....”

Lâm Đông đứng bên ngoài đã thấy rõ toàn bộ sự việc, đầu tiên là đám chó điên zombie kia phát ra tín hiệu săn đuổi.

Không lâu sau, hắn thấy một bóng người trông giống sói mà không phải sói xuất hiện trên đỉnh một tảng đá lớn, ngẩng đầu lên rồi thét dài dưới bầu trời đêm.

Lâm Đông có thể hiểu được, nó đang triệu tập zombie.

Quả nhiên, ở phía sau núi rừng, bắt đầu xuất hiện cả đám zombie dày đặc, áng chừng phải lên tới mấy nghìn con, hình thành làn sóng zombie quy mô không nhỏ.

“Gâu gâu gâu!”

Bóng người trên tảng đá hướng về phía nhân loại sủa điên cuồng.

Lâm Đông phát hiện người này đen trắng đan xen, răng nanh mọc ra lẫn lộn, mặt mày dữ tợn, rõ ràng là một con Husky.

Lâm Đông không khỏi nhớ tới sự tích bị chó đuổi huy hoàng của Tai Thính.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay