Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 470

Chương 470:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 5 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 470:

“Tứ đại tướng quân? Vậy chẳng phải là... đối thủ của tứ đại bá chủ chúng ta xuất hiện rồi sao!" Bắt Tôm trừng mắt nói.

"Ừ, chúng ta phải nghĩ cách làm sao để đối phó bọn họ!"

Tai Thính cảm thấy, tứ đại tướng quân ở tỉnh lỵ này, hẳn là tương ứng với tứ đại bá chủ ở Giang Bắc...

Đôi mắt Sương Mù xoay chuyển nói” Ta có ý này.”

“Ý gì?”

“Mấy ngày tới chúng ta đừng ra ngoài tìm phiến đá nữa nhé.” Sương mù nói.

Mấy người Tai Thính liên tục gật đầu, tỏ vẻ đồng ý.

"Kế sách hay lắm, chúng ta cứ thế đối phó bọn họ thôi!"

“.......”

Về phần những Zombie khác, chúng cũng không có ý định gì, chỉ nghĩ nếu có chạm mặt thì cứ thế trực tiếp khai chiến là được.

Chỉ là sau khi Chậu Hoa Cầm Âm biết được năng lực của Đóa Nhi, họ không khỏi có chút dè chừng, hơn nữa cũng rất ghen tị, bởi vì sân khấu vũ hội hiện tại vừa hay thiếu một bầu không khí rải đầy cánh hoa...

.......

Lúc này, Lâm Đông đang đợi ở nhà, đứng trước cửa sổ kính nhìn về phía chân trời xa xa, ánh mắt sâu thẳm và hờ hững.

“Trảm Hoa nhất định phải bị diệt tận gốc....” Trong lòng hắn thầm nghĩ.

Từ sau khi tên Đồ Tể béo bị giết, các cuộc giao tranh với tỉnh lỵ là điều không thể tránh khỏi.

Thi Vương ở đó và Hắc Yểm trước đó có thể bất đồng, từ chất lượng thủ hạ của hắn liền có thể nhìn ra chênh lệch của hai phía, để so sánh ra thì... Tay Kéo, Tảng Đá, A Bố,... còn giống mấy tên tấu hài hơn.

Lâm Đông cảm thấy, muốn đối phó với Thi Vương tỉnh lỵ có lẽ trước tiên nên dọn sạch tất cả 'nơi nuôi xác' xung quanh để hạn chế sự phát triển của chúng, thuận tiện làm suy yếu đi phần nào sức mạnh của chúng.

Tuy nhiên, vị trí của nơi nuôi xác đều vô cùng bí ẩn, lần này nếu không phải nhờ theo dõi người thức tỉnh của đảo quốc thì căn bản không tìm tới được nơi đó.

“Chẳng lẽ còn phải tìm mấy nhân loại làm mồi nhử?”

Lâm Đông tự nhiên nghĩ ra ý tưởng này, bởi vì sau khi nhân loại ngửi thấy hương hoa sẽ rơi vào ảo giác, thế là tự động chạy đến nơi nuôi xác.

Biện pháp này vừa đơn giản vừa có hiệu quả cao.

Nhắc tới nhân loại, người đầu tiên Lâm Đông nghĩ đến chính là người thân, người chị em và cũng là người bạn thân mến của mình, Trình Lạc Y.

Đinh đinh đinh!

Đúng lúc này, điện thoại di động trên bàn trà phía sau truyền đến tiếng vang, có người gửi tin nhắn riêng cho hắn.

Lâm Đông quay người cầm lên nhìn, vừa hay chính là Trình Lạc Y.

Nội dung tin nhắn rất ngắn gọn.

“Có chuyện muốn nói với cậu một chút.”

“Sao vậy? Tìm được phiến đá tinh hạch rồi à?" Lâm Đông theo bản năng hỏi.

“Không phải."

Trịnh Lạc Y trả lời, "Hiện tại có rất nhiều người tránh nạn không chịu nổi áp lực, bắt đầu di cư, bọn họ chuẩn bị tụ tập lại thành lập một nơi tránh nạn chung.”

"Vị trí nơi tránh nạn chung ở trên núi Đông Nhạc, nơi đó vách núi dốc đứng, dễ thủ khó công, cho dù có là zombie tinh nhuệ cũng rất khó leo lên."

“Ồ…”

Lâm Đông không ngờ lại nhận được một tin tức như vậy.

Theo tiến triển của tận thế, zombie không ngừng tiến hóa, nhân loại luôn ở thế bất lợi, trong tám tháng này, có rất nhiều nơi tránh nạn lần lượt bị công phá.

Cũng có một số người đã kiệt sức và gặp nguy hiểm cho nên đành phải lựa chọn chạy trốn, tụ tập trên núi Đông Nhạc thành lập một khu tị nạn chung.

“Các cậu cũng muốn di chuyển sao?" Lâm Đông hỏi.

“Không, chỉ có không thủ được mới di chuyển.” Trình Lạc Y nói.

“..." Lâm Đông không nói gì, cảm giác cô còn rất kiêu ngạo...

Nhân loại di cư quy mô lớn như vậy, chắc chắn sẽ gây ra náo loạn ở tận thế, kết cấu cũng sẽ bởi vậy mà thay đổi, đây không phải là một chuyện nhỏ.

Trình Lạc Y tiếp tục nói.

"Có thể tôi sẽ đến trại tị nạn ở Đông Nhạc một chuyến, vận chuyển chút thiết bị thí nghiệm, vật tư gì đó, tiện thể giúp cậu thăm dò sự tình của phiến đá tinh hạch kia, bởi vì hiện tại có rất nhiều người đang trên đường di cư… chúng tôi không liên lạc với họ được.”

“Ừ, tôi không vội.”

Lâm Đông trả lời: "Cậu chỉ muốn nói cho tôi biết chuyện này thôi à?”

“Đúng! Cũng không có chuyện gì, cậu cho tôi mượn máy bay đi.”

“Hả? ??”

Lông mày Lâm Đông nhướng lên, lúc này mới nhận ra mục đích thực sự của cô, cái này gọi này chân tướng phơi bày sao...

......

Mình còn chưa kịp tìm cô làm mồi nhử, kết quả cô ấy còn tìm mình mượn đồ trước.

Có điều nể tình cô hỗ trợ tìm phiến đá tinh hạch, hắn có thể cho cô mượn, hơn nữa, nếu như nhân loại di cư quy mô lớn như vậy, đoán rằng cũng không thiếu mồi nhử...

Lâm Đông vẫn còn vài cái máy bay của công ty Tek, cho dù có dùng hết cũng có thể lại đi lấy tiếp của bọn hắn, cũng không tính là tài nguyên khan hiếm.

“Được, tôi cho cậu mượn.”

......

Buổi chiều, Trình Lạc Y tới lấy máy bay, sau khi nói tiếng cảm ơn liền đi vào cửa khoang, trực tiếp lái đi nhanh như chớp.

Ngoại trừ chút chuyện nhỏ này ra cũng không có chuyện gì đáng nói.

Lãnh địa lại trở về với hòa bình.

Sự kiện di cư của nhân loại cũng không ảnh hưởng gì tới lãnh địa của Lâm Đông, bởi vì nơi tránh nạn ở mấy thành phố xung quanh đã sớm bị công phá, thậm chí cũng không còn người của công ty Tek nữa, và nơi đây đã trở thành 'vùng đất không người'.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay