Chương 465:
Ở trước ngực hắn bị trường đao chém một lỗ lớn, lộ cả xương cốt, đoạt đi tính mạng của hắn.
Đôi mắt thanh niên vẫn trợn trừng, giữ lại vẻ tuyệt vọng và hoảng sợ khi còn sống.
Có thể thấy được, người này vừa chết chưa bao lâu, nhưng trên thi thể hắn đã mọc đầy những đóa hoa nhỏ màu hồng nhạt, nở rộ trông tươi đẹp khác thường.
Hoa tươi màu hồng phấn kết hợp với ánh mắt hoảng sợ của thanh niên kia, tạo thành một bức tranh quái đản.
Nếu những thi thể khác cũng có cùng tình trạng, chắc chắn sẽ cảm thấy ly kỳ kinh khủng.
Khắp trong rừng rậm đều lộ vài phần sắc thái quỷ dị.
Nhưng Lâm Đông vẫn bước đi thong thả, hơn nữa liếc mắt một cái liền nhận ra chuyện gì đã xảy ra.
Bởi vì hắn chính là chuyên gia trong lĩnh vực này.
Không có zombie nào hiểu thực vật biến dị hơn hắn...
Tình huống lúc này thật sự quá giống tình huống Nấm Nhỏ ký sinh trong thịt.
Nhưng khiến Lâm Đông không hiểu nổi là vết thương do đao trên ngực thanh niên này rõ ràng do nhân loại gây ra.
"Vì sao lại giết người của mình?"
Không khó đoán ra, hơn phân nửa là do Thi Vương ở đây gây rối. Chẳng qua hiện giờ chưa rõ thủ đoạn giết người của hắn lắm.
Lâm Đông không thể làm gì khác hơn là tiếp tục tiến về phía trước.
Dấu chân của nhân loại ở phía trước vẫn rất rõ ràng, hơn nữa bọn họ chạy càng hoảng loạn hơn. Rõ ràng đã xảy ra chuyện gì rất kinh khủng, khiến bọn họ hốt hoảng chạy trốn.
Sau khi rời khỏi khu mộ này, đi ngang qua toàn bộ cánh rừng, lại đi tới bên ngoài là một vùng đồng ruộng hoang phế.
Trên đồng ruộng, cỏ dại mọc thành bụi. Mất đi cây cối che chắn, tầm nhìn trở nên vô cùng rộng rãi.
Ở rìa cánh đồng có một số ngôi nhà đổ nát.
Đó là nơi các bác nông dân làm ruộng dùng làm nơi nghỉ tạm trước tận thế.
Nhưng phấn hoa bay tung ra giống như móng vuốt của ác ma, vươn ra từ trong rừng, bao phủ mấy ngôi nhà kia.
Trong đó tỏa ra khí tức mãnh liệt của nhân loại.
Hiển nhiên đám người Takahashi Yuya chạy thẳng khỏi rừng, không muốn ở lại đó dù chỉ một phút, trốn vào bên trong phòng.
Giờ phút này trong lòng bọn họ vẫn còn sợ hãi, hồi tưởng lại đủ loại chuyện gặp phải tối qua.
Đầu tiên là rơi máy bay ở nơi hoang dã, sau đó đi nhầm vào sào huyệt zombie, thật vất vả mới trốn ra được, kết quả còn gặp quỷ...
Hiện tại Takahashi Yuya cảm thấy căn bản không có chỗ nào an toàn cả.
"Nơi này thật sự quá nguy hiểm!”
"Cha, sao con cảm thấy nơi này còn kinh khủng hơn cả đảo quốc." Sắc mặt Nayuki trắng bệch tới thảm hại.
"Đừng suy nghĩ nữa. Ít nhất hiện tại đã an toàn rồi. Vùng đồng ruộng này rất trống trải, nếu xuất hiện quái vật gì, chúng ta liếc một cái liền thấy ngay."
Takahashi Yuya an ủi.
"Vâng..."
Nayuki gật gật đầu, nhưng sắc mặt vẫn rất khó coi.
Cảnh tượng kinh khủng trong núi rừng vẫn như đang ở ngay trước mắt, trong lòng mãi vẫn không thể nào bình tĩnh được.
"Cốc cốc cốc... Cốc cốc cốc..."
Đột nhiên, bên ngoài vang lên một hồi tiếng gõ cửa, hơn nữa tiếng động rất chắc chắn, giàu nhịp điệu, lại có vẻ hơi trầm thấp.
Những người trong phòng giống như đám thỏ bị sợ hãi, hai mắt trừng lên, hai tai dựng đứng.
"Ai?"
"Ai đó?"
Hiện giờ cả đám người bọn họ đều đang ngồi dựa lưng vào tường, ngồi dưới đất nghỉ ngơi.
Takahashi Yuya cố tình quét mắt một vòng, kiểm kê nhân số, tổng cộng mười hai người, hiện tại không thiếu một ai.
Hơn nữa hắn cũng không cảm nhận được khí tức của người sống tới gần bên ngoài.
Cốc cốc!
Môi mọi người khô khốc, nuốt một ngụm nước bọt theo bản năng.
Vậy là... Bây giờ cái gì đang gõ cửa?
"Cốc cốc cốc!"
Tiếng gõ cửa có nhịp điệu kia lại vang lên.
Trong phòng cực kỳ yên tĩnh. Mọi người đều nín thở, ngay cả thở mạnh cũng không dám thở. Tiếng gõ cửa giống như một cây búa tạ, không ngừng đập vào trái tim bọn họ.
"Làm sao bây giờ?"
"Không phải bà lão kia đuổi tới chứ?"
"Nhưng... Vì sao lại gõ cửa!"
"..."
Trong lòng mọi người nghi hoặc.
Nhưng vào lúc này, bên ngoài cửa lại truyền tới tiếng nói của một cô gái.
"Có ai ở trong đó không?"
"Hả?"
Mọi người đều ngẩn ra, ánh mắt kinh ngạc. Bởi vì giọng nói kia trong trẻo thanh khiết, còn rất dễ nghe.
Chẳng lẽ... Không phải là quái vật?
Những người này đưa mắt nhìn nhau, cũng thấy rõ nghi hoặc trong lòng nhau.
Thậm chí trong lòng bọn họ còn suy đoán, nếu vừa mở cửa, bên ngoài vẫn là khuôn mặt của bà lão nhưng miệng lại phát ra tiếng nói của thiếu nữ, nhưng vậy càng kinh khủng hơn...
Nhưng nếu là quái vật, vì sao còn lễ phép gõ cửa?
"Tôi có thể nghe hiểu tiếng Long Quốc, để tôi ra ngoài xem một chút!"
Takahashi Yuya cũng rất có trách nhiệm, cầm trường đao đi trước, nói: "Matsugawa, anh bảo vệ tốt con gái tôi."
"Vâng." Thanh niên có khối u trên vai ngồi cạnh gật đầu, đáp.
Takahashi Yuya cầm đao đi tới trước cửa. Đầu tiên hắn nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, đã chuẩn bị tâm lý ứng đối với bất cứ thứ gì ngoài cửa, sau đó kéo khóa cửa, đẩy nhẹ về phía trước.
Cửa rỉ sét ma sát, phát ra tiếng ken két, bị đẩy ra một khe hở.
Một mùi thơm thấm vào ruột gan, từ khe hở tràn vào khoang mũi.