Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 463

Chương 463:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 4 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 463:

Sắc mặt Takahashi Yuya nghiêm trọng, không nén nỗi nhớ lại thời điểm tại đảo quốc, sào huyệt zombie mở rộng nhanh nhất cos thi vương tên là Mị Cơ và Cuồng Lang, sau đó thu một thi vương tên là Khủng Long, thế như chẻ tre đánh ra. Nơi trú ẩn của mình là do bọn họ công phá.

"Cũng không biết tại sao bọn chúng lại đột nhiên nổi lên nữa..."

Cho đến giờ Takahashi Yuya còn chưa hiểu tại sao.

Nhưng... Dù vậy, so sánh với thi triều ở đây, hình như là đom đóm so với trăng vậy.

Mà khiến bọn họ tuyệt vọng nhất là ở khắp khu vực lân cận không ngờ lại không có một người sống sót!

Chạy trốn một đêm, vượt qua nhiều thành phố.

Bọn họ không gặp được một nhân loại sống sót nào!

Điều này tạo thành tổn thương cực lớn đối với tâm linh bọn họ, trong lòng tràn ngập cảm giác cô độc, giống như cả thế giới này chỉ còn lại có mấy người bọn họ vậy.

"Chẳng lẽ... Nhân loại thật sự sẽ diệt vong sao?"

Cảm giác cô độc, bàng hoàng và mê mang mãnh liệt tràn ngập trong lòng, hầu như khiến bọn họ hít thở không thông.

Đây là sự tàn khốc của tận thế.

Ánh mắt nhìn về phía con gái Nayuki, Takahashi Yuya mới có vài phần động lực sống, thế là đưa tay xoa xoa đầu cô.

"Ba nhất định sẽ bảo vệ con bình an.”

"Vâng!" Takahashi Nayuki gật đầu ngoan ngoãn, đôi mắt to ẩn chứa nước mắt.

Vốn bọn họ có mấy chục người, trải qua một đường chạy trốn, hiện giờ chỉ còn có mười mấy người, hơn nữa còn có người bị thương.

Thanh niên trước có khối u kia, giờ bả vai phồng lên một bọc mủ lớn. Một dòng máu đen tràn ra. Sắc mặt hắn tái nhợt, vẻ mặt đau đớn, trán đầy mồ hôi lạnh, chỉ sợ không sống được lâu nữa...

Takahashi Yuya đánh giá bốn phía.

"Cũng may mà hiện giờ trời sáng rồi, thú biến dị và thực vật biến dị sẽ không tích cực nữa. Chúng ta tương đối an toàn."

Đám người xung quanh cung thở phào một hơi.

Người đàn ông đầu đội khăn trong nhóm đề nghị.

"Chúng ta tranh thủ thời gian bây giờ vào trong rừng tìm chút đồ ăn đi, sau đó lại tìm một nơi an toàn, tránh qua một đêm nay."

"Ừ, đúng vậy. Mọi người cùng hành động đi. Xin hãy cố gắng sống sót đấy!" Takahashi Yuya nói.

Một đám người nhao nhao hành động. Có vài người bị thương dùng cành cây làm gậy chống, bước đi khập khiễng.

Trong khu rừng này ngược lại cũng không thiếu thức ăn, có thể hái chút rau dại, quả dại gì đó. Nếu may mắn còn có thể săn được thú ăn cỏ biến dị nhỏ.

Nếu không... Có thể ăn ít rễ cây, vỏ cây.

Takahashi Nayuki đánh giá bốn phía, rất nhanh liền chứng kiến bên trong lá khô đầy đất hiện lên một vệt lấp lánh.

Đó là một chai nước khoáng trong suốt đang phản quang.

"Oa!"

Mắt Takahashi Nayuki sáng bừng lên, vội vàng nhặt chai nước lên. Nếu trước tận thế, nói không chừng cô còn mắng một câu... Vứt rác ở ra thiên nhiên.

Nhưng hiện tại cô lại hơi mừng rỡ. Bởi vì nó đại biểu cho tung tích của nhân loại.

"Ba, xem con nhặt được một chai nước khoáng này. Ba nói xem trong rừng này... Có thể có nhân loại còn sống không?"

"Có thể sẽ có."

Takahashi Yuya mỉm cười. Tuy rằng ngoài mấy người của mình, hắn cũng không cảm nhận được hơi thở của người sống, nhưng lại không muốn loại bỏ hy vọng của con gái.

Đi về phía trước, cây cối thưa thớt dần. Trong rừng mọc lên từng gò đất, hơn nữa phía trước còn có bia đá san sát.

"Đây là... nghĩa trang phải không?"

Đôi mắt Takahashi Nayuki sáng lên. Sinh tồn trong thời tận thế tám tháng rồi, gặp zombie, gặp vô số loại người chết, tất nhiên cô không sợ hãi nghĩa trang nữa.

Cô đi lên đánh giá từng cái một, phát hiện ra trên bia đá đều khắc chữ, toàn là chữ Long Quốc, cho nên nhìn không hiểu.

Trước một số ngôi mộ còn có dấu vết đĩa vỡ vụn hoặc bát đũa, nói vậy chắc lúc trước đều để bày đồ cúng.

Nhưng những thứ này sớm đã bị chuột ăn sạch.

Takahashi Nayuki không có bất cứ thu hoạch gì.

Nhưng trong lúc quay đầu nhìn, cô lại thấy phía trước mộ bia đầu tiên có một di ảnh đen trắng, mơ hồ có thể nhận ra trên đó là hình dáng một bà cụ, mặt đầy nếp nhăn, vẻ mặt nghiêm túc.

Tuy nhiên do đã trải qua gió táp mưa sa, trên di ảnh dính đầy bụi đất, vô cùng mơ hồ, nhìn không rõ lắm.

Takahashi Nayuki đi tới, cầm lấy di ảnh, trong lòng tò mò về hình dáng người này, thế là lấy tay xoa xoa.

Sau khi cô lau chùi, di ảnh lên trở nên rõ ràng.

Nhưng đột nhiên Takahashi Nayuki cảm thấy có chỗ không ổn. Ánh mắt cô nhìn lại trên di ảnh, phát hiện ra bà lão vốn nghiêm túc, chẳng biết từ bao giờ khóe miệng đã nhếch lên, mép tới mang tai, nheo hai tròng mắt lại, lộ ra một nụ cười quỷ dị.

"Á --"

Takahashi Nayuki kinh hãi hét lên một tiếng, vội vàng ném di ảnh đi, lảo đảo về phía sau vài bước.

"Nayuki! Sao thế?"

Cha cô nắm chuôi đao, ánh mắt lập tức trở nên cảnh giác.

"Bà... Bà ấy đang cười. Bà ấy cười với con!" Takahashi Nayuki nói vẻ kinh khiếp.

"Hả? ??"

Takahashi Yuya nhíu mày, ánh mắt nhìn về phía di ảnh trên mặt đất.

Phát hiện ra trên đó là một bà lão, ánh mắt hắn nghiêm nghị hẳn. Một tấm ảnh chụp mà thôi, làm sao có thể cười chứ?

Mặc dù tận thế rất nguy hiểm nhưng cho tới giờ vẫn chưa gặp phải một sự kiện linh dị nào.

"Nayuki, có thể chạy một đêm, con đã lo lắng quá mức thôi..."

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay