Chương 462:
Đợi tới khi đám người Đầu To đuổi tới bên hố, phía trước đều là sương mù màu đen rồi.
Hai móng vuốt của bọn họ vung lên, xua tan sương mù đen trước mặt.
Nhưng lại phát hiện ra, bốn zombie đám Tai Thính đã biến mất từ lâu, không biết chạy đi đâu.
"? ??"
Trên mặt Đầu To in hình tảng đá, tràn ngập vẻ kinh dị.
Chạy trốn nhanh như vậy?
Nhìn trái nhìn phải cũng không tìm thấy tung tích, không thể làm gì hơn, hắn đành bỏ cuộc.
Kết quả bị đám người Tai Thính phá đám, vốn thi triều đuổi giết người thức tỉnh đảo quốc lại xuất hiện mấy con cá lọt lưới.
Trong lòng Đầu To buồn bực vô cùng.
Lại sờ sờ lên mặt mình, trên đó có vết máu và vết thương, cùng với vết tảng đá cực lớn... Trong lòng hắn lại càng tức giận.
"... Bốn tên kia! Đầu To ta nhớ kỹ các ngươi rồi! Thù này không báo thề không làm zombie!"
Hắn âm thầm phát thề từ đáy lòng.
Tuy nhiên trong lãnh địa xuất hiện nhân loại, còn có bốn con zombie rình coi, hắn cảm thấy việc này không phải chuyện nhỏ... Trở về nói cho lão đại biết đi.
...
Tai Thính chạy hết một đường, rời khỏi mấy khu vực thôn trang, thấy Đầu To không đuổi theo phía sau mới yên tâm một chút, vì thế dần dần thả chậm bước chân.
Không bao lâu sau, hắn liền thấy bóng dáng của Bắt Tôm và Đầu Tàu đang chờ mình ở phía trước.
"Được rồi, chúng ta an toàn rồi." Tai Thính nói.
"Ừ, hôm nay cũng tha cho đám zombie đó một mạng..."
Bắt Tôm đáp.
Tai Thính nhìn lại, phát hiện ra thiếu mất một người anh em.
"Sương Mù đâu?"
"Không thấy. Không biết hắn chạy đi đâu rồi."
Đầu Tàu và Bắt Tôm đều lắc đầu.
"Chuyện này..."
Tai Thính hơi lo lắng. Lão đại vừa mới mang về một tiểu nhị, chẳng lẽ bị mình làm mất luôn?
"Đi thôi, chúng ta mau trở về báo cáo lão đại đi!"
"Ừ ừ."
Bọn họ vội vàng chạy trở về.
Kết quả vừa tới rìa thành phố Đồng Xương liền phát hiện ra một bóng người toàn thân bốc lên khói đen đang đứng chờ bọn họ ở đường quốc lộ ra khỏi thành phố.
Đương nhiên đó là Sương Mù rồi. Lúc trước vừa kích động, hắn liền chạy thẳng trở về lãnh địa.
Tai Thính thấy thế kinh ngạc.
"Chú em Sương Mù? Ngươi... Sao ngươi lại chạy về đến đây rồi?"
"Về đây cho an toàn."
Sương Mù nói rất đương nhiên.
"..." Tai Thính cạn lời, phát hiện ra tên này chạy trốn quá chuyên nghiệp.
"Được rồi... Không sao là tốt rồi!"
Bốn con zombie hội hợp tại thành phố Đồng Xương, một đường chạy về thành phố Giang Bắc, cũng đi thẳng tới cao ốc.
Lúc này trời đã tờ mờ sáng.
Một đêm dài sắp trôi qua.
Quạ -- Quạ quạ.
Một đám quạ đen mắt đỏ bay lượn xung quanh tòa nhà.
Phía dưới là đám tinh nhuệ át chủ bài đứng san sát, phát ra một luồng khí thế nghiêm nghị, hung ác.
Đi tới trung tâm sào huyệt zombie, bốn con zombie cảm thấy tràn ngập an toàn, hồi tưởng lại lần gặp gỡ đêm nay, cảm giác hơi huyền ảo... Nếu viết thành sách, tên sách sẽ là (tứ đại bá chủ lịch hiểm ký).
Lập tức, Tai Thính nghiêng đầu gọi.
"Lão đại! Có chuyện rồi. Chúng ta bị chó đuổi."
...
Lúc này Lâm Đông đang đợi ở nhà, nhàm chán vuốt điện thoại di động chơi.
Bị chó đuổi?
Nghe thấy đàn em nói thế, hắn cảm thấy vô cùng ly kỳ. Trong thời tận thế, cực ít khi thấy loại vật này.
Thế là thân hình hắn nhoáng lên, xuất hiện bên dưới lầu luôn.
"Các ngươi bị con chó gì đuổi thế?" Lâm Đông hỏi thẳng.
Tai Thính vội vàng nói: "Là một con Huskey, còn có một con Đầu To nữa..."
"Hả?" Lâm Đông càng thấy kinh ngạc hơn.
Tai Thính lập tức kể lại cảnh ngộ của bốn con zombie đêm đó một lần. Trước là thế này... Sau đó thế kia. Nó kể vô cùng chi tiết, vung chân múa tay sung sướng, đầy đủ cảm xúc.
Lâm Đông hiểu ra.
Đầu to trong miệng của bọn chúng là một con Thi vương ở tỉnh thành, hơn nữa còn có nhân loại đảo quốc trốn chạy đã xâm nhập vào lãnh địa của bọn họ.
Trong trận chiến tại thành phố Lâm Sơn, Lâm Đông từng giết Thi Vương mập ở tỉnh lỵ.
Nhưng sau đó bọn chúng vẫn không có hành động gì.
Điều này đủ để thấy, thi vương ở tỉnh thành rất bình tĩnh.
Rõ ràng khác với Hắc Yếm, không dễ nổi điên. Dù sao Hắc Yếm chỉ là nhân tài mới xuất hiện, gốc rễ yếu kém vô cùng, Thi Vương dưới trướng cũng không mạnh mẽ.
Nhưng trước ngày tận thế, nơi đó có hai mươi triệu nhân khẩu số lượng vượt xa thành phố Giang Bắc.
Nói vậy thì zombie thức tỉnh không chỉ có một con.
Hơn nữa căn bản không ai tìm hiểu tới bọn họ, biết năng lực của bọn họ là gì. Đây có thể là đại cường địch xưa nay chưa từng có.
Lâm Đông cũng rất tò mò về zombie nơi đó.
Tinh hạch săn bắt tại Hãn Giang lúc trước đã bị hấp thu bảy tám phần rồi.
"Có lẽ... Nên đi xem một chút..."
...
Mặt trời từ từ mọc lên, ánh mặt trời bao phủ mặt đất, đánh thức sức sống trong rừng rậm đang ngủ say.
Ở sâu trong rừng, một nhóm người vẻ mặt mệt mỏi, trong mắt còn mang theo sự sợ hãi, dựa vào rễ cây nghỉ ngơi. Đây chính là đám người Takahashi Yuya chạy trốn chết đêm qua.
"Quá kinh khủng... Thật không ngờ chúng ta lại xông nhầm vào sào huyệt zombie."
Đúng thế. Hơn nữa nhóm zombie kia tiến hóa ở cấp độ không thấp, cảm giác còn mạnh hơn sào huyệt zombie kinh khủng nhất ở đảo quốc chúng ta."
"Ừ, xem ra trước kia chúng ta đánh giá thấp nguy hiểm ở đây rồi!"
"..."