Chương 461:
Ba người còn lại nhìn theo, phát hiện trong khu rừng tối đen kia, xuất hiện một bóng người.
Mặc dù cách rất xa, nhưng cũng có thể nhìn ra được bóng người đó rất kì dị. Cơ thể và tứ chi rất mảnh mai, nhưng cái đầu lại to một cách lạ thường.
"Đây là cái gì, gã con trai đầu to?"
Tai Thính lộ vẻ kinh ngạc.
Chỉ khi Thi Vương bước ra khỏi núi rừng, bọn họ mới có thể nhìn thấy bộ dạng thật của hắn.
Dáng người hắn gầy gò, cái đầu thì lại lớn, mạch máu, gân xanh nổi đầy trên trán.
Bởi vì cái đầu quá lớn, mà ngũ quan trên khuôn mặt lại quá nhỏ, khiến cho hắn trông cực kỳ xấu xí và đáng sợ…
"Xấu như vậy sao?" Tai Thính không nén nổi châm chọc.
Cái đầu to trước mắt này là Thi Vương ở biên giới tỉnh thành, thực lực cũng không mạnh lắm.
Cũng giống như Lâm Đông, nếu biên giới lãnh địa gặp phải quấy rầy thì bản thân rất ít ra tay, đều giao cho đàn em đi giải quyết.
Lúc này sau lưng Thi Vương Đầu To lại xuất hiện bóng dáng một con thú zombie. Bề ngoài nó rất giống sói, lông vừa đen vừa trắng, chỉ là da lông đã bị trụi từng mảng, trên này đầy vải băng vết máu, miệng đầy răng nanh sắc bén, nhìn có vẻ hung ác vô cùng.
Nhưng đôi mắt của nó lại lộ ra ánh sáng thông minh khó hiểu.
"Husky?" Lúc này Tai Thính đã nhận ra, đôi mắt trừng lên, hơi ngạc nhiên. Hiển nhiên tiếng tru trong núi rừng lúc trước cũng không phải tiếng sói tru mà là tiếng chó tru của Husky.
"Hú ~~~"
Thấy zombie truy đuổi, giết chóc nhân loại, con zombie Husky lại phát ra tiếng kêu hưng phấn, vang vọng thật lâu không dứt trong bầu trời đêm.
"Hóa ra là chó. Ta còn tưởng là cái gì chứ." Bắt Tôm thấy thế nói.
"Ừ, xem ra thực lực của bọn chúng cũng không mạnh lắm." Đầu Tàu cũng hơi yên tâm.
Nhưng đúng lúc này, sau tiếng tru của Husky, mũi nó bắt đầu chu lại, ngửi ngửi trên mặt đất, giống như ngửi thấy mùi vị gì khác thường.
Sau đó nó nhe răng, cổ họng phát ra tiếng gầm khẽ, tỏa ra địch ý mạnh mẽ.
"Hả?"
Thi Vương Đầu To chú ý tới sự bất thường của nó, trong lòng tò mò. Làm sao rồi?
Ánh mắt nhìn về phương hướng Husky bộc lộ địch ý, chỉ thấy xa xa ở biên giới hố đất có bốn cái sọ não lộ ra, đồng loạt nhìn chăm chú về nơi này.
Bốn tên zombie kia cũng phát hiện ra ánh mắt, vội vàng rụt đầu trở lại.
"Nguy rồi, hình như chúng ta bị nhìn thấy rồi!" Sương Mù vội dán sát mặt đất, nói.
"Mũi con chó kia lại tốt như vậy, không ngờ vẫn còn đánh hơi được!" Vẻ mặt Tai Thính kinh ngạc.
Đầu Tàu cau mày: "Đúng vậy, ai có thể ngờ được điều này chứ?"
Mà đôi mắt của Thi vương Đầu To híp lại, lóe ra ánh sáng hung hãn, đã nhận ra được, ở gần đó có zombie từ lãnh địa khác.
"Không ngờ lại dám nhìn trộm ta, hiển nhiên không phải là thứ gì tốt. Xông lên theo ta!"
Đầu To dẫn theo chó zombie bắt đầu chạy như điên. Vốn zombie đang đuổi theo nhân loại cũng nhao nhao thay đổi phương hướng.
Tai Thính ghé vào hố đất, đã nhận ra mặt đất chấn động mạnh, bước chân hỗn độn kèm theo tiếng gào thét của zombie, giống như có đông đảo quân lính chạy tới, càng ngày càng gần.
"Xong rồi! Chúng ta bại lộ thật rồi!"
Bốn zombie vội vàng thò đầu ra, liền thấy thi triều cuồng bạo, bụi mù nổi lên bốn phía đang nhanh chóng tới gần.
"Gâu! Gâu! Gâu! Gâu!"
Trong đó con chó zombie có tốc độ nhanh nhất, bốn chân chạm đất giống như báo săn vồ mồi.
Lúc này bốn con zombie rất kinh hãi, trong đó Bắt Tôm liền sờ lên tảng đá theo bản năng, ngoắc tay ném về phía trước.
"Con chó này sủa cái gì thế?"
Tảng đá vẽ lên một đường cong parabol trên bầu trời đêm.
Bởi Bắt Tôm là zombie dạng lực lượng, cho nên sức mạnh không nhỏ, tay giống như máy ném đá, ném bay rất xa.
Nhưng hắn lại nhắm không chuẩn. Quỹ đạo của tảng đá lệch khỏi mục tiêu, đập thẳng tới Đầu To ở bên cạnh.
"Hả?"
Đầu To trừng to mắt, chỉ thấy trên không trung có một bóng đen đánh úp tới, càng ngày càng lớn trong con mắt.
"Bốp!"
Tảng đá nện giữa mặt hắn, đá vụn tung bay, tuy nhiên cũng đập mạnh vào mặt Đầu To, để lại một dấu máu lớn.
"Mẹ nó! Còn có gan ném đá đập ta?"
Đầu To liền nổi giận bừng bừng, trên khuôn mặt xấu xí dữ tợn càng lộ vẻ điên cuồng, ác độc, tốc độ cũng nhanh hơn vài phần.
"Mẹ nó!"
Bốn zombie phát hiện tình hình càng ngày càng không ổn, chỉ có thể lấy ra lá bài sát thủ cuối cùng.
"Chạy mau!" Tai Thính vẫn dẫn đầu, xoay người bỏ chạy.
Nhưng tốc độ của Đầu Tàu và Bắt Tôm nhanh hơn, hai chân vung lên liền xuất hiện từng bóng mờ, lướt qua người hắn giống như một trận cuồng phong.
"Hai người này lại nhanh như vậy, không có thiên thạch trợ lực thật sự không đuổi kịp bọn họ..." Tai Thính nói thầm.
Nhưng lúc này khói đen trên người Sương Mù bắt đầu bùng lên, chỉ trong chớp mắt đã thả ra một lượng lớn sương đen.
Sau đó vèo một tiếng, hắn giống như máy bay phản lực, lướt nhanh qua người Tai Thính, hầu như trong nháy mắt đã biến mất không thấy đâu nữa, chỉ để lại một đường sương đen.
"Hả? Cái gì vừa bay qua vậy?"
Khuôn mặt Tai Thính ngẩn ra, căn bản không thấy rõ ràng.
Nhưng hắn cũng không để ý nhiều, tiếp tục liều mạng bỏ chạy.