Chương 456:
Lâm Đông ngồi dậy, uống một hơi cạn sạch ly máu trên bàn trà.
Sau đó lấy điện thoại di động ra, kết nối tín hiệu nơi trú ẩn, gửi tin nhắn cho Trình Lạc Y.
“Tìm được phiến đá tinh hạch chưa?”
“Ách... Tôi vừa mới tới nơi trú ẩn, phải mất đến mấy giờ rồi.” Trình Lạc Y trả lời.
“Ồ.”
Ánh mắt Lâm Đông nhìn ra ngoài cửa sổ, lúc này hoàng hôn đã lặn hoàn toàn, bóng tối bao phủ mặt đất, ban đêm sắp buông xuống.
“Vậy cô nghỉ ngơi cho tốt đi, tôi không vội.”
Trình Lạc Y: "...”
......
Lâm Đông trở về lãnh địa của mình, tiếp tục cuộc sống an nhàn trước kia, mỗi ngày ru rú trong sảo huyệt nuốt tinh hạch, hấp thụ năng lượng.
Cơ thể hắn không ngừng tiến hóa.
Thời gian chậm rãi trôi qua, những ngày tiếp theo không có chuyện gì xảy ra, chớp mắt đã trôi qua hơn nửa tháng.
Lại là một đêm đen kịt, gió lạnh gào thét thổi qua thành phố của ngày tận thế tạo ra những tiếng rên rỉ.
Ở thành phố Đồng Xương.
Trên con đường rộng rãi, ở giữa có một hố thiên thạch cực lớn, mặt đất xung quanh rạn nứt, công trình sụp đổ, hình thành một đống đổ nát, mơ hồ có thể nhìn ra sức va chạm của thiên thạch lúc ấy.
Lúc này có bốn con zombie đang đứng ở bên cạnh hố.
“Anh Sương Mù, ta không nói quá ngươi đâu, lúc ấy phiến đá tinh hạch đó từ trên trời rơi xuống đây, vèo -- rầm! Đập mạnh đến mức ta phải chạy cả trăm mét trong ba giây mới tránh được.” Tai Thính hoa chân múa tay vui sướng, miêu tả tình cảnh lúc ấy sinh động như thật.
Bắt Tôm và Đầu Tàu gật đầu lia lịa.
"Đúng vậy, chúng ta có thể làm chứng, lúc ấy hai chúng ta đang chạy trước, kết quả là anh Thính thoáng cái đã bay tới trước mắt chúng ta, ngươi nói xem có lợi hại không?"
“Ồ ồ, lợi hại thật!” Sương Mù tỏ vẻ bội phục.
Tai Thính tiếp tục nói: “Đương nhiên rồi, hiện tại có ngươi gia nhập, nhiệm vụ tìm phiến đá của chúng ta không thể dừng lại, phải tiếp tục cố gắng nhớ chưa.”
"Vậy chúng ta tìm nó bằng cách nào đây?" Sương Mù tò mò hỏi.
Tai Thính nhíu mày trầm tư, bởi vì phiến đá tinh hạch thật sự rất khó tìm, có khi cả địa cầu chỉ rải rác có vài khối, cho nên muốn tìm được cũng không dễ dàng.
Hơn nữa, bọn họ đều đã đi bộ khắp nơi bên trong mấy thành phố ở lãnh địa, gần như là 'quét sạch mặt đất' để tìm, cũng không có bất kỳ tung tích nào về phiến đá.
Nhưng điều này cũng không làm khó được Tai Thính, rất nhanh đôi mắt hắn đã sáng lên.
“Các anh em, ta có ý này.”
"Ý gì?"
"Chúng ta hãy đợi ngay bên miệng núi lửa, chờ nó rơi xuống một lần nữa..."
......
“ ?? ”
Ba người còn lại nghe xong mặt mày đầy dấu chấm hỏi, cảm thấy hình như không quá đáng tin cậy.
Đầu Tàu nói: "Ngươi ở lãnh địa đợi lâu quá nên suy thoái luôn à? Chờ phiến đá rơi xuống tại chỗ, cái này có thể được sao?"
“Còn có thể làm gì nữa sao? Giờ đã xác định được những nơi khác đều không có, ngồi chờ phiến đá rơi tại chỗ, ta cảm thấy đó là biện pháp có khả năng nhất." Tai Thính giải thích.
Bắt Tôm gật đầu nói: "Được rồi, chúng ta cứ nghe theo lời anh Thính đi, dù sao đi nơi khác cũng không tìm thấy, cứ ở đây chờ đi, lỡ như hai phiến đá thật sự rơi vào cùng một hố thì sao?"
"Ừm, xưa có câu ôm cây đợi thỏ, nay có Tai Thính ta thủ hố đợi phiến đá, chúng ta sẽ chờ ở đây, không rơi xuống ta sẽ không đi!" Tai Thính hăng hái nói.
“Được!”
Ba người còn lại như thể bị khí thế của hắn lây nhiễm, lũ lượt hạ quyết tâm.
Lập tức, bọn họ cùng nhau ngồi ở bên cạnh mép hố, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đen kịt, chờ mong tia lửa kia xuất hiện.
Chỉ tiếc... Bầu trời vẫn là một mảng tối đen, mây mù chuyển động, không có chút động tĩnh nào.
Cứ như vậy, thời gian trôi qua từng chút từng chút.
2000 Years Later
Cũng không biết đã qua bao lâu, bốn người vẫn ngồi yên ắng bên cạnh hố, trên người đều sắp đóng mạng nhện.
Bọn họ vẫn đang nhìn lên bầu trời, trông giống như vừa biến thành tác phẩm điêu khắc.
"Anh Thính, ta cảm thấy phương pháp này của ngươi có sai sót, hai phiến đá rơi xuống cùng một cái hố, xác suất này thật sự đáng chờ sao?"
Sự kiên nhẫn của Bắt Tôm sắp cạn kiệt.
“Ngươi đừng nói chuyện.”
Tai Thính ngắt lời, "Lúc này mới chưa được bao lâu đã không chờ nổi nữa, sau này làm sao có thể làm được chuyện lớn?"
“À, được rồi…” Bắt Tôm bất lực.
Lại qua thật lâu sau, Đầu Tàu cũng bắt đầu dao động.
“Không có động tĩnh gì à? Hay là... Chúng ta lập kế hoạch khác đi?”
“Đừng nóng vội, để phiến đá bay một lúc nữa.” Tai Thính vẫn rất cứng đầu.
Nhưng lúc này, Sương Mù bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề.
“Đợi một chút… Nếu chúng ta ở đây trông coi, vì sao phải cả bốn người cùng trông? Nếu lần lượt thay phiên nhau canh có phải nhẹ nhàng hơn không?”
“Hả? Hình như cũng có lý đấy nhỉ.”
Ba người còn lại liếc nhau, tỏ vẻ vô cùng tán thành.
Gã bóc khỏi này thông minh thật...
Nhưng đúng lúc này, ở phía chân trời đằng xa, bỗng nhiên xuất hiện đóm sáng đỏ lóe ra, trong không gian đêm tối còn đặc biệt nổi bật.
Tai Thính vội vàng ngẩng đầu nhìn lại, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc.
“Chúng ta không cần canh gác nữa! Phiến đá tới rồi!”
“Thật sao?”
Mấy người còn lại vẻ mặt kinh ngạc, đồng loạt ngước mắt lên nhìn, quả thật phát hiện phía chân trời gần như có một đốm sáng đỏ chợt hiện ra, hơn nữa còn đang rơi xuống rất nhanh.