Chương 438:
Bởi vậy có thể thấy được, "đặc huấn" của Lâm Đông đối với bọn chúng không uổng phí. Chỉ có máu thịt mới có thể kích thích khát vọng giết chóc của zombie.
Đám zombie xuất hiện từ đầu đường cuối ngõ.
Bởi vì trận hình nhân loại đã co rút lại, tụ ở một chỗ, thế nên mơ hồ hình thành xu thế bị bao vây.
"Mẹ nó! Đám quái vật này... Chẳng lẽ biết cả binh pháp?"
Thái Viễn mắng thầm.
Tuy nhiên chuyện đã tới nước này, hắn đoán được tồn tại khủng bố kia là một gì rồi. Hiển nhiên là một Thi Vương quỷ dị!
"Rống --"
Theo tiếng rống càng ngày càng gần, một đám zombie chạy tới.
Thậm chí không ít tinh nhuệ nhảy thẳng từ trên cao vào giữa đám người dày đặc.
"Giết!"
Thái Viễn ra lệnh một tiếng. Đám người thức tỉnh bắt đầu phản kích. Nhân loại chiến đấu với zombie là giai điệu chính từ tận thế tới nay.
Không ít người chụp lấy súng tinh hạch, năng lượng bắn ra điên cuồng.
Cũng có người thức tỉnh am hiểu cận chiến, nhao nhao rút binh khí ra, chiến đấu với zombie.
Tiếng gào thét, tiếng kêu rên cùng tiếng nổ vang lên liên tiếp.
Tình cảnh càng lúc càng thảm thiết.
Một khi nhân loại bị zombie đánh ngã liền khó thoát khỏi vận mệnh bị gặm ăn. Nhưng súng ống tinh hạch của bọn họ có uy lực mạnh mẽ, dù là cấp bậc tinh nhuệ cũng không chịu nổi, chỉ cần bị bắn một phát là sẽ nổ tung thành năm bảy mảnh.
Trong nháy mắt, thi thể nằm khắp chiến trường, chân tay cụt rơi đầy, máu tươi tung tóe khắp nơi, giống như cảnh tượng địa ngục Tu La vậy.
Đôi mắt Lâm Đông sáng quắc nhìn tới.
Hắn phát hiện ra từ lúc tận thế giáng xuống đến giờ, nhân loại cũng tiến bộ không nhỏ, lại phối hợp với vũ khí tinh hạch, sức chiến đấu mạnh hơn trước nhiều. Một ngàn con zombie được mình huấn luyện đặc biệt này dường như hơi yếu ớt.
"Xem ra vẫn phải đánh lén bọn chúng..."
Lâm Đông nhìn xung quanh một lượt, nhằm tìm kiếm mục tiêu thích hợp, sức sát thương mạnh nhất trên chiến trường lúc này vẫn là đội cận vệ của Thái Viễn.
Trong đó có một người thức tỉnh hệ lửa cấp A+, có sức bộc phát cực kỳ mạnh, toàn thân hắn đang nổi lửa, mỗi cái phất tay là một đám lửa phun trào.
Giống như khẩu súng phun lửa đốt một đám zombie thành tro tàn.
Với sức mạnh của một thức tỉnh giả cấp A+, giết đám zombie này quả thực là việc rất nhẹ nhàng, hắn giống như bước vào cảnh giới không thi, đã giết đến đám người bên ngoài, vị trí cũng tương đối gần phía trước.
"Chơi với lửa nguy hiểm lắm..."
Lâm Đông ẩn nấp trong sương mù đen, chậm rãi đi lên phía trước, cùng lúc đó, thi vực của Thi Vương trong nháy mắt đã lan rộng.
Lúc này, bên ngoài đám người vẫn còn có mấy tấm chắn tinh thần vừa rồi lập ra để xua tan sương mù, hiện giờ lại là thứ đầu tiên đối đầu với thi vực.
Bởi vì không có sự chuẩn bị, cho nên bọn họ chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh cực lớn đột nhiên ập tới, tinh thần lực của họ giống như bị cối xay nghiền nát, theo sau đó từ trong đại não truyền đến cơn đau nhức dữ dội như bị ngàn kim châm.
“A…”
Hơn một chục người thức tỉnh hệ tinh thần gần như đồng loạt kêu lên thảm thiết, cho dù bọn hắn có cật lực phối hợp với nhau cũng khó có thể ngăn cản thi vực của Lâm Đông.
Hơn mười người hai tay ôm đầu, khuôn mặt đau đớn đến vặn vẹo, thậm chí có vài người trực tiếp gục ra đất.
“Chuyện này là sao vậy?”
Thái Viễn thấy vậy liền lo lắng, nhưng rất nhanh sau đó hắn đã cảm nhận được một luồng khí tức khủng bố đang ập tới mình.
Hiện giờ kết giới tinh thần đã bị nghiền nát, sương mù đen xung quanh lại bắt đầu cuồn cuộn, giống như một giọt mực đen nhỏ xuống cốc nước trong, bắt đầu khuếch tán cực nhanh.
“Mọi người cẩn thận!”
Thái Viễn vội vàng nhắc nhở, hắn đoán có lẽ lại là thứ tồn tại khủng bố kia vừa ra tay lần nữa.
Người thức tỉnh đứng bên ngoài trong lòng sợ hãi không thôi, theo bản năng muốn trốn tránh, cơ thể lập tức lui về phía sau.
Nhưng do không gian chật hẹp nên nhiều người vẫn bị sương mù đen bao phủ.
Trong đó cũng bao gồm cả người thức tỉnh hệ lửa cấp A+ kia.
Nhất thời cả đám người đều cảm giác được điềm xấu, lo sợ sự mất tích kỳ lạ lại tái diễn, thân là người phụ trách nên Thái Viễn là người lo lắng nhất, vội vàng tìm kiếm thuộc hạ của mình.
Nhưng một giây sau hắn liền nhận ra một điểm khác thường, chính là chỗ của đội viên cận vệ kia.
“Nguy rồi!”
Thái Viễn nhíu mày, năng lượng màu lam nhạt ngưng tụ lại quanh người, phất tay một cái là xuất hiện một con rồng nước cuồn cuộn thổi quét.
Khí tức mạnh đến nỗi không khí bị rạch ra mấy tiếng gào thét, nó đi qua đâu là sương mù chỗ đó lập tức tan biến.
Nhưng khi nhìn lại lần nữa, đôi mắt hắn đột nhiên trừng lên, bởi vì ở chỗ kia lại trống rỗng không còn gì.
Thuộc hạ của hắn đã biến mất, trong đó còn bao gồm cả người thức tỉnh cấp A+.
Kinh hãi, quỷ dị, cảm giác bất an mãnh liệt bao phủ trong lòng.
“Này…”
Thái Viễn vốn không định ra tay, dự tính chỉ ngồi yên bảo toàn sức lực, thấy đội cận vệ của mình gặp nguy hiểm mới đành phải ra tay giải vây.
Nhưng sự việc quỷ dị vẫn xảy ra, sương mù tan đi cuốn theo một đám thuộc hạ của hắn.... Cho dù là yêu quái bắt Đường Tăng cũng không nhanh đến như vậy...
Lâm Đông đương nhiên cũng làm tương tự, thu những người đó vào trữ vật không gian.
Chế ngự một người thức tỉnh cấp A+ đối với hắn mà nói chỉ cần tốn vài giây.
Hơn nữa, hắn còn phát hiện năng lực thức tỉnh của Thái Viễn.
"Hệ nước cấp S..."
“Rất mới mẻ.”