Chương 435:
Thế nhưng ở phía sau hắn lại xuất hiện một tên tang thi sắc mặt tái nhợt, trên người mơ hồ bốc lên sương mù.
"Hả?"
Mọi người cùng nhìn lại, dựa vào khí tức đoán rằng hắn là Thi Vương của nơi này.
Sương Mù bị một đám con người nhìn chằm chằm, bỗng nhiên co rúm lại. Hắn cảm thấy cực kỳ không được tự nhiên, nếu như tang thi có cảm xúc thẹn thùng thì nhất định hắn đã đỏ mặt cúi đầu rồi...
Trình Lạc Y lập tức đoán được chuyện gì đang xảy ra: "Đây là Thi Vương của nơi này sao?"
"Ừm... là ta, tên ta là Sương Mù." Hắn tự giới thiệu, bởi vì mới vừa cắn nuốt xong khá nhiều máu thịt nên cho dù đối mặt với nhiều con người như vậy cũng không có cảm giác thèm khát.
"Ồ, Thi Vương mà trông hơi hèn nhỉ? Để ta nhìn kỹ một chút." Trần Minh nhìn chằm chằm hắn.
"..."Sương Mù im lặng, bây giờ con người đều không lễ phép như vậy sao? ??
Mọi người quan sát hắn một lúc lâu, cảm thấy cực kỳ mới lạ, đồng thời cũng khâm phục Lâm Đông.
Có thể thu phục Thi Vương dễ như trở bàn tay vậy.
"Trong thành phố này chắc là không chỉ có một Thi Vương này thôi đấy chứ?" Trình Lạc Y suy đoán.
Bởi vì thực lực của Sương Mù cũng không phải cấp bậc quá cao, hoàn toàn không đủ để thống trị cả thành phố.
Sương Mù gật đầu: "Ừm, cách nơi này không xa có một thi sào rất hùng mạnh!"
"Mạnh cỡ nào?" Trình Lạc Y tò mò hỏi.
Sương Mù bỗng nhiên có hơi sợ hãi, dùng giọng điệu khoa trương nói: "Ở trong thi sào của bọn họ ước chừng có một mười ngàn con tang thi!"
"A... Vậy thì cũng hùng mạnh thật." Lâm Đông ở bên cạnh thuận miệng đáp.
Sương Mù chưa trải sự đời, trong tòa thành nhỏ này chắc dân số cũng chỉ chừng trăm vạn, khó có thể hình thành được thi triều quy mô lớn.
Sương Mù tiếp tục nói: "Hơn nữa... những tang thi đó thường xuyên đến lãnh địa của ta kiếm chuyện."
"Vậy ngươi phải làm sao bây giờ?" Trần Minh mở miệng hỏi.
"Trốn đi thôi." Sương Mù cảm thấy việc này cực kỳ bình thường.
Trần Minh nghĩ nghĩ, đột nhiên cảm thấy có chỗ nào không đúng. Hắn luôn miệng nói nơi này là lãnh địa của hắn nhưng kết quả là ai cũng có thể tới.
Cho dù là tang thi hay là con người.
"Nói như thế thì... Nơi này không nên gọi là lãnh địa của ngươi, phải nói là nơi sống tạm bợ mới đúng."
Sương Mù không nói gì, trong lòng nghĩ thầm biết là được rồi, làm gì phải nói ra miệng đâu. Hắn chán ghét con người, cực kỳ ghét.
……
Họ đang phân tích tình hình trong thư viện.
Thế nhưng bên ngoài thành phố có một đám con người đã truy tìm đến. Theo thứ tự là công ty Tek cùng tổ chức Bò Cạp Đen, hai nhóm thế lực tụ tập lại cùng một chỗ.
Đám người đông nghìn nghịt, khoảng chừng hai ngàn người. Trong đó có một ngàn người đều là người thức tỉnh đã ngưng tụ tinh hạch, một bộ phận khác thì tay cầm súng ống trang bị tinh hạch, sức chiến đấu cực kỳ cao.
Đám người này có thể nói là tinh anh của cả hai thế lực lớn, đã từng giải quyết tang thi, thành lập thành phố, vô cùng có kinh nghiệm.
Ở phía trước bọn họ chính là thành phố bao phủ trong sương mù đen.
"Dựa vào khí tức để phán đoán thì đám người kia chắc là đang trốn ở bên trong đó." Người đứng đầu tổ chức Bò Cạp đen nói.
"Đúng là biết chọn chỗ thật." Người thức tỉnh công ty Tek bên cạnh nói. Bởi vì nơi này bị sương mù đen bao phủ nên máy bay không người lái không thể dò xét được, cũng không thể sử dụng thủ đoạn thông thường.
"Xem ra... Chỉ có thể đi vào trong kiểm tra thử xem."
"Công việc này rất thách thức đối với chúng tôi."
Kẻ dẫn đầu đám người của tổ chức Hắc Hạt nói. Tên hắn là Lý Hạc, là người thức tỉnh cấp S, thuộc cấp bậc nguyên lão trong Hắc Hạt.
Người đứng đầu công ty Tek liếc xéo hắn một cái.
"Cho dù là thế nào đều phải điều tra rõ sự thật. Hy vọng lát nữa các người đừng cản trở chúng tôi."
"Ồ... Vậy thì chúng ta đi vào đi."
Mặc Lý Hạc không đổi sắc.
Hai thế lực của bọn họ dù hợp tác nhưng cũng khó tránh được có lòng riêng.
Nhất là công ty Tek, trong lòng vẫn coi thường tổ chức Hắc Hạt, cho rằng bọn họ chỉ là đám cặn bã không biết giới hạn...
"Thật không hiểu tổng giám đốc Vương nghĩ thế nào, không ngờ lại hợp tác cùng bọn chúng."
Người phụ trách hành động lần này của công ty Tek là Thái Viên nghĩ thầm, sau đó quay đầu dặn dò nhỏ đàn em: "Đợi lát nữa nhớ cẩn thận một chút, đem tổ chức Hắc Hạt làm bia đỡ đạn, để bọn chúng dò đường là được rồi, cố gắng tránh thương vong cho chúng ta."
"Vâng, hiểu rồi."
Đàn em gật đầu hiểu ý.
Lập tức, bọn họ liền chia nhân viên thành những đội nhỏ, bày ra thế trận hình tam giác, yểm hộ lẫn nhau, đẩy mạnh vào trong thành, có vẻ rất có kết cấu.
Mà tổ chức Hắc Hạt lại rất tùy tiện, không có nhiều quy định như vậy, chủ yếu là hành động tự do.
"Chúng ta đi thôi."
Lý Hạc vẫy vẫy tay. Mấy trăm thành viên Hắc Hạt phía sau lập tức tiến vào trong thành.
Trong đó có không ít người thức tỉnh hệ tốc độ, thân hình nhanh nhẹn, nhảy hai ba cái đã vọt lên mái nhà, sau đó nhảy nhót vào trong quần thể tòa nhà, quan sát tình hình bốn phía.
Hai nhóm người này dùng biện pháp của mình để tiến vào nội thành.
Dần dần, bọn họ bị sương đen nhàn nhạt bao phủ, tầm mắt trở nên mơ hồ. Zombie rải rác trên đường phố bị quấy rầy, nhao nhao gầm rú xông lên.
Tuy nhiên đối với những cao thủ nhân loại này mà nói, chúng không hề có tính uy hiếp.
"Bọn chúng cố tình trốn trong thành phố. Hiện tại nhất định Ken còn chưa đi ra."
Người phụ trách của Tek, Thái Viễn phân tích.
"Ừ."