Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 433

Chương 433:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 433:

"Là đại ca của chúng ta dặn dò ta đó." Tang thi cảm thấy chạy trốn như vậy rất bình thường.

Lâm Đông trầm mặc, quả nhiên Thi Vương như thế nào thì đàn em sẽ như thế đó, "Dẫn ta đi tìm đại ca các ngươi."

"Cái này..." Tang thi hơi chần chờ, bởi vì đại ca từng dặn dò tuyệt đối đừng để bị phát hiện. Nếu như dẫn hắn tìm đại ca thì chẳng khác nào phản bội cả, "Không được không được, ta không thể mang ngươi đi tìm hắn."

"Rất trung thành..." Lâm Đông nói thầm trong miệng, uy áp của Thi Vương lại càng thêm mãnh liệt. Linh hồn tên tang thi run lên, cảm giác như đại não trống rỗng, cái chết đang tới gần.

Vì thế tang thi này lập tức thay đổi suy nghĩ vừa rồi, chỉ là dẫn hắn qua tìm mà thôi, cái này đâu có tính là phản bội đâu?

"Được, ta dẫn ngươi đi!"

"Ừ." Lâm Đông cảm thấy cái này còn tạm được.

Lâm Đông lập tức thu hồi Thi Vực lại, khí thế khủng bố lập tức biến mất, hắn lại biến trở về dáng vẻ im hơi lặng tiếng.

Nhưng tang thi xung quanh nhìn hắn thì trong lòng vẫn sinh ra cảm giác sợ hãi.

Ngay sau đó, bọn họ thành thật dẫn đường cho Lâm Đông.

Không lâu sau, bọn họ đã đi tới vị trí của Sương Mù.

Trong tầng hầm ngầm tối đen, Sương Mù cảm nhận được đàn em mình. Hắn nhìn bọn họ từng xuất hiện tên một, trong lòng cực kỳ tò mò: "Ủa? Sao các ngươi về nhanh như vậy?"

"À à." Đám đàn em hơi chột dạ, không ngừng gật đầu.

Sương Mù tiếp tục hỏi: "Những người đó đi rồi sao?"

"Không có, tới đây rồi." Tên đàn em nói thẳng.

"? ??” Đôi mắt Sương Mù Đen lúc này trợn trừng, ánh mắt nhìn về phía sau đám đàn em. Hắn phát hiện trong bóng tối ngoại trừ vài tên đàn em thì đúng thật là có thêm một bóng dáng xa lạ.

"Má ơi!" Sương Mù Đen lúc này quá sợ hãi, sương đen xung quanh bắt đầu kịch liệt bay tán loạn. Hắn giống hệt như con mực sợ hãi nên sinh ra phản xạ, lập tức phóng ra một làn sương mù nồng đậm, sau đó cơ thể hắn nhanh chóng lui về phía sau. Phản ứng đầu tiên của hắn khi gặp chuyện luôn là chạy trốn.

Cả tầng hầm ngầm hoàn toàn tối đen như mực, khắp nơi đều bị làn sương đen bao phủ, đưa tay ra không thấy nổi năm ngón tay.

Mặc dù là thị lực của Lâm Đông cũng không thể nhìn xuyên qua được.

"Tên này..." Lâm Đông có hơi khâm phục, kỹ thuật chạy trốn của tên này chắc chắn là đứng đầu rồi. Hắn lập tức sử dụng năng lực Thi Vực một lần nữa, áp lực tuyệt đối bao trùm khắp bốn phía.

Mọi nơi Thi Vực đi qua thì sương mù nồng đậm lập tức như băng tuyết tan chảy, tất cả đều bị thổi bay.

Bây giờ phạm vi Thi Vực của Lâm Đông cực kỳ rộng, có thể kéo dài ra mấy trăm mét, đủ để bao phủ cả khu vực này.

Sương Mù nhận thấy có gì đó không ổn, theo bản năng quay đầu nhìn lại.

Hắn chỉ thấy sương mù đen mình phát ra đang tiêu tán cực kỳ nhanh: "Ặc, cái này..."

Hắn lập tức trợn mắt há hốc mồm, bản thân cũng cảm nhận được một lực lượng khủng bố, đập vào mặt mình. Thứ này giống như biển máu ngập trời sắp bao trùm toàn bộ cơ thể hắn.

Sương Mù chỉ có một năng lực, không hề có khả năng chiến đấu cho nên tốc độ cũng không nhanh, đương nhiên không chạy thoát được Thi Vực kéo tới.

Giây tiếp theo, hắn liền bị bao phủ trong đó, thân thể đột nhiên dừng lại tại chỗ.

Lúc này, sương mù đen xung quanh đã tản đi, để lộ ra cơ thể thanh mảnh của Lâm Đông, quần áo khắp người trắng như tuyết. Hắn chậm rãi đi về hướng bên này.

"Đừng... Đừng giết ta!" Trong lòng Sương Mù hoảng hốt, bởi vì hắn đã cảm nhận được uy áp của bậc vương giả. Thân thể hắn ngừng không được run rẩy, so với đám đàn em của mình cũng không khá hơn chỗ nào.

Ánh mắt Lâm Đông đánh giá tang thi trước mắt này, thấy quanh thân hắn vẫn ẩn chứa sương mù lượn lờ nhưng sắc mặt lại trắng bệch, hình thành chênh lệch cực kỳ lớn.

Vốn dĩ Lâm Đông cho rằng, hắn ta phải cao như Tiểu Hắc, da phải đen như than đá mới đúng, "Ngươi tên là gì?"

"Tên ta là Sương Mù." Hắn thành thật trả lời.

Lâm Đông gật gật đầu, cảm thấy cái tên này rất chính xác, "Sau này ngươi đi theo ta đi."

"Được, đại ca!" Sương Mù không hề chần chờ một giây nào, lập tức đồng ý.

"Hả?" Lâm Đông ngẩn ra, không ngờ rằng hắn sẽ đồng ý đơn giản như vậy. Chắc tên này là đàn em đồng ý nhanh nhất mà mình thu nhận được, thậm chí cũng không cần dùng máu thịt dụ dỗ.

Mà trong lòng Sương Mù Đen thì lại nghĩ, trước bản thân cứ đồng ý đi đã, nếu sau này thấy tình thế không ổn thì tiếp tục tìm cơ hội chuồn đi.

Đây là một trong những quy luật sinh tồn của hắn.

Bởi vì mấy tháng trước hắn đã đồng ý khá nhiều Thi Vương nhưng những Thi Vương đó không phải bị con người săn giết thì chính là bị Thi Vương khác xử lý trong cuộc chiến tranh giành lãnh địa. Dù sao thì cuối cùng cũng chết hết...

Sương Mù liền nhân cơ hội đó rời đi, sống tạm đến bây giờ.

"Cái kia... các đại ca trước kia của ta đều đã chết, không có ngoại lệ." Hắn cũng không có giấu diếm Lâm Đông.

"Ồ." Lâm Đông chỉ gật đầu, cũng không thèm quan tâm chuyện này.

"Ngươi có bao nhiêu thi triều?"

"Ta có một ngàn!" Sương Mù giơ một ngón tay lên.

Lâm Đông trầm ngâm một lát, nghĩ thầm ít thật đấy. Một ngàn tang thi thì không thể gọi là thi 'triều' được, phải là gọi là thi 'quần'.

Thảo nào bọn họ nhìn thấy người là chạy...

Sương Mù quả thật rất yếu, chỉ là thế lực xung quanh đây thôi. Tuy thực lực mạnh hơn Chiêu Phong Nhĩ một chút nhưng cũng cực kỳ hạn chế.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay