Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 432

Chương 432:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 432:

Mấy con tang thi linh hoạt rời khỏi tầng hầm ngầm. Dáng người bọn họ cường tráng, nhảy nhót leo lên khắp mọi ngôi nhà, chạy thẳng về hướng của Lâm Đông.

Không bao lâu sau bọn họ đã đi tới gần thư viện, đôi mắt hung ác quét nhìn khắp nơi, phát hiện ra bên trong có ánh đèn sáng lên.

"Kiêu ngạo như vậy sao?"

"Đúng vậy, con người mà còn dám bật đèn..."

"Đi, qua đó nhìn xem."

“……”

Bọn họ từng gặp qua khá nhiều con người, nhưng dám bật đèn ở chỗ này thì là lần đầu tiên được thấy.

……

Bởi vì đêm đã khuya, đám Trình Lạc Y cảm thấy buồn ngủ nên đã mê man ngủ thiếp đi. Tôn Tiểu Cường thậm chí còn mở một quyển sách ra đắp lên mặt.

Cuốn sách đó là một cuốn công thức nấu ăn, trên đó còn in hình ảnh về ẩm thực.

Tôn Tiểu Cường vừa ngủ vừa chép miệng, cứ như nếm được thứ gì đó vô cùng ngọt ngào.

Lâm Đông đứng ở một bên, đôi mắt sáng ngời. Hắn vẫn đang hấp thu năng lượng, không ngừng tiến hóa.

Thế nhưng lúc này hắn lại nghe thấy bên ngoài có âm thanh sột soạt, có thể rõ ràng cảm giác được rằng có mấy con tang thi tinh nhuệ đang lảng vảng xung quanh đây.

Bọn họ cứ đi tới đi lui, mãi vẫn không chịu rời đi.

Lâm Đông bỗng nhiên chuyển tầm mắt nhìn về một ô cửa sổ. Hắn nhìn xuyên thấu qua kính thủy tinh thấy được một cái đầu lâu dữ tợn xuất hiện ở một góc.

Con tang thi kia có làn da tái nhợt, gân xanh nổi khắp người, thậm chí còn dính vết máu đã khô cứng lại. Trong mắt nó lóe ra ánh sáng lạnh lẽo, trông vô cùng khủng bố.

Nếu như người bình thường nhìn thấy một màn này thì chắc là sẽ bị dọa chết khiếp rồi.

Bởi vì bọn họ đang ở tầng ba mà lại có tang thi nằm úp sấp trên cửa sổ...

Thế nhưng Lâm Đông đương nhiên không hoảng sợ, nhìn thẳng vào mắt nó.

Hành động này lại dọa tang thi sợ nhảy dựng lên, đầu nó rụt lại rồi vội vàng chạy ra xa. Trong lúc hoảng hốt rối loạn còn đụng vào thứ gì đó, âm thanh đổ vỡ rầm rầm vang lên.

"Ặc..." Lâm Đông thấy thế cũng có hơi tự ti, theo bản năng sờ sờ mặt mình.

"Tôi trông đáng sợ đến mức dọa cả tang thi sao?"

"Ai đó?" Đám người Trình Lạc Y bị quấy rầy tỉnh khỏi giấc mộng. Dù sao bây giờ đang là tận thế, bọn họ không dám ngủ quá say.

Lâm Đông mở miệng nói: "Không có việc gì, các người cứ tiếp tục ngủ đi. Tôi ra ngoài xem một chút."

"Ừ." Trình Lạc Y nghe hắn nói thì rất yên tâm, nằm xuống tiếp tục ngủ.

…….

Một góc ngoài thư viện.

Xung quanh vẫn còn sương đen bao phủ như tấm lụa mỏng, khiến cho ánh trăng rơi như ẩn như hiện.

Mấy con tang thi tinh nhuệ đều tụ tập lại đây: "Ta nghĩ đêm nay đám con người này không rời đi đâu."

"Ừm, chắc là sáng mai bọn họ sẽ đi."

"Đúng rồi, lúc nãy hình như ta bị bọn họ nhìn thấy." Một con tang thi tinh nhuệ đột nhiên nói.

Tang thi xung quanh đều nhìn về phía hắn, "Không có việc gì đâu. Bình thường con người sẽ không hành động vào ban đêm, càng không thể đuổi theo ngươi từ bên trong tòa nhà đó được."

"Ừ, đúng vậy, làm gì có con người nào dám ra ngoài buổi tối đuổi theo tang thi." Mấy con tang thi phân tích.

Rõ ràng là bọn họ đã gặp khá nhiều con người nên biết chắc rằng bọn họ chủ yếu là phòng ngự chứ không tấn công, cũng không thể nhìn thấy một con tang thi là chạy ra đuổi giết được, "Như vậy thì quá kiêu ngạo rồi."

"Không có việc gì đâu, cho dù đuổi theo thì chúng ta cũng không sợ. Xung quanh đây toàn là sương đen, hắn không tìm thấy chúng ta đâu." Một con tang thi nói.

Nhưng hắn vừa dứt lời thì lập tức có một bóng đen thấp thoáng hiện ra bên trong sương mù sau lưng hắn, hơn nữa cái bóng đó càng lúc càng rõ ràng hơn...

……

"Chờ đã..."

Có một tang thi nhận thấy được có gì đó không thích hợp, hai tròng mắt đục ngầu nhìn sang. Hắn lập tức phát hiện Lâm Đông đang đi ra từ trong bóng tối.

Quần áo cả người hắn trắng như tuyết, đặc biệt nổi bật trong làn sương đen. Trên người còn tỏa khí lạnh khủng bố.

Đám tang thi nhìn qua, lập tức bị dọa chết khiếp: "Đến rồi, hắn đến rồi..."

"Không sai, lúc nãy hắn chính là người nhìn thấy ta."

"Mau rút lui!"

“…….”

Mấy tên tang thi lập tức tản ra bốn phía, muốn mượn sương mù đen bao phủ để chạy thoát. Dáng người bọn họ tuy cường tráng nhưng tốc độ lại khá nhanh nhẹn, chạy trốn cũng cực kỳ 'chuyên nghiệp'. Chắc là đã làm việc này nhiều lần rồi, đến nỗi trở thành một loại thói quen luôn.

Lâm Đông cũng rất kinh ngạc, đây là lần đầu tiên hắn thấy tang thi như vậy.

Suy nghĩ này vừa xuất hiện thì Thi Vực khủng bố lập tức phát tán ra ngoài.

Áp lực tuyệt đối thổi quét khắp bốn phía.

Mấy con tang thi bị bao phủ trong đó, cơ thể lập tức đông cứng lại, run rẩy cả người.

Bởi vì ngoại trừ áp lực bên ngoài thì uy áp Thi Vương của Lâm Đông cũng đổ ập xuống. Đó là khí thế tuyệt đối của vương giả, khiến cho đám tang thi không rét mà run.

Vậy mà hắn lại... Là Thi Vương!

Đám tang thi kịp thời phản ứng, trong lòng càng thêm sợ hãi.

Lâm Đông chậm rãi đi lên phía trước: "Các ngươi thấy ta thì sao lại chạy? Ta trông đáng sợ đến mức dọa cả tang thi như vậy sao?"

"Ừ, đáng sợ lắm." Một tang thi trong đó kiên định nói.

Lâm Đông không biết phải nói gì. Dù sao bọn họ cũng là tang thi đã tiến hóa lên nhưng trí tuệ cũng có hạn, không thể nào so được với con người khéo ăn khéo nói, nói chuyện rất thẳng thắn.

"Các ngươi nhìn thấy người là chạy, có chỗ nào giống tang thi hả? "Lâm Đông ghét bỏ nói.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay