Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 431

Chương 431:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 431:

Bọn họ lập tức tìm một cái thư viện ở gần đây làm nơi đặt chân, bên trong không có zombie, cũng coi như gọn gàng sạch sẽ.

Mọi người thu dọn đơn giản, lấy một ít sách vở chồng lên làm giường, vậy mà cũng rất thoải mái.

“Nơi này rất tốt, chỉ là hơi tối, chúng ta chấp nhận đi.”

Trần Minh trấn an mọi người.

Trình Lạc Y gật gật đầu.

“Được rồi, đã không tệ rồi, cũng không phải Bọ Cạp Đen Viên, muốn cái gì có cái đó.”

Nhưng cô vừa dứt lời, chỉ nghe xa xa có một tiếng “phù phù”, giống như có vũ khí hạng nặng nào đó rơi trên mặt đất.

Gương mặt mọi người lộ vẻ kinh ngạc, quay đầu nhìn lại.

Phát hiện Lâm Đông phất tay, nơi bàn tay trống rỗng xuất hiện một vài đồ vật, có máy phát điện cầm tay, điện dung, máy biến áp, thậm chí còn có chút đèn cụ.

"Cái này mang ra ngoài từ khu vườn..."

"Khá lắm đấy..."

Mọi người nhìn chằm chằm, sắc mặt thán phục. Bọn họ cảm giác nếu như ở lại thành phố Bò Cạp Đen thêm vài ngày thì hắn có thể dọn toàn bộ thành phố ra ngoài luôn mất.

Dưới sự bận rộn cần mẫn của bọn họ thì thư viện đã yên lặng hơn nửa năm lập tức nghênh đón ánh đèn đã lâu không thấy.

Ánh sáng xua tan đi bóng tối, trong lòng mọi người tràn ngập cảm giác an toàn, thậm chí còn cảm thấy có chút ấm áp.

Cả một thành phố hiu quạnh đen kịt chỉ có nơi này là có một ánh đèn le lói.

Dưới ánh đèn này mọi người cùng nhau ăn bữa tối, bởi vì vật tư cướp bóc được trong khu vườn khá nhiều thế nên bữa ăn vô cùng phong phú.

Lâm Đông thì là lấy ra tinh hạch cấp S, nuốt thẳng vào trong miệng. Hắn cảm giác một được nguồn năng lượng dồi dào, chảy đến từng ngóc ngách trên cơ thể mình.

Lập tức, hắn lại lấy phiến đá Tinh Đồ ra, cơ thể hắn được tinh thạch chiếu rọi nên tốc độ hấp thu năng lượng càng nhanh hơn.

Trình Lạc Y bên cạnh quay đầu nhìn lại, cô cảm thấy vô cùng mới lạ.

Tôn Tiểu Cường thì tò mò hệt như một đứa trẻ, hắn trực tiếp đi tới, ánh mắt sáng rực quét qua phiến đá: "Lâm Đông, đây là thứ gì vậy, trông đẹp thật đấy."

"Tôi cũng không biết, nó từ trên trời rơi xuống đấy." Lâm Đông thuận miệng nói.

Phiến đá Tinh Đồ này quá thần bí, những bí mật ẩn chứa trong đó khó có thể nào đoán ra được.

"Nói như vậy thì đúng thật là nhặt được từ trên đường cái nhỉ." Trình Lạc Y quan sát. Cô lập tức phát hiện rằng phiến đá này có hai chỗ bị nứt vỡ, vết nứt không tinh tế mà hơi gập ghềnh, "Phiến đá này hình như không hoàn chỉnh."

"Ừ, hẳn chỉ là một khối nhỏ thôi, những phần khác không biết đã rơi xuống nơi nào rồi." Lâm Đông giải thích.

"Ồ..." Trình Lạc Y lộ ra vẻ mặt trầm ngâm như đang suy nghĩ gì đó.

"Có lẽ chờ sau khi tôi trở về rồi liên lạc với các nơi tránh nạn lớn khác, hỏi xem thử có ai biết phiến đá này không. Nếu có thì tôi cũng phải nhặt một tảng mới được."

"Được đây." Lâm Đông gật đầu, nơi tránh nạn của con người trải rộng khắp cả nước. Bên trong rất nhiều thành phố lớn đều có một hai nơi tránh nạn, diện tích bao phủ cực kỳ rộng, đúng là dễ dàng tìm được hơn thật.

Trần Minh bên cạnh hỏi: "Nếu như khối đá này ghép lại toàn bộ thì sẽ như thế nào?"

"Không biết, sau này có thể thử xem sao." Lâm Đông nói.

Mọi người cũng rất tò mò, cảm thấy phiến đá này vô cùng thần bí.

Tôn Tiểu Cường suy đoán: "Có khi nào nó có thể triệu hồi ra một tên Boss siêu mạnh không?"

"Ngươi nghĩ mình đang chơi trò chơi à? Boss ở đâu ra vậy chứ?" Trần Minh cảm thấy không đáng tin.

Tôn Tiểu Cường bĩu môi: "Vậy ngươi nói xem, sẽ xảy ra chuyện gì hả?"

"Để tôi đoán thử... Cái này có thể là bản đồ kho báu, cậu xem phía trên còn có hoa văn kìa." Trần Minh nói.

Bọn họ nói được vài câu thì lại bắt đầu tranh cãi, bóng đêm đang từng chút từng chút trôi qua.

……

Trong thành phố nhỏ này, dưới một tầng hầm tối đen là nơi mà sương mù đen nồng đậm nhất.

Có một đám tang thi tụ tập trong làn sương đen, đồng tử hung ác như ẩn như hiện.

"Đại ca, có con người xâm nhập vào lãnh địa của chúng ta."

"Hả?" Sắc mặt một con Thi Vương trông cực kỳ khó chịu, quanh cơ thể hắn bốc lên sương mù. Rõ ràng hắn chính là bá chủ vùng này, tên là Sương Mù: "Con người mà dám tới chỗ chúng ta à, bọn họ có bao nhiêu người?"

"Tôi thấy có ba bốn mươi người. Đại ca, chúng ta phải làm sao bây giờ?" Một tên đàn em lanh lợi báo cáo.

Sương Mù suy nghĩ một chút rồi nói: "Vậy chúng ta đừng có ra ngoài trước."

"Ặc..." Vẻ mặt đám đàn em xung quanh ngẩn ra. Thế nhưng bọn họ cảm thấy đây cũng là chuyện bình thường, tính cách của đại ca chính là như vậy mà.

Bởi vì Thi Vương Sương Mù này chỉ có thực lực cấp B+, hơn nữa năng lực chiến đấu không mạnh. Vào thời kỳ đầu của tận thế thì còn có thể xưng bá một phương nhưng bây giờ đã nửa năm trôi qua kể từ khi tận thế đến, con người tiến hóa cũng rất nhanh. Tùy tiện bắt một người ra thì đã có thể là cấp B+ rồi, thậm chí cấp A cũng không phải chuyện hiếm thấy.

Cho nên Sương Mù chỉ có thể dựa vào năng lực ẩn nấp của mình để trốn tránh khắp nơi, sống tạm bên trong mấy chỗ âm u tối tăm, "Các ngươi cẩn thận theo dõi đám con người đấy, khi nào bọn chúng đi thì nói cho ta biết một tiếng."

"Được, không thành vấn đề." Đàn em xoay người muốn rời đi.

Sương Mù còn dặn dò thêm một câu: "Nhớ cẩn thận một chút, tuyệt đối đừng để cho bọn chúng phát hiện ra!”

"Được được, biết rồi." Đàn em liên tục đồng ý.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay