Chương 430:
Mọi người ngước mắt ngóng nhìn, phát hiện xa xa đã thấy đường cái đi vào thành phố đã mọc đầy cỏ dại, có vài chiếc xe bị hỏng ngã nghiêng ở ven đường, vết rỉ sét loang lổ, dây leo bò đầy xung quanh.
Hai bên có một số trạm xăng dầu và các công trình kiến trúc khác, vách tường đầy vết nứt đã sụp xuống hơn phân nửa bên trên có một số mảnh thủy tinh vỡ, còn dính máu khô, lướt qua trông thấy mà giật mình.
Mấy bóng dáng zombie đi du đãng không mục đích, trong miệng phát ra âm thanh gầm nhẹ, dưới ánh nắng trời chiều chiếu rọi, cái bóng bị kéo dài.
Nhìn về phía xa trong thành thị trước mặt, thành phố lại bị một tầng sương mù đen kịt bao phủ, hơn nữa càng ở sâu trong thành phố sương đen càng nồng đậm, tầm nhìn trở nên cực thấp.
"Tại sao trong thành phố lại có sương mù?"
Gương mặt Trần Minh lộ vẻ tò mò, kinh nghiệm sinh tồn trong tận thế hơn nửa năm nói cho hắn biết, sương mù kia tuyệt đối có vấn đề.
Khương Dao ở bên cạnh gật gật đầu.
“Đúng vậy, đây chính là năng lực của Thi Vương, có thể chế tạo sương mù, cho nên tính bí mật rất mạnh.”
“Cái này…”
Trần Minh hơi kinh ngạc, không nghĩ tới còn có loại năng lực này, nhìn dáng vẻ sương đen ngập trời trong thành phố mà trong lòng có chút không yên.
"Bên trong không nguy hiểm chứ?"
"Sẽ không đâu, tên Thi Vương kia chỉ có thể chế tạo sương mù, bề ngoài rất dọa người nhưng thực lực lại không mạnh có lẽ cũng chỉ cấp B+ mà thôi, nếu không phải dựa vào tính bí mật của sương mù vậy thì tên kia đã sớm bị con Thi Vương khác nuốt chửng rồi."
Khương Dao giải thích.
Trần Minh nghe vậy mới yên tâm.
“Khụ! Không có việc gì, cho dù có nguy hiểm chú cũng không sợ, chú chính là người thức tỉnh tinh hạch.”
“Vậy chúng ta đi thôi, mặt trời sắp lặn rồi.” Trình Lạc Y nói.
Bọn họ dự định sẽ trốn vào trong thành phố trước khi trời tối.
Ánh mắt Lâm Đông ngóng nhìn, trước kia lúc còn ở trong lãnh địa của mình đều sẽ phái tiểu đệ tuần tra, để tránh có kẻ xâm nhập ẩn núp tiến vào.
Nhưng phong thủy thay đổi bây giờ hắn mới trở thành "kẻ xâm nhập".
Mọi người đi vào trong thành phố, trong lúc đó quấy nhiễu đến một vài Zombie cấp thấp cũng không có vấn đề gì, đã bị đám người Trần Minh dễ dàng giải quyết.
Rất nhanh bọn họ đã đi tới khu vực sương mù bao phủ, lúc này ánh nắng tàn của trời chiều đã hoàn toàn biến mất, sắc trời đã tối đi.
Sương đen trong thành phố, giống như bị bao phủ một tầng vài đen, mặc dù có thị lực của người thức tỉnh nhưng cũng bị ảnh hưởng.
Cảnh phố đổ nát chung quanh trở nên mơ hồ, mơ hồ có thể thấy được bóng dáng zombie đang chạy đi.
Trong bóng tối không nhìn thấy rõ, thỉnh thoảng truyền đến tiếng gào thét của zombie.
“Nơi này thật đúng là dọa người.”
Trần Minh cầm trường đao trong tay, ánh mắt cẩn thận quan sát chung quanh.
Khương Dao gật gật đầu.
“Yên tâm, chỉ có tiếng mà không có miếng mà thôi, chúng ta tìm một chỗ trốn là được rồi.”
“Ừ, chẳng qua nơi này quả thật rất bí mật.”
Trần Minh trả lời.
Loại sương mù đen này, không chỉ có thể che đậy tầm nhìn mà còn có thể quấy nhiễu tinh thần lực, cho dù là người thức tỉnh hệ tinh thần thì năng lực cảm giác cũng bị suy yếu rất nhiều.
Đôi mắt Lâm Đông quét qua, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy năng lực chế tạo sương mù này tuy rằng không có tính công kích gì, có chút gân gà nhưng thật ra cũng không tệ.
Thủ hạ của hắn như mấy Tiểu Bát, Tiểu Hắc đều có năng lực ẩn nấp rất mạnh, nếu như lại phối hợp với sự yểm hộ của sương đen, nói không chừng sẽ có hiệu quả bất ngờ sức chiến đấu tăng lên một mảng lớn.
“Hống!”
Đúng lúc này, zombie đang chạy bên đường bị quấy nhiễu, chúng nó chỉ có bản năng cắn nuốt máu thịt, vì vậy mà nhao nhao chạy như bay ra từ trong sương đen.
“Giao cho chúng ta đi.”
Đám người Trần Minh cầm trường đao trong tay, lập tức xông lên, giải quyết đám zombie kia.
Những con zombie này chỉ là cấp thấp nhất, người thức tỉnh não đan có thể chém giết.
Nhưng trong bóng tối phía trước truyền đến âm thanh sột soạt, hình như là âm thanh đang cào xước vách tường bằng móng tay zombie.
“Có zombie tinh nhuệ xuất hiện.”
Trình Lạc Y cũng không cần nhìn, dựa vào kinh nghiệm là có thể đoán ra.
Mọi người ngưng thần, nhìn về phía trước, xuyên thấu qua sương đen, loáng thoáng có thể nhìn thấy vài bóng của con zombie, bò ở một chỗ trên vách tường cao ốc.
Dáng người bọn chúng mạnh mẽ, tựa như nhện.
Hung đồng của zombie lóe lên cũng xuyên thấu qua sương đen, nhìn chằm chằm vào bọn họ.
“Đám tinh nhuệ vẫn có chút phiền toái…”
Mọi người không dám khinh thường, cũng không biết số lượng zombie, nếu như dẫn phát thi triều không thể tránh được một hồi ác chiến.
Nhưng ngay khi bọn họ ngưng thần đề phòng thì một màn kỳ quái đã xuất hiện.
Chỉ thấy mấy con zombie tinh nhuệ kia sau khi phát hiện ra nhân loại vậy mà không hề công kích, mà lại xám xịt rút đi.
Trong vài hơi thở đã biến mất vào sâu trong sương đen, vô ảnh vô tung.
“Ặc…”
Mọi người đều ngẩn ra, không nghĩ tới sẽ xảy ra chuyện như vậy.
“Bọn họ rõ ràng đã rút lui rồi.”
“Chuyện gì xảy ra? Sẽ không có âm mưu gì chứ?”
“Vậy ai biết…”
“…”
Lâm Đông có thể cảm nhận được cảm xúc của đám zombie kia, cũng không có là âm mưu gì, đơn thuần chỉ có một chữ “kinh sợ” !
“Quên đi, chúng ta tìm một chỗ ở đây đi.”
“Ừ, cái này không tệ.”
Những người xung quanh tỏ vẻ đồng ý.
Bởi vì sắc trời càng ngày càng tối, màn đêm sắp hoàn toàn buông xuống, mọi người chạy qua chạy lại một ngày, cũng đều mệt mỏi.