Chương 429:
Vẻ mặt Vương Vinh kinh ngạc: "Anh làm gì vậy?”
“Không sao, tôi đang họp, vừa bảo thư ký cất tư liệu đi, ha ha.”
Diệp Giản trả lời.
“Ồ.” Vương Vinh nghe tỏ vẻ khen ngợi, cảm thấy biểu hiện của hắn không tệ.
“Gần đây mọi người có thuận lợi không?”
“Rất tốt, tất cả đều bình thường, không có chuyện gì, vẫn như lúc trước.”
“Ừ, Liễu Bạch Nguyệt đâu? Nàng không sao chứ?”
Vương Vinh cố ý quan tâm hỏi.
Hắn biết Liễu Bạch Nguyệt là một người phụ nữ mạnh mẽ, công ty bị Thi Vương công phá, chuyện này chắc chắn là đả kích không nhỏ đối với cô, bây giờ lại ăn nhờ ở đậu, trong lúc nhất thời có thể chịu không nổi.
Diệp Giản suy nghĩ một chút rồi nói.
"Cô ấy... không có chuyện gì, chỉ là tâm trạng không tốt, ăn uống không được, ngủ cũng không yên, ngoài ra đều rất tốt."
“Ặc…”
Vẻ mặt Vương Vinh giật mình, vậy còn không có chuyện gì sao?
Diệp Giản lập tức nói sang chuyện khác.
“Tổng giám đốc Vương, tìm tôi có việc gì sao?”
“Ừ, có chuyện tốt, bọn tôi nghiên cứu chế tạo thành công vũ khí tinh hạch, tôi dự định vận chuyển lô đầu tiên cho anh.”
Vương Vinh nói rõ ý định của mình.
Vốn dĩ hắn cho rằng Diệp Giản sẽ rất vui vẻ, nhưng giọng điệu của đối phương lại bắt đầu chần chừ.
“Tổng giám đốc Vương, bây giờ xung quanh đều là tang thi, cũng sắp bị bọn họ bao vây rồi, tôi sợ vũ khí chưa ̉vận chuyển vào được đã bị Thi Vương cướp đi rồi.
Sao ngươi lại không có tiền đồ như vậy.
Vương Vinh có chút không vui, mở miệng trách cứ nói: "Sợ cái này sợ cái kia không được, chúng tôi vận chuyển vũ khí, làm sao có thể bị Thi Vương đoạt đi?”
“Ồ ồ…” Diệp Giản nghe hắn nói như vậy, cũng chỉ đành đồng ý.
Nhưng lúc này, một trợ lý trông còn trẻ tuổi vội vàng vàng chạy vào văn phòng Vương Vinh.
“Tổng giám đốc Vương, đã xảy ra chuyện rồi. Mất liên lạc với Vương Địch rồi.”
“Cái gì?” Vương Vinh trừng mắt: "Hắn đi đâu rồi?
Trợ lý trả lời: “Lúc trước dựa theo yêu cầu của ngài, đã mang theo vũ khí tinh hạch đi giao dịch với tổ chức Bọ Cạp Đen rồi.”
"Thế còn vũ khí?"
“Hình như... hình như cũng không còn.” Trợ lý ấp úng nói.
"..." Trong lòng Vương Vinh im lặng, không nghĩ tới lại xảy ra chuyện như vậy.
Diệp Giản trong điện thoại tò mò hỏi.
“Tổng giám đốc Vương, anh làm sao vậy? Định phái ai đưa vũ khí cho tôi, tôi chuẩn bị tiếp ứng.”
“Cái này… Người kia...... Hắn, bỏ đi, bên tôi có chút việc, xử lý xong sẽ liên lạc với anh.”
Vương Vinh dặn dò xong thì vội vàng cúp điện thoại.
Ngay sau đó, lông mày hắn nhíu chặt lại, âm điệu tăng lên vài phần.
"Anh vừa nói Vương Địch mất tích rồi?"
“Vậy, đúng vậy ạ.”
“Có phải tổ chức Bọ Cạp Đen làm không?”
Người đầu tiên Vương Vinh nghi ngờ chính là bọn họ nhưng trợ lý lại lắc đầu.
“Tôi đã liên lạc với người của Bọ Cạp Đen, bọn họ nói không phải.”
Đương nhiên trong lòng Vương Vinh có chút không tin.
Vương Địch là cháu ruột của hắn, hơn nữa lại có thiên phú dị bẩm, thức tỉnh năng lực đặc thù, cũng là đối tượng được bồi dưỡng trọng điểm.
Hiện giờ đã trưởng thành thành cao thủ S cấp, tuyệt đối là một tồn tại có thể đảm đương một phương.
Vốn dĩ người mà Vương Vinh lựa chọn định phái đi tặng đồ cho Diệp Giản, chính là cháu trai mình, Vương Địch. Kết quả là bây giờ hắn lại mất liên lạc...
“Được, tôi biết rồi, cậu đi ra ngoài đi.”
Vương Vinh trầm giọng nói, mặt ngoài coi như trấn định.
“Vâng ạ.” Trợ lý gật đầu đáp ứng một tiếng, mặt xám xịt rời khỏi văn phòng.
Hắn chân trước vừa ra cửa, Vương Vinh đã gọi điện thoại cho thủ lĩnh Bọ Cạp Đen.
“Alo? Tống Văn Hi đúng không?”
“Ừ, là tôi.”
"Chuyện cháu trai Vương Địch của tôi mất tích, rốt cuộc có phải do các người làm hay không?"
Vương Vinh lập tức chất vấn.
Nhưng hắn không ngờ, cảm xúc của Tống Văn Hi ở bên đối diện cũng không tốt.
"Tôi còn muốn hỏi ngươi, thủ lĩnh Điền Hán của tổ chức Bọ Cạp Đen chúng ta cũng mất tích, những người khác cũng đều không trở về, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
“Ặc, cái này…”
Lông mày Vương Vinh càng nhíu càng chặt, không nghĩ tới ngay cả thủ lĩnh Bọ Cạp Đen cũng mất tích, cảm giác chuyện này dường như còn nghiêm trọng hơn cả trong tưởng tượng của mình.
"Các người định làm gì?" Vương Vinh hỏi.
“Đương nhiên là phái người ra ngoài điều tra, xem rốt cuộc xảy ra chuyện gì.” Tống Văn Hi nói.
“Ừ.” Vương Vinh gật gật đầu, cũng có ý định như thế.
Dù sao Vương Địch là cháu ruột của hắn, hôm nay cứ thế mà mất tích, người làm chú như hắn nhất định phải đi tìm một chút.
"Vậy... chúng ta tiếp tục hợp tác?"
“Được, không thành vấn đề.”
Tống Văn Hi đáp ứng, có thể leo lên con thuyền lớn của công ty Tek, đối với cô mà nói tuyệt đối là một chuyện tốt.
Cô lập tức, kể lại một lượt tất cả những chuyện đã xảy ra cho Vương Vinh nghe, mấy ngàn người Bao Viên mất tích, lặng lẽ không một tiếng động......
Sau khi Vương Vinh nghe xong cũng cảm thấy vô cùng quỷ dị.
Hắn mơ hồ cảm thấy... Hình như đã từng nghe nói chuyện này xảy ra ỏ đâu đó rồi.
Nội tình của công ty Tek thâm hậu, lại nắm giữ lượng tin tức khổng lồ, sau đó hắn bắt đầu tìm đọc tài liệu, thậm chí còn lật xem hồ sơ quỷ thi.
…….
Mặt trời lặn về phía tây, sắc trời dần tối.
Không khí trở nên mát mẻ một chút.
Một trận gió thổi qua mặt đất thê lương, phát ra âm thanh kêu rên, nhấc lên từng trận bụi mù, sau khi lăn một vòng trên mặt đất, lại thổi đến nơi khác......
Đám người Lâm Đông di chuyển, đích đến lần này là lãnh địa của một Zombie. Nơi này trước tận thế là một thành phố nhỏ tuyến năm, số lượng người có khoảng trăm vạn.
“Đi tới phía trước là đến rồi.” Khương Dao nói.
“Ồ…”