Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 421

Chương 421:

schedule ~10 phút phút đọc visibility 4 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 421:

Bọn họ nhanh chóng đi đến địa điểm xảy ra chuyện thì chỉ thấy có một đám người đứng thẳng cầm trường đao trong tay. Lưỡi dao sắc bén đã bị nhuộm đỏ, thậm chí máu tươi còn nhỏ giọt đầm đìa.

Đứng ở hàng đầu chính là một cô gái có dáng người thanh mảnh, làn da trắng nõn, khuôn mặt tinh xảo, xinh đẹp mỹ lệ.

Trình Lạc Y chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt dừng lại trên người Hồ Tra Nam: "Ta đến để tìm ngươi."

"Cái này...... Ngươi......" Giọng nói của Hồ Tra Nam run rẩy, hoảng sợ đến mức nửa ngày cũng không nói ra lời. Trong lòng thật sự không ngờ rằng cô lại dùng cách này......

Đồng thời hắn cũng lập tức nghĩ đến một chuyện, trong lòng 'Lộp bộp' một chút.

Ngày hôm qua lúc hắn đi xung quanh thì gặp cô, cô ta nói mình vừa đến đây, có lẽ...... Cô vốn dĩ không phải là thành viên của Bò Cạp Đen mà là người thức tỉnh ở nơi trú ẩn.

Chắc là lúc đó những người trong khu vườn bên đã bị bọn họ giết sạch rồi, sau đó mới mở cửa cho mình.

"Tê......" Hồ Tra Nam hít sâu một hơi, cảm thấy suy nghĩ của mình cực kỳ khủng bố.

Thật sự là quá kinh khủng.

Ngày hôm qua hắn chỉ cách tên 'hung thủ sát nhân' này một cái cửa thôi, bên trong cánh cửa đó chính là cảnh tượng bọn họ giết người tàn bạo.

Nghĩ đến đây, Hồ Tra Nam bỗng cảm thấy sau lưng lạnh lẽo, cảm xúc sợ hãi bùng lên.

Khổng Văn Vũ nhíu mày: "Ngươi đã gặp cô ta rồi sao?"

"Đúng vậy, ngày hôm qua lúc ta đưa tin, ngay khu vườn kế bên thôi, ta đoán là..." Hồ Tra Nam giải thích.

Đồng tử Khổng Văn Vũ co rụt lại, quả nhiên là mọi chuyện không đơn giản như vậy, "Không phải vừa rồi ngươi còn nói là có thể giải quyết bọn họ hay sao?"

"Ặc...... Khổng ca, hay là chúng ta cùng nhau tấn công đi!" Hồ Tra Nam bỗng nhiên có chút sợ hãi.

"Ừ, được!" Khổng Văn Vũ gật gật đầu.

"Giết!" Sau khi hắn hét lớn một tiếng, thành viên Bò Cạp Đen ở đây đồng loạt rút vũ khí ra, cùng nhau xông lên phía trước.

Trong viện lại bắt đầu một trận chiến mới.

Hồ Tra Nam cũng tham gia vào trong đó, hắn vung đoản đao trong tay lên, chém về phía Trình Lạc Y.

Âm thanh xé gió lao đến, đường đao vừa nhanh vừa mạnh, vô cùng sắc bén. Hắn chính là người thức tỉnh hệ tốc độ cấp A, khả năng cận chiến cực kỳ tốt.

Thế nhưng ở trước mặt Trình Lạc Y vẫn còn thua xa lắm.

Cô vung trường đao quét ngang qua, trực tiếp rút đoản đao ra, dùng lực rất lớn khiến miệng của Hồ Tra Nam nứt ra.

Trường đao đột nhiên đâm về phía trước, 'Phập' một tiếng, trực tiếp xuyên thủng bờ vai của hắn.

"A......" Hồ Tra Nam lập tức đau đớn hét ra tiếng.

Vốn dĩ một đao này của Trình Lạc Y định nhắm đến trái tim, cô muốn cho hắn vui vẻ một chút. Kết quả là bị hắn tránh đi thế nên lệch đi vài cm.

"Xem ra ngươi không vui lắm nhỉ......" Trình Lạc Y mở miệng nói.

Trong lòng Hồ Tra Nam vô cùng kinh sợ, cảm giác này giống như bị ác ma thì thầm bên tai vậy, hoàn toàn không phải tiếng người, tình trạng bây giờ mà hắn có thể vui vẻ sao?

"Hả? Khổng ca đâu rồi?" Tại thời điểm vô cùng hung hiểm này thì Hồ Tra Nam mép lại nhớ tới một chuyện. Rõ ràng lúc nãy đã nói cùng nhau tấn công rồi, sao Khổng Văn Vũ lại không động đậy gì cả vậy chứ?

Nếu như hai người bọn họ cùng tiến lên thì chưa chắc không phải là đối thủ của cô.

Hồ Tra Nam vội vàng quay đầu tìm kiếm, cũng rất nhanh phát hiện ra Khổng Văn Vũ đang đứng cách đó không xa. Hắn không hề nhúc nhích, giống như đang xem kịch hay vậy.

"Này! Còn đứng ngây ra đó làm gì? Đến hỗ trợ đi chứ!" Nhưng cho dù hắn có gọi thế nào đi chăng nữa thì Khổng Văn Vũ vẫn cứ đứng yên ở đó.

Hồ Tra Nam liền phát hiện ra thân thể của Khổng Văn Vũ đang run rẩy, giống như phải chịu đựng áp lực cực lớn, hơn nữa trong mắt còn lộ ra vẻ hoảng sợ, trông vô cùng đau khổ.

Cứ như chỉ cần cử động một chút thì cơ thể sẽ tê liệt ngã xuống đất.

"Ặc......" Hồ Tra Nam ngẩn ra, lập tức liền nhìn thấy một màn kinh hãi nhất trong đời. Hắn chỉ thấy hình bóng của Lâm Đông bỗng nhiên xuất hiện ngay sau lưng Khổng Văn Vũ.

Hơn nữa hắn còn đang vươn ngón tay, thăm dò sau gáy Khổng Văn Vũ, nhẹ nhàng lấy tinh hạch ra.

Thi thể của Khổng Văn Vũ "ầm" một tiếng, ngã xuống đất.

Sắc mặt của Lâm Đông trong suốt toàn bộ quá trình đều rất thản nhiên, không hề tốn chút sức lực nào.

Hồ Tra Nam kinh ngạc nhìn, cả người hắn choáng váng. Bởi vì Khổng Văn Vũ đang ở cấp bậc chủ quản có thực lực cấp A+, thế nhưng lại dễ dàng bị đánh chết như vậy...

Hơn nữa, hắn cảm giác đó cũng không giống năng lực mà con người có thể có được.

"Chẳng lẽ...... Tên đó là một con Thi Vương?" Hồ Tra Nam lập tức nhận ra, vẻ mặt hắn không thể tưởng tượng nổi.

Thế nhưng Trình Lạc Y không cho hắn thêm cơ hội nào nữa.

Trường đao trong tay cô vung lên, điện quang lóe ra, trong nháy mắt xé rách không khí lao đến, tốc độ đạt tới cực hạn, hoàn toàn không thể tránh được.

Phập!

Trước ngực Hồ Tra Nam bị khoét ra một lỗ hổng lớn, máu tươi bắn ra. Hắn lập tức ngã xuống đất, lần này...... Thật sự có thể "vui vẻ" rồi.

Hai người cấp cao nhất ở đây đã hi sinh, chỉ còn lại thành viên bình thường của tổ chức Bò Cạp Đen, bọn họ lập tức luống cuống.

Lúc này bọn họ đã phát hiện rằng bản thân hoàn toàn không cùng một cấp bậc với phe đối diện.

"Chạy mau đi!" Trong đám người không biết ai hô lên, sau đó tất cả bắt đầu hoảng hốt chạy trốn.

Đám người Trình Lạc Y cùng Tôn Tiểu Cường xông lên phía trước đuổi giết. Bọn họ rất có kinh nghiệm đối với loại chuyện này, phối hợp vô cùng ăn ý, mắt thấy chiến thắng đã nằm trong tầm tay, trong lòng cảm thấy cực kỳ vui sướng.

"Ăn gà ăn gà thôi..."

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay