Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 420

Chương 420:

schedule ~11 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 420:

Khu nhà này có bố cục không khác trước nhiều lắm, cũng có rất nhiều lồng sắt, bên trong nuôi mấy con chuột rất mập mạp

Thành viên tổ chức Hắc Hạt bận rộn đi lại trong sân, số lượng người dường như không nhiều như trước.

"Anh Minh nhà chúng tôi mà biết ngươi tới, nhất định sẽ rất vui vẻ."

Thanh niên cười hì hì, nói. Anh Minh trong miệng hắn tất nhiên là người đàn ông râu ria hôm qua.

"Thật không?"

Trình Lạc Y thuận miệng hỏi một câu.

Thanh niên gật đầu liên tục.

"Đương nhiên là thật. Kể từ ngày hôm qua anh Minh gặp được ngươi vẫn luôn nhớ tới ngươi. Ta cũng nghe thấy hắn nhắc lại vài lần rồi."

"Ồ, lát nữa hắn sẽ không nhớ nữa."

Trình Lạc Y nói.

Đương nhiên thanh niên này không hiểu ý cô, hai mắt nhìn cô chằm chằm không chớp, cũng lộ vài phần yêu thích.

"Cô xem... Ngoài anh Minh ra thì ta có cơ hội không? Chúng ta có thể cùng..."

"Ngươi có cơ hội."

Trình Lạc Y nói.

Lúc này bọn họ đã tiến vào giữa khu nhà, xung quanh đầy bóng người, nếu không có gì khác thì có thể bắt đầu 'công việc' rồi.

Thậm chí đám người Trần Minh và Tôn Vũ Hàng đã lặng lẽ sờ chuôi đao của mình.

Nhưng thanh niên kia lại không phát hiện ra, tâm từ đều đặt trên người phụ nữ.

"Thật hay đùa?"

"Thật đấy, bao gồm tất cả mọi người ở đây, đãi ngộ của các người đều giống nhau."

Trình Lạc Y nói rất chân thành.

"Thế..."

Đôi mắt người thanh niên mở to, không nén nổi líu lưỡi. Chơi cởi mở như vậy sao? Tất cả mọi người cùng... Cảm giác đó quả thực kích thích.

Trình Lạc Y lại nói tiếp.

"Vậy hiện giờ chúng ta bắt đầu đi."

"Ngay bây giờ à?"

Thanh niên kia nghe vậy rất chấn động. Giữa ban ngày ban mặt, lại còn ở bên ngoài... Biến thái thế. Tôi rất thích...

"Ừ!"

Trình Lạc Y gật gật đầu. Nhưng một giây sau, năm ngón tay trắng nõn của cô đặt trên chuôi đao, xoẹt một cái trường đao liền ra khỏi vỏ, thuận thế cắt động mạch cổ của thanh niên kia.

Máu tươi đỏ rực phun ra ngay.

"Ngươi... Ngươi..."

Bàn tay thanh niên bịt chặt cổ, nhưng vẫn không thể ngăn máu tươi trào ra. Hắn trừng to mắt, lảo đảo lui về phía sau vài bước, vẻ mặt khó có thể tin nổi.

Vốn một giây trước còn đang chìm đắm trong ảo tưởng không đứng đắn, một giây sau đã bị một đòn trí mạng.

Đồng thời hắn cũng đã hiểu rõ, đãi ngộ mà Trình Lạc Y nói chính là... Giết hết bọn họ!

Rầm!

Thanh niên ngã ngửa trong vũng máu.

Thành viên tổ chức Hắc Hạt lập tức phát hiện ra vấn đề bên này.

"Giết người rồi! Giết người rồi!"

"Mẹ nó! Hóa ra chạy tới chỗ chúng ta gây chuyện."

"Giết cho tôi! Giết chết ả!"

"..."

Thành viên Hắc Hạt nhanh chóng ập tới tấn công.

"Giết!"

Đám người Trần Minh và Tôn Vũ Hàng đã chuẩn bị từ trước, nhanh chóng rút binh khí, đao kiếm kêu vang, chém giết với thành viên Hắc Hạt.

Coi như bọn họ đã rất có kinh nghiệm với công việc này.

Tôn Vũ Hàng hận thù đám người mất hết nhân tính này, cho nên chém giết rất hăng hái.

Mặt khác, Tôn Tiểu Cường cũng rất nóng ruột, vung nắm đấm đánh nát đầu đối thủ, hơn nữa miệng còn nhắc tới không ngừng.

"Ăn gà... Tôi muốn ăn gà..."

Trình Lạc Y vẫn chắn ở phía trước, trường đao trong tay vung lên thành từng bóng mờ, tiếp tục băm "nhân sủi cảo". Thành viên Hắc Hạt xung quanh đều bị giết ngay, thi thể ngã xuống liên tiếp.

Một đám thành viên Hắc Hạt sợ hãi, không dám tới gần.

"Cô ta lại mạnh như vậy!"

"Chúng ta không phải là đối thủ, làm sao bây giờ?"

"Mau đi báo cáo cao thủ quản lý!"

"..."

Mấy người vội vàng lui về phía sau, rời khỏi chiến trường, chạy vào trong một tòa cao ốc phía trong.

Nơi này là chỗ cư trú của nhân viên cấp cao.

Có chủ quản khu nhà, cùng với người đàn ông râu ria kia.

"Không ổn rồi, không ổn rồi! Bên ngoài có một người phụ nữ đang giết người điên cuồng. Mấy vị lão đại mau ra ngoài xem một đi!"

Tiếng kêu kinh ngạc của tên đàn em vang vọng khắp hành lang.

Các thành viên của Bò Cạp Đen nghe thấy thì lập tức buông công việc trong tay xuống, nối đuôi nhau đi ra khỏi phòng khách, trong đó có cả Hồ Tra Nam cùng với chủ nhân của khu vườn Khổng Văn Vũ.

"Có chuyện gì vậy?"

"Có kẻ tới địa bàn của chúng ta giết người à?"

"Đúng là to gan mà!"

“…….”

Hồ Tra Nam vô cùng ồn ào, một đám đàn em tụ tập bám theo phía sau. Tất cả bọn họ đều là thành viên tinh nhuệ trong khu vườn, trong đó có rất nhiều người thức tỉnh cấp A.

"Các anh em, đi, đi theo ta ra ngoài xem một chút!" Lời hắn nói ra được tất cả mọi người ủng hộ nghe theo.

Nhưng chủ quản Khổng Văn Vũ lại nhíu mày, hắn cảm thấy có gì đó không thích hợp lắm, trận tàn sát bên ngoài hình như đã có âm mưu từ trước.

Các thành viên của Bò Cạp Đen tuy rằng vô cùng biến thái độc ác, cũng sẽ có kẻ giết người để tìm niềm vui, nhưng lại không bao giờ công kích đồng đội của mình cả...... Cho dù là có đi chăng nữa thì cũng đã sớm bị dạy dỗ, hoặc là giải quyết luôn rồi.

"Mọi người nên cẩn thận một chút thì hơn, không biết đám người kia từ đâu tới nữa."

"Không có việc gì đâu Khổng ca. Chúng ta có nhiều người như vậy đâu mà, chẳng lẽ bọn họ còn có thể lật trời hay sao?" Hồ Tra Nam không thèm để ý nói.

Bọn họ cảm thấy đây đơn giản chỉ là người sống sót chạy thoát, hoặc là người thức tỉnh của nơi tránh nạn len lén ẩn núp vào thôi. Dù sao trước đây đã từng xảy ra chuyện tương tự thế này rồi.

Đám người bọn họ lập tức ào ào xuống lầu, khí thế vô cùng hung hăng. Thế nhưng chỉ vừa đi xuống thì sắc mặt bọn họ đều biến đổi, vẻ mặt có chút hoảng sợ.

Bởi vì hôm nay khắp nơi trong sân đều là thi thể ngổn ngang, có người thậm chí còn bị chặt đôi người, nửa người trên vẫn còn đang bò.

Vết máu bắn khắp nơi nhìn thấy mà giật mình, nội tạng rải đầy đất.

"Cứu...... Cứu tôi!" Người bị chặt mất phần thân dưới cố gắng bò đến trước mặt người Hồ Tra Nam, vươn tay về phía hắn. Trong miệng người đó không ngừng hộc máu tươi, đôi mắt lộ ra vẻ tuyệt vọng. Sau đó hắn ta chống cự được nữa, bàn tay vươn ra giữa không trung rơi thẳng xuống đất.

"Chuyện này......" Thái độ vốn dĩ không thèm để ý của Hồ Tra Nam biến mất, trong lòng hắn bỗng cảm thấy khẩn trương. "Rốt cuộc là ai mà có thể khiến cho nơi này chẳng nào địa ngục như vậy. Hơn một trăm thành viên của Bò Cạp Đen đều ở trong sân, vậy mà chỉ trong thời gian ngắn đã sắp bị giết sạch hết rồi!"

"Mau lên! Chúng ta phải mau ngăn cản bọn họ!" Khổng Văn Vũ vội vàng.

Mọi người bước nhanh hơn, lập tức theo sát phía sau.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay