Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 415

Chương 415:

schedule ~10 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 415:

“Được, biết rồi.”

Trình Lạc Y nói xong liền muốn đóng cửa, sốt ruột trở về dùng bữa.

“Này! Chờ chút đã…” Gã đàn ông râu ria kia túm lấy mép cửa.

Trình Lạc Y nhíu mày, đã hơi mất kiên nhẫn.

“Còn làm gì nữa?”

“Há há, cũng không có gì đâu, chỉ là thấy cô rất xinh đẹp, ta là phó chỉ huy ở khu bên cạnh, nếu cô không sống được ở đây có thể qua bên kia tìm ta.”

Gã đàn ông râu ria lộ ra nụ cười háo sắc, hiển nhiên là đã bị mỹ mạo của cô hấp dẫn.

Trình Lạc Y cũng không từ chối.

“Được, vậy ngày mai ta đến tìm ngươi.”

“OK, không thành vấn đề.”

Gã đàn ông lộ vẻ hưng phấn, chà xát tay như ruồi bọ, dường như cực kỳ mong đợi, sau đó dẫn theo hai gã thuộc hạ quay người rời đi.

Trình Lạc Y đóng cửa lại, khóa chặt lại lần nữa, trở lại chỗ ngồi định tiếp tục dùng bữa.

Mọi người thấy không có chuyện gì mới thở phào nhẹ nhõm.

“Ai vậy?” Trần Minh không nhịn được tò mò hỏi.

Trình Lạc Y lắc đầu: “Không có gì, gã khu bên cạnh nhắc nhở chuyện giao dịch với công ty Tek thôi.”

“Ồ, không có việc gì thì tốt rồi.”

Mọi người tiếp tục ăn ngấu nghiến.

Bữa cơm này ăn rất lâu, ước chừng phải đến hai giờ đồng hồ, mãi đến khi bọn họ thật sự không thể ăn được nữa, từng cái bụng căng tròn vo.

Từ ngày tận thế tới bây giờ, đã lâu lắm rồi không được ăn một bữa no nê đến vậy.

Lúc này sắc trời đã dần tối, mặt trời lặn về phía tây, tia nắng cuối cùng cũng biến mất, vầng trăng màu bạc nhô lên, ánh trăng sáng bao phủ mặt đất.

Màn đêm hoàn toàn buông xuống.

Thành Bọ Cạp Đen vào ban đêm thỉnh thoảng sẽ có ánh đèn, đó là vì bên ngoài có người liên tục đi tuần tra.

So với ban ngày, ở đây yên tĩnh hơn nhiều, nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ có vài tiếng kêu hoặc gào khóc thảm thiết văng vẳng trên bầu trời đêm, nghe mà khiến người ta không khỏi sợ hãi.

Con người còn có một khuyết điểm, đó chính là cần nghỉ ngơi.

Đám người Trình Lạc Y lần lượt tìm chỗ ngủ, hơn nữa bọn họ cũng không hề phòng bị, cũng không cử người gác đêm.

Theo lời của cô mà nói, dù sao cũng có một người không ngủ, vậy thì nhân tiện gác đêm luôn... Tuyệt đối an toàn.

Thậm chí trong tình cảnh này, ngủ ở đây vẫn còn thoải mái hơn ngủ ở nơi trú ẩn.

“Chán quá....”

Lâm Đông đứng một mình trong sân, chán nản muốn chết.

Chiều nay hắn đã nuốt tinh hạch cấp A+ của La Trạch, hiện giờ tốc độ hấp thụ năng lượng của hắn đã tăng rất nhanh.

Trước đây có thể sẽ cần đến một hoặc hai ngày, nhưng hiện tại chỉ mới qua mấy giờ đã sắp hấp thụ xong.

Hơn nữa, Lâm Đông cảm nhận được rõ ràng tinh hạch cấp A+ đã không còn nâng cấp hắn được nhiều nữa, đây là điềm báo sắp tới giai đoạn tiếp theo, đồng thời cũng là giai đoạn khó có thể đột phá.

Hắn cần nhiều tinh hạch cao cấp hơn......

Cánh cửa sắt lớn trước mặt kia luôn đóng chặt, vẫn không có động tĩnh gì từ sau khi gã đàn ông râu ria tới một chuyến.

“Hay là ra ngoài đi dạo một chút nhỉ..."

Lâm Đông cân nhắc trong lòng, muốn ra ngoài nhìn xem ở đây còn có gì không.

Thành Bọ Cạp Đen này không thể so với công ty Tek, không có phương tiện công nghệ cao nào, cho nên không cách nào quét hay giám sát bất cứ thứ gì, thế là hiện tại năng lực ẩn nấp của Lâm Đông có thể được phát huy tối đa.

Chỉ cần không gặp phải người thức tỉnh hệ tinh thần cấp cao nào, gần như có thể muốn làm gì thì làm.

Lâm Đông đi về phía cánh cổng sắt đang đóng kín, lợi dụng khả năng xuyên thấu của thi vực rồi đi ra đường phố bên ngoài.

Có không ít thành viên Bọ Cạp Đen đang đi đi lại lại tuần tra khắp nơi.

Có vài tên trực tiếp đi ngang qua Lâm Đông, vẫn nói nói cười cười với nhau, hoàn toàn không hề phát hiện.

Lâm Đông không để ý tới bọn họ, mà đưa mắt nhìn về phía đằng xa.

Có một tòa nhà đang sáng đèn ở đó.

Những nơi khác đều là một mảng tối tăm, duy chỉ có nơi đó đèn đuốc sáng trưng, vô cùng dễ thấy, hơn nữa trong đó còn có tiếng người ồn ào, thỉnh thoảng còn truyền ra tiếng nhân loại gào thét, trông ở đó có vẻ khá náo nhiệt...

“Trong đó đang làm gì vậy?”

……

Lâm Đông mang theo tò mò đi về hướng đó, trực tiếp lợi dụng năng lực của thi vực để xuyên qua vách tường, đi vào bên trong công trình sáng trưng kia.

Trong chốc lát, tiếng la hét của con người ập vào tai, tình cảnh vô cùng ồn ào.

Hắn thấy ở giữa có một cái lồng bát giác cực lớn.

Bên trong loang lổ vết máu, còn có vài thi thể nằm la liệt ở đó, xung quanh rải rác tứ chi bị đứt cùng với một ít máu thịt vương vãi khắp nơi.

Hơn nữa còn có hai tên nhân loại đang trần truồng đánh nhau ở bên trong.

Bọn họ giống như chó điên, hung hăng cào xé lẫn nhau, tình cảnh cực kỳ bạo lực đẫm máu.

Một người trong đó ẩn ngã đối thủ xuống đất, há miệng ra cắn một nhát vào động mạch chủ người kia, dùng sức cắn xé khiến cho máu tươi chảy tràn lan.

Cơ thể người kia co giật vài lần, nằm trên cả vũng máu, cuối cùng cũng không gượng dậy được nữa.

“Tuyệt vời!”

“Tuyết Nhi lại thắng rồi!”

“Đây đã là trận thứ ba rồi đó.”

“Ha ha, thắng lớn rồi, tiếp tục đi…”

“…”

Một đám người bên ngoài lồng bát giác vung tay hô to, vô cùng hưng phấn.

Lâm Đông lướt nhìn xung quanh, đại khái đã hiểu được bọn họ đang làm gì, đây là một đấu trường cờ bạc, cũng tương tự như chọi dế, chỉ khác là ở đây chúng để nhân loại tự giết lẫn nhau.

Hơn nữa số người Bọ Cạp Đen ở đây xem trận chiến cũng không ít, ước chừng phải hơn trăm người.

"Nửa đêm nửa hôm còn ồn ào vậy mà không thèm đi ngủ, thức đêm không tốt cho sức khỏe chút nào, dễ chết sớm lắm..." Lâm Đông lẩm bẩm.

Lúc này, lại có thêm một người bị nhét vào lồng bát giác, tiếp tục chiến đấu, hơn nữa còn là đấu xe.

Trên khán đài, một người đàn ông trung niên lập tức thét to.

“Mở phiên giao dịch! Tỷ lệ cược là hai chọi một, cược nhiều thắng nhiều, cược ít thắng ít.”

Một đám người vây quanh bắt đầu nhao nhao bàn luận.

“Lần này cược ai thắng bây giờ?”

“Ta thấy... vẫn nên cược Tuyết Nhi đi, đã thắng ba trận liên tiếp rồi.”

“Nhưng thể lực Tuyết Nhi không tốt, ta đoán lần này sẽ thua.”

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay