Chương 395:
Tuy nhiên, nó phát hiện Trần Mục Ngôn dường như rất giống cá chạch, phi thường linh hoạt, hơn nữa cũng vô cùng cứng cỏi, nếu không phải rút lui thì chính là phòng thủ.
Thậm chí, hắn ta đôi khi còn liều mạng, trực tiếp lui thật xa rồi đứng bất động tại chỗ.
Nếu Tay Kéo không tiến lên, Trần Mục Ngôn cũng không tấn công nữa.
"Làm gì vậy?"
Tay Kéo vô cùng buồn bực, bởi vì tính tình nó vốn hung mãnh tàn bạo, lại rất đỗi điên cuồng, càng thích chiến đấu cứng đối cứng.
Đấu pháp như Trần Mục Ngôn khiến nó cực kỳ khó chịu.
“Chẳng lẽ đang khôi phục thể lực sao? Nhân loại này cũng không được...... rất khó nắm bắt.”
Đó là phân tích trong lòng Tay Kéo.
Đồng tử hung hãn của nó liếc nhìn về phía Trần Mục Ngôn, phát hiện hắn ta lại đứng yên tại chỗ tựa như cái cọc gỗ, đôi mắt hắn ta còn không ngừng đánh giá chính nó.
“Không vội đúng không? Ta đây cũng sẽ nghỉ ngơi, đợi lát nữa sẽ đánh với ngươi!”
Tay Kéo nghĩ ra kế sách ứng đối.
Trần Mục Ngôn thấy vậy, khóe miệng hơi nhếch lên, lộ ra nụ cười ấm áp.
Lúc này, bầu trời càng mờ tối hơn, gió đêm dần nổi lên, làm rối tóc của Mục Ngôn. Đôi mắt sáng rực của hắn ta nhìn về phía chân trời, ánh chiều tà cuối cùng rốt cục cũng đã tiêu tán vào giờ phút này.
Ánh sáng phản chiếu trong mắt Trần Mục Ngôn cũng nhanh chóng trở nên ảm đạm.
Nhưng rất nhanh, trong mắt hắn ta, tinh quang lại lóe lên, ngược lại hiện ra ánh bạc, thật giống như ngôi sao phía cuối chân trời.
“Được rồi......”
“Hả?”
Ánh mắt hung hãn của Tay Kéo ngóng nhìn, dựa vào bản năng giết chóc, nó đã nhận thấy được, nhân loại trước mắt phát sinh ra loại khí tức biến hóa vô cùng khôn lường, đến mức nghiêng trời lệch đất, thật giống như đã hoàn toàn thay đổi thành người khác.
“Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Thế nhưng, Trần Mục Ngôn giơ lôi nhận trong tay lên, tinh hạch lóe ra, điện quang giống như ngân xà cuồng vũ.
"Ta đang chờ trời tối, mà ngươi lại đang chờ chết, chính nghĩa, chấp hành!"
Dứt lời, thân hình hắn ta lóe lên, tốc độ trong nháy mắt đạt tới cực hạn, cứ như biến mất vào hư không. Duy nhất chỉ có lôi quang trong tay hắn ta lóe ra, hóa thành một đạo trường long, tập kích chính diện.
Trong trạng thái đêm tối, các chức năng cơ thể của Trần Mục Ngôn tăng lên gấp ba lần.
Dựa theo danh hiệu hắn ta đặt cho mình, giờ phút này Dạ Ma...... Tinh Không Chiến Thần...... Phantom Dancer đang hoạt động.
Tay Kéo trợn tròn mắt, nhận ra hơi thở cực kỳ nguy hiểm.
Nó theo bản năng nâng cốt nhận lên để ngăn cản.
Nhưng đạo lôi quang kia, đã xoẹt qua người nó.
Trong khoảnh khắc này, động tác của Tay Kéo dừng lại, hệt như bị ấn nút tạm dừng, đứng yên ngay tại chỗ, không nhúc nhích. Ngay cả ánh mắt vốn hung lệ của Tay Kéo, hiện giờ chỉ còn lại nỗi hoảng sợ.
Cùng lúc đó, chỉ thấy Tay Kéo nghiêng đầu một cái, máu đen trực tiếp chảy xuống từ chỗ chiếc cổ bị đứt, thi thể không đầu liền ngã ầm xuống.
Một kích, trí mạng!
Đệ nhất mãnh tướng Tay Kéo, cứ như vậy bị người khác cạo đầu.
"Hắn ta mạnh như vậy!"
Mắt Hắc Yểm lộ vẻ thán phục, hắn ta chợt phát hiện ra nhân loại còn có cao thủ.
Trình Lạc Y thì thầm: “Trung nhị thiếu niên......”, sau đó liếc mắt nhìn Hắc Yểm, "Đừng nhìn, ngươi cũng không phải đối thủ của hắn ta.”
“Ngươi...... Đi chết đi!”
Trái tim tan vỡ của Hắc Yểm, lần nữa bị tổn thương. Hắn ta phi thân đánh tới Trình Lạc Y, đồng thời còn phát tán tinh thần lực, bao phủ cả một khu vực.
Trình Lạc Y lâm vào trạng thái 'Quỷ áp lâm', thân thể đã không thể động đậy.
Nhưng cô vẫn trấn định như cũ, đôi mắt to tròn vẫn nhìn chằm chằm.
Chỉ thấy năm ngón tay sắc bén của Hắc Yểm chộp tới, chộp vào cần cổ trắng nõn của cô, về cơ bản thì một kích này như muốn trực tiếp bẻ gãy cổ của Trình Lạc Y.
Nhưng lúc này, Hắc Yểm lại phát hiện xương cốt cô trở nên cứng rắn, hoàn toàn xoay không nổi.
Khóe miệng Trình Lạc Y tràn ra máu tươi, nhưng cô không thèm để ý chút nào, ngược lại còn nhếch miệng cười, sắc mặt biến phấn khởi, thậm chí lộ ra vài phần điên cuồng.
[Giá trị thống khổ: 67%]
Tế bào của Lạc Y trở nên sinh động, đau đớn trí mạng phát động, các chức năng thân thể liền tăng lên.
Sau đó cô vung trường đao trong tay lên, chém thẳng vào Hắc Yểm, tốc độ cực nhanh, xuất hiện từng đạo tàn ảnh.
Trong lòng Hắc Yểm cảm thấy sợ hãi, hắn ta vội vàng lui về phía sau né tránh, nhưng vẫn chậm một bước. Bàn tay mà hắn ta dùng để bóp cổ Trình Lạc Y trong nháy mắt bị chặt đứt, đồng thời trước ngực bị cắt một lỗ thủng lớn, lộ ra xương trắng dày đặc, máu đen giàn giụa.
Đau đớn trên người khiến trong lòng hắn ta bối rối, thân hình tiếp tục lui về phía sau, muốn cách xa ả đàn bà điên này một chút.
Nhưng lúc này, ở phía sau, Tôn Tiểu Cường vừa vặn lao ra từ trong đám tang thi, thuận thế giơ nắm đấm lên, nhắm ngay sau lưng Hắc Yểm, đấm 'Phanh' một phát.
“Phốc!”
Hắc Yểm phun máu đen, cảm giác như thể xương cốt cả người đều bị đấm nát, đồng thời, miệng vết thương trước ngực còn bị xé rách, khiến cho người khác có thể thấy được nội tạng bên trong một cách rõ ràng.
Sau đó, thân thể như cái bao tải rách của Hắc Yểm liền ngã uych trên mặt đất, hắn ta không dậy nổi, cảm giác như sinh mệnh của mình đã hết.