Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 389

Chương 389:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 389:

“Không cứu được nữa rồi!”

Kỷ An quyết đoán lắc đầu, bởi vì phía sau có quá nhiều zombie đang kéo theo, nếu giờ quay lại cứu cô ấy, khả năng cao bản thân cũng không thoát ra được.

“Chúng ta đi thôi!”

“A, được rồi!”

Thức tỉnh giả hệ băng gật đầu, không dám quay đầu lại nhìn đồng đội nữa, tiếp tục chạy về phía thành phố.

Mà đúng lúc này, Lâm Đông vừa hay chạy tới đây.

Hắn đi ngang qua nơi chàng trai ngoại quốc kia vừa bỏ mạng, đưa mắt nhìn xung quanh, thấy có vài con zombie vẫn túm tụ chia nhau cắn xé xác thịt của hắn.

Rõ ràng đây đều là thuộc hạ của tên Đồ Tể.

"Đừng ăn nữa..."

Bóng dáng Lâm Đông đột ngột xuất hiện, đồng thời trường đao trong tay chém xuống một nhát, trong nháy mắt đầu của đám zombie bị đứt lìa, máu đen trào ra, thi thể không đầu ngã xuống đất.

Sau đó Lâm Đông xua tay, dựng thi thể chàng trai ngoại quốc lên.

Đồ Tể nhận ra điểm bất thường, vội vàng quay đầu lại nhìn thì phát hiện hắn đang cướp lấy tinh hạch, nhất thời nổi trận lôi đình.

“Giết hắn cho ta!”

Mấy con zombie xung quanh rống lên, lao thẳng về phía Lâm Đông.

Nhưng bọn chúng đương nhiên không phải đối thủ của Lâm Đông, chỉ vài nhát đao đã bị cắt thành từng khúc, ngay sau đó Lâm Đông cầm trường đao lao thẳng đến chỗ tên Đồ Tể.

“Cái này…” Tên Đồ Tể kinh ngạc, sắc mặt ngưng trệ, trong lòng sinh ra cảm giác sợ hãi.

Hắn vội vàng thả cô gái ra, xoay người chuẩn bị rời đi.

Nhưng đột nhiên hắn cảm thấy bắp chân mình nặng trĩu, giống như bị thứ gì đó bám lấy, cúi đầu nhìn xuống mới thấy là do cô gái ngoại quốc kia.

“Buông ta ra!”

Bắp chân to lớn của tên Đồ Tể nhấc lên, giẫm thật mạnh lên lưng cô gái.

“Phốc!”

Cô phun ra một ngụm máu, sắc mặt ngập vẻ đau đớn, nhưng ánh mắt vẫn kiên định, ôm chặt lấy bắp chân Đồ Tể không chịu buông tay.

“Này! Đừng có giẫm lên đồ ăn của ta chứ.”

Trường đao của Lâm Đông bốc lên ngọn lửa, vung đao quét ngang về phía trước, tên Đồ Tể căn bản không cách nào tránh được, cái bụng to tròn lập tức bị chém làm đôi.

Kể cả bàn tay thứ ba mọc ra cũng bị chặt đứt.

“Ách…”

Tiếng kêu thảm thiết của hắn vang vọng trên chiến trường, mỡ bụng lẫn ruột già vương vãi đầy ra đất.

......

Đồ Tể kêu rên thảm thiết, vô cùng đau đớn, loạng choạng lùi về sau hai bước rồi ngã phịch xuống đất.

Thực lực của hắn chỉ là cấp A, đương nhiên không thể là đối thủ của Lâm Đông.

Chỉ với một nhát đao đã khiến hắn trọng thương.

Tuy nhiên, sau khi đám zombie xung quanh nghe được tiếng thét của Đồ Tể, chúng liền sốt ruột muốn bảo vệ chủ nhân, lập tức từ bỏ việc truy đuổi nhân loại, quay đầu lại chen chúc nhau bao vây Lâm Đông.

Nhìn lại khắp nơi đều là zombie bao vây hắn chật cứng, không một kẽ hở.

Nhưng Lâm Đông chỉ đứng yên một chỗ lẳng lặng quan sát, căn bản không hề nhúc nhích.

Phía sau đột nhiên có vô số dây leo bắn tới, giống như mũi tên sắc bén xuyên qua không trung, nháy mắt đã đâm thủng đám zombie, thậm chí còn xuyên qua cả mấy cây cột bên đường.

Sau đó, bóng dáng Tiểu Bát thoắt ẩn thoắt hiện, chỉ trong chớp mắt, móng vuốt của hắn đã đánh lìa mấy cái đầu zombie.

“Gầm!”

Một tiếng gầm vang lên như sấm, theo sau đó là hàng ngàn con át chủ bài tinh nhuệ lũ lượt chạy tới, vốn dĩ chúng được huấn luyện như những cỗ máy giết chóc.

Trong đó có vài con zombie đã đạt tới cấp B+ về thể lực, liên tiếp đánh ngã quân địch zombie, chỉ một quyền đập nát đầu, hoặc là trực tiếp vặn gãy cổ, động tác của chúng rất nhanh nhẹn, dễ dàng một chọi mười con tinh nhuệ bình thường của phe địch.

“Mạnh thật!”

Đồ Tể bị trọng thương ngồi dưới đất, sắc mặt hoảng sợ, tia hy vọng cuối cùng trong lòng lúc này đã hoàn toàn tan vỡ.

“Đám zombie từ đâu mà tới?”

Đồ Tể cảm thấy chỉ riêng đám zombie này đã có thể giết sạch năm ngàn con tinh nhuệ mà mình dẫn đến.

Đám zombie đàn em xung quanh của hắn rất nhanh đã bị tàn sát không còn một con.

Hơn một nghìn con tinh nhuệ kia có thể nói là đội hộ vệ riêng của Lâm Đông, từng con một đều rất cứng rắn, hung khí tỏa ra lạnh thấu xương. Chúng luôn bảo vệ xung quanh Lâm Đông, quân địch căn bản không cách nào tới gần.

Lâm Đông vác theo trường đao từng bước tới gần tên Đồ Tể, thấy hai tay hắn đang đỡ lấy phần ruột bị thò ra, máu đen không ngừng tràn ra khỏi cơ thể.

"Thứ bẩn thỉu..."

"Đừng... đừng giết ta, ta chính là Thi Vương từ thủ phủ tới. Nếu ngươi giết ta, đại ca sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu!" Tên Đồ Tể dùng tới chiêu cuối cùng.

“Ồ, thì ra là từ thủ phủ tới, ngươi không nói ta cũng chẳng biết đâu.”

Lâm Đông lẩm bẩm, gật đầu rồi nói tiếp: "Vừa hay ta cũng không định bỏ qua cho đại ca các ngươi.”

Vừa dứt lời, hắn vung đao chém một nhát như thể đánh golf.

Mập Đồ Tể hoảng sợ tới cực điểm, giây phút trước khi lìa đời mới ý thức được bản thân đã đánh giá thấp sức mạnh của tên Thi Vương này.

Sau đó chỉ nghe 'Phốc' một tiếng, cái đầu to lớn của Đồ Tể bị chẻ làm đôi, thân thể mập mạp ngã ngửa xuống đất.

Mà lúc này, nữ thức tỉnh giả ngoại quốc kia vẫn đang bám lấy bắp chân của tên Đồ Tể, nhưng bản thân đã hấp hối.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay