Chương 385:
Quý An ho khan hai tiếng, cảm thấy cơ thể ngày càng không còn sức lực, trông thấy đồng đội vẫn còn chống đỡ được mới thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
Hắn lấy ra một viên tinh hạch, cho vào miệng nuốt, bắt đầu hấp thụ năng lượng.
"Mọi người chịu đựng một chút, ta sẽ khôi phục sức lực sớm thôi."
"Được!"
Chàng trai ngoại quốc đồng ý, nói: "Tuy phạm vi của đống dây leo này khá rộng, nhưng sức tấn công của chúng không mạnh lắm."
Vừa dứt lời, hắn lại nhấc chân đá một thêm cú nữa.
Nhưng lần này, khi chân hắn lún vào đám cỏ rậm rạp, phát ra âm thanh nghèn nghẹt trầm thấp, giống như vừa đá vào một bức tường cứng ngắc.
Mắt cá chân hắn bị siết chặt, như thể bị thứ gì đó tóm lấy.
“Chuyện gì vậy?”
Chàng trai ngoại quốc chợt giật mình, muốn rút chân lại, nhưng giãy giụa mấy lần mới chỉ nhúc nhích được một chút.
Dưới lớp cỏ dày đặc, thân hình vạm vỡ của Tanker hiện ra, một tay hắn nắm chặt lấy cổ chân của chàng trai kia, cảm giác như đang nắm lấy một thanh sắt.
Hắn hung hăng đánh giá chàng trai trẻ, cảm thấy lực cẳng chân của hắn khá là mạnh, cú đá vừa rồi khiến lòng bàn tay hắn còn tê dại.
Thế là hắn giơ tay còn lại lên, tung hai cú đấm tới.
"Chân kim cương phải không? Chân kim cương phải không!"
Mà ở giữa làn sóng zombie bên kia, vô số dây leo đang siết cổ lũ zombie, treo chúng lên cao, khiến nó trông giống như một triển lãm trưng bày xác sống.
Vài dây leo xuyên vào cơ thể zombie hút máu thịt của chúng, khiến chúng nhanh chóng khô quắt lại.
“A Bố, ngăn đám dây leo đó lại nhanh lên!” Tay Kéo hét lên.
"Được rồi!"
A Bố trả lời một tiếng, sau đó hít một hơi thật sâu, toàn bộ lồng ngực phồng lên, dịch axit bắt đầu dâng lên trong bụng.
Năng lực thức tỉnh của hắn là [phun axit], có thể ăn mòn mọi thứ.
“Phốc phốc phốc phốc phốc phốc phốc!”
A Bố biến thành cái vòi phun, sau đó dịch axit vàng xanh phun ra từ miệng hắn giống như một đài phun nước nhỏ, rồi phân tán trong không khí.
Ầm–
Axit đổ xuống đám day leo như mưa, lập tức phát ra tiếng xèo xèo, như thể bị axit sunfuric đổ vào, khói xanh bốc lên khắp nơi, khiến chúng nhanh chóng khô héo và chuyển sang màu vàng.
Nhưng cách đó không xa, một bóng đen lẻn về phía bên này.
Tiểu Hắc nhìn chằm chằm, phát hiện Thi Vương kia lại có thể văng nước bọt lung tung ở đây, không có chút lịch sự nào cả, có chút buồn nôn.
“Hắc ảnh tập kích!” Tiểu Hắc lao tới, cơ thể đột nhiên phóng lên, dùng móng vuốt sắc nhọn đâm thẳng vào A Bố.
"Cẩn thận! Mau tránh ra!"
Tay Kéo bên cạnh phản ứng rất nhanh, hắn sớm đã chú ý tới bóng đen dưới đất, nhanh chóng cảnh cáo.
A Bố thậm chí không cần suy nghĩ, nhanh chóng né sang một bên.
Nhưng hắn vẫn chậm một bước, “xoẹt” một tiếng, vai hắn bị móng vuốt xuyên qua, máu đen lập tức tóe ra ngoài.
“Phốc phốc phốc!”
A Bố quay đầu lại, há miệng phun axit vào Tiểu Hắc.
"Con quỷ này..."
Tiểu Hắc cũng bất lực, sau khi đả thương hắn một đòn, không còn ham chiến nữa, cơ thể nhanh chóng lùi lại.
Nghĩ thầm nếu để hắn nhổ vào chỗ này... Để xem hắn nhổ được bao nhiêu nước miếng...
Lúc này Lâm Đông đang ở trên chiến trường quan sát, nhận thấy thực lực của đàn em mạnh lên trông thấy, hắn thậm chí có chút kinh ngạc. Đặc biệt là Chậu Hoa, đã có thể tạo ra cả lãnh địa.
Bởi vì có sự xuất hiện của mấy đại Thi Vương, kể cả zombie hay nhân loại đều không thể đụng tới Lâm Đông.
Xung quanh hắn chỉ là một khoảng trống không, vô cùng an toàn.
Hắn nhàn nhã lấy tinh hạch của Bạo Hùng ra, nuốt nó vào bụng, bắt đầu khôi phục năng lượng.
Tinh hạch hệ sức mạnh cấp S, rất tinh khiết, tan chảy trong miệng, mang theo vị ngọt ngào thơm ngon, cảm giác như vừa ăn một quả măng cụt lớn.
Trận chiến thực sự của cường giả vẫn chưa bắt đầu.
Zombie ở thành phố Giang Bắc vẫn không ngừng tràn ra từ khu rừng, tiếng đàn guitar hoang dã từ đầu đến cuối vẫn chưa dừng lại, càng ngày càng to hơn, đó là tiếng đàn của Cầm Âm.
Cô sử dụng âm thanh làm phương tiện để truyền tải tinh thần lực của mình.
Tiết tấu vang lên giống như âm thanh kỳ ảo rót vào tai, có thể làm suy yếu ý chí chiến đấu của đối phương, tăng cường sức chiến đấu của phe mình, tình hình cứ kéo dài như vậy, có thể nói là phụ trợ mạnh nhất.
Lũ zombie điên cuồng cắn xé kẻ thù theo tiết tấu cuồng nhiệt, giống như một vũ điệu giết chóc.
"Nhiều zombie tinh nhuệ quá..."
Hắc Yểm nhìn chằm chằm bọn họ, cảm giác zombie ở thành phố Giang Bắc dường như là vô số kể, lại còn vô cùng sung sức.
Bọn chúng mới chỉ xuất hiện một phần đã khiến bản thân không chống đỡ nổi.
Cả biển zombie 50.000 con ban đầu, giờ đã tổn thất 15.000 con.
Hắc Yểm lo lắng quay đầu lại nhìn: “Tại sao Đồ Tể vẫn chưa đến?”
Ngoại trừ Chậu Hoa, người giỏi giao chiến đồng đội hơn là một Thi Vương hợp nhất khác, Nấm Nhỏ.
Cô vẫy tay một cái, vô số bào tử nấm phân tán.
Thực lực hiện tại của Nấm Nhỏ cũng tiến bộ lên rất nhiều, chùm nấm giống như bão cát, trong nháy mắt che khuất nửa bầu trời, quét về phía đám zombie như thủy triều.
Đám zombie bị ký sinh, lập tức ngã xuống đất co giật, đồng thời những bướu thịt màu đỏ mọc ra, cái chết vô cùng bi thảm.