Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 370

Chương 370:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 370:

"Nguy rồi!"

Trương Vân Hạo thầm nghĩ không ổn, nếu như không có Kiến Bay thì còn có thể cùng đánh bại được Thi Vương, nhưng hiện tại bọn họ đã rơi vào tình thế khó khăn trăm bề.

Hơn nữa theo số lượng Kiến Bay tăng lên, bọn chúng đã hình thành cơn lốc xoáy màu đen, chen chúc bay đến hướng bên này.

"Đóng băng!"

Ngay thời điểm khẩn cấp, nữ người thức tỉnh bên cạnh quyết đoán ra tay, ý lạnh quanh thân nàng phát ra, lập tực liền có băng sương ngưng kết.

Hàn băng kiên cố hình thành một cái lồng bảo hộ khổng lồ, bao phủ Trương Vân Hạo vào trong đó.

Những con Kiến Bay cuồn cuộn bay tới, một khi tới gần lồng băng liền bị hàn khí xâm nhập, đông cứng ngắc, thi nhau rơi xuống đất.

Chỉ trong vài hơi thở, xung quanh lồng băng giống như xuất hiện "mưa đen".

Vô số Kiến Bay từ trên không trung rơi xuống.

Xác côn trùng phủ kín mặt đất, hình thành một mảnh đen kịt.

Mà Tảng Đá công kích cũng theo đó mà đến, nó giơ nắm đấm cực lớn lên, nặng nề nện ở trên lồng băng, phát ra tiếng vang 'Ầm ầm'.

Sức mạnh to lớn khiến cho mặt đất cũng theo đó run rẩy.

Lồng băng vốn vô cùng kiên cố, rung động một cái lập tức có vết nứt xuất hiện, mắt thấy sắp vỡ vụn thì nữ người thức tỉnh nghiến răng, lập tức thi triển năng lực một lần nữa, hàn ý khuếch tán, tu bổ lại vết nứt.

"Để ta xem ngươi có thể kiên trì tới khi nào?" Tảng Đá lại nện một quyền xuống.

Hai người bên trong lồng băng này đều là người thức tỉnh cấp A, Tảng Đá thèm nhỏ dãi đã lâu, nhất là tinh hạch của Trương Vân Hạo, vô cùng vừa miệng nó...

Nước miếng Tảng Đá cũng sắp chảy ra, tựa như một người đói nóng nảy, khẩn cấp đập vỡ vỏ ngoài con trai, thưởng thức thịt con trai tươi ngon bên trong.

Trong lúc nhất thời, hai bên giằng co không dứt.

Nữ người thức tỉnh trong lòng tuyệt vọng, bởi vì năng lượng hệ băng của nàng chắc chắn kéo dài bằng thể lực của Tảng Đá.

Trương Vân Hạo cau mày: "Không sao đâu, ngươi cứ kiên trì, lát nữa sẽ có người đến hỗ trợ chúng ta."

"Ồ…" Nữ người thức tỉnh đau khổ chống đỡ.

Thế nhưng lúc này Lâm Đông đã không còn ý định chờ đợi nữa, bởi vì như vậy không hề có ý nghĩa gì thế nên hắn chậm rãi đi về phía lồng băng.

Cho dù có là là tang thi hay là nhân loại đều lập tức chú ý tới bóng dáng của hắn.

"Hả?"

Tảng Đá quay đầu nhìn lại, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc, nó biết đây là Thi Vương của thành phố Giang Bắc, dù sao bề ngoài thì hai nhóm bọn họ cũng coi như có quan hệ hợp tác.

Mà trong mắt Trương Vân Hạo cùng nữ người thức tỉnh lộ ra vẻ hoảng sợ.

Hiện giờ danh tiếng hung ác của Lâm Đông ai mà không biết?

Thi Vương trong hồ sơ quỷ thi!

Hắn đã từng phá hủy phòng thí nghiệm, tàn sát toàn bộ Nam Phong, Lâm Sơn Tứ Hổ có hai người đều là chết ở trong tay hắn.

Cảm giác áp bách tựa như một ngọn núi lớn, mang theo khí thế áp bức người khác.

"Không ngờ… Là hắn!" Trương Vân Hạo đã choáng váng.

Lâm Đông đầu tiên là cúi đầu nhìn, nhìn thi thể Kiến Bay đầy đất dưới chân, một mảnh đen kịt, sau đó ánh mắt hắn một lần nữa nhìn về phía Trương Vân Hạo, tựa hồ có chút phiền muộn: "Ta mang quà cho ngươi, vậy mà ngươi lại không thích."

"Hả? ??" Trương Vân Hạo trợn mắt há hốc mồm.

Giờ phút này cuối cùng cũng hiểu được Kiến Bay rốt cuộc từ đâu mà đến, thì ra là xuất phát từ tay hắn. Quả nhiên rất hung tàn, không hổ danh là Thi Vương hung ác!

Nữ người thức tỉnh bên cạnh lại càng bị dọa đến mức run lên.

Nghe giọng điệu của Lâm Đông tựa như nói chuyện phiếm giữa bạn cũ với nhau, có loại cảm giác biến thái, cực kỳ khủng bố.

"Biến thái!"

Thi Vương trên hồ sơ quỷ thi quả thực làm cho da đầu người ta tê dại.

"Từ chối quà của người khác cũng không phải là quá lễ phép đâu."

Trong miệng Lâm Đông nói thầm, phất tay chém một cái, trường đao lập tức xuất hiện, mũi nhọn phá không trực tiếp xẹt qua lồng băng.

Băng cứng kia lại giòn như giấy mỏng, giống như thủy tinh nổ tung ra.

Nữ người thức tỉnh lập tức xụi lơ trên mặt đất, sắc mặt cô trắng bệch, năng lượng hoàn toàn tiêu hao hầu như không còn.

"Ngươi… Ngươi đừng tới đây! " Khuôn mặt Trương Vân Hạo hoảng sợ, vội vàng bảo vệ trước người nữ người thức tỉnh.

Nhưng lời cảnh báo của hắn đối với Lâm Đông mà nói thì giống như lời cầu nguyện của kẻ yếu hơn, đương nhiên sẽ không có hiệu quả gì.

Thấy bước chân của Lâm Đông không ngừng lại, Trương Vân Hạo sắp sụp đổ.

"Ta liều mạng với ngươi!" Hắn nhào về phía Lâm Đông, theo bản năng vung quyền công kích.

Thế nhưng đối mặt đối thủ đang ở loại trạng thái này, Lâm Đông căn bản không cần phí sức, thậm chí cũng không dùng đến Thi Vực. Hắn chỉ nghiêng người tránh thoát công kích, trong lúc quay tay lại thì năm ngón tay thon dài đã chạm vào gáy Trương Vân Hạo, lấy tinh hạch ra.

Thi thể Trương Vân Hạo mềm nhũn ngã xuống đất.

Hiện giờ trước mặt chỉ còn lại có nữ người thức tỉnh, cô quỳ xuống đất, trên mặt tái nhợt tràn đầy mồ hôi lạnh, ngay cả nói chuyện cũng không nổi.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay